Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đoàn Văn Công Nhận Nhầm Đối Tượng Tùy Quân - Chương 405

Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:24:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần sư trưởng cũng bà kích động, lập tức bước tới an ủi bà: “Bà cụ, bà đừng vội.”

điều kiện gia đình đứa trẻ Tiểu Hãn đó kém một chút, nhưng đây cũng là ưu điểm mà, đồng chí Mạnh gả qua đó, bố chồng, chị em dâu, như chẳng ