Điều kiện của Thẩm Mai Lan bằng Lý Thiếu Thanh, cũng mua một ít đặc sản của Moscow.
Dương Khiết thì dứt khoát, bà mua gì cả, đến tuổi của bà, còn quan tâm đến những thứ vật chất nữa.
, bà ngưỡng mộ chiếc áo khoác len cashmere Mạnh Oanh Oanh, da cô trắng, mặc áo khoác trắng, sạch sẽ xinh như lưu ly.
“Chiếc áo khoác hợp với em, chọn .”
Mạnh Oanh Oanh đầu Kỳ Đông Hãn, cô chút ngại ngùng. Kỳ Đông Hãn thẳng thắn, “Lúc đến đây đầu, thấy chiếc áo khoác cảm thấy hợp với cô .”
Trước mặt , hề che giấu sự ngưỡng mộ đối với cô.
Mạnh Oanh Oanh giơ tay véo Kỳ Đông Hãn, Kỳ Đông Hãn , phản bác, cũng đ.á.n.h trả, ngược một cảm giác vô cùng mờ ám.
Cao Xuân Dương bên cạnh từ đầu đến cuối, một lời Moscow sắp rời .
Sáu giờ chiều, tàu đúng giờ đến, cả nhóm lên xe, bắt đầu hành trình tám ngày xe.
Dương Khiết đường về nhiều, chỉ buổi tối, đặc biệt triệu tập Mạnh Oanh Oanh, Lý Thiếu Thanh, Thẩm Mai Lan và Đồng Giai Lam .
“Lần các em Liên Xô giao lưu học tập, nhận giấy chứng nhận nghiệp, thì nên chuẩn cho những việc khi trở về.”
Lời dứt, mấy đều qua.
Dương Khiết bên giường tầng , ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên mặt bà, hiền hòa, “Các em nên Liên Xô giao lưu học tập sẽ đại diện cho điều gì.”
Mạnh Oanh Oanh gì.
Lý Thiếu Thanh và Thẩm Mai Lan do dự gật đầu.
Thấy Mạnh Oanh Oanh và Đồng Giai Lam còn mơ hồ, Dương Khiết lúc mới , “Muốn Đoàn Ballet Trung ương, thông thường đều cần hộ khẩu Thủ đô, hoặc là quân tịch của Đoàn văn công Thủ đô, những thứ Oanh Oanh và Đồng Giai đều , nên từ điều chặn điều kiện các em Đoàn Ballet Trung ương.”
Đây cũng là lý do tại ở địa phương, khó đến Thủ đô, vì ngay từ đầu chủ nghĩa bảo hộ khu vực.
“Mà giấy chứng nhận nghiệp của Trường Múa Mo-ba, chính là một bậc thang để các em Đoàn Ballet Trung ương.”
Không bậc thang , ở địa phương sẽ bao giờ cơ hội .
Mạnh Oanh Oanh cúi mắt, ánh đèn trong toa tàu lúc sáng lúc tối, cuối cùng chiếu lên mặt cô một mảng bóng tối, “Thưa cô, bây giờ chúng em cần gì?”
Đây mới là hỏi đến điểm mấu chốt của vấn đề.
Dương Khiết tán thưởng cô một cái, “Đợi về , các em sẽ nhận lời mời của Đoàn Ballet Trung ương.”
“Đến lúc đó sẽ kinh.”
“ đây là điểm cuối.” Dương Khiết , “Đoàn Ballet Trung ương nhân tài đông đúc, các em là những bằng con đường đặc biệt, thể cần một quá trình để quen.”
Hoặc là quá trình chèn ép.
Đây vốn là một nơi tàn khốc hơn cả Đoàn văn công địa phương.
Mạnh Oanh Oanh gì, Đồng Giai Lam , “Thật đến nơi đó xem thiên tài là như thế nào.”
Lời dứt, Lý Thiếu Thanh và Thẩm Mai Lan đồng thời Mạnh Oanh Oanh, thực họ đều gặp thiên tài .
Đó là thiên tài thua kém gì Đoàn Ballet Trung ương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-374.html.]
“Nói đơn giản, Liên Xô giao lưu học tập và giấy chứng nhận nghiệp của Trường Múa Mo-ba, chính là một tấm vé cửa Đoàn Ballet Trung ương và Đoàn Ca múa Thủ đô của các em.”
Còn là đơn vị nào, thì xem cấp sắp xếp thế nào.
Cũng là để nhắc nhở, để mấy họ kiêu ngạo.
Mạnh Oanh Oanh ừ một tiếng, “Thưa cô, em .”
Thẩm Mai Lan , “Cô Dương, em thể sẽ đến Đoàn Ballet Trung ương.”
Lời dứt, tất cả đều qua, sự cạnh tranh đây của lúc , khi cuộc thi kết thúc, đều biến thành sự quan tâm đối với đối phương.
Họ thể từng mâu thuẫn và đấu tranh, nhưng ít nhất lúc , khi họ đều nhận giấy chứng nhận , chiến tuyến tạm thời là nhất trí.
Thấy , Thẩm Mai Lan chút tự nhiên, cô vuốt tóc, lúc mới , “Tài năng của em thể đến Đoàn Ballet Trung ương, nên em ở Đoàn Ca múa Thủ đô thôi.“
Đoàn Ballet Trung ương là một sự tồn tại cao cấp hơn, thần thánh hơn Đoàn Ca múa Thủ đô.
Dương Khiết nghĩ một lúc, “Cũng thể hiểu , nhưng bên đó công nhận giấy chứng nhận nghiệp ?” Bà là từ Đoàn Ballet Trung ương , nên đối với Đoàn Ca múa tỉnh thực sự hiểu rõ lắm.
Thẩm Mai Lan gật đầu, “Công nhận ạ, em nhờ hỏi thăm .”
Một câu thể tiết lộ nhiều thông tin.
Mọi im lặng một lúc, Lý Thiếu Thanh cũng , “Em thể cũng đến Đoàn Ballet Trung ương.”
Lần , đều chút kinh ngạc, hiểu tại từng một đều .
Rõ ràng giấy chứng nhận nghiệp của Trường Múa Mo-ba , cũng liều mạng, mới thành tích.
Thấy qua, Lý Thiếu Thanh , “Mục tiêu ban đầu của em là Đoàn Ca múa Thủ đô.”
Ông nội cô ở địa phương xem là một nhân vật lớn, nhưng đến Thủ đô chút đủ tầm, nếu cũng thể đường vòng, Đoàn văn công Cáp thị, mượn giải thưởng của cuộc thi ba tỉnh Đông Bắc , lấy suất Liên Xô giao lưu, lấy giấy chứng nhận nghiệp của Trường Múa Mo-ba.
Nói cho cùng, mỗi con đường trong đây đều là do gia đình Lý Thiếu Thanh, vạch sẵn cho cô.
Chỉ c.ầ.n s.ai một bước cũng , đương nhiên bình thường cũng con đường như thế nào.
Họ đều như .
Mạnh Oanh Oanh và Đồng Giai Lam trao đổi ánh mắt, cô vội đưa lựa chọn, mà hỏi Dương Khiết, “Thưa cô, giấy chứng nhận nghiệp sẽ khiến Đoàn Ballet Trung ương, tuyển chúng em ?”
Câu hỏi khiến Dương Khiết cũng chắc chắn.
Bà rời Đoàn Ballet Trung ương mười năm, cũng mười năm , đến mức bây giờ Đoàn Ballet Trung ương rốt cuộc điều kiện tuyển chọn như thế nào.
Bà cũng rõ lắm.
Dương Khiết đưa suy đoán trực tiếp, mà nghĩ một lúc , “Chuyện khi về, bàn bạc với Hà trưởng phòng.”
“Mới thể đưa quyết định.”
Bộ đội đồn trú Cáp thị, khi Triệu Nguyệt Như định ở khu tập thể, việc mỗi ngày chính là đến Đoàn văn công.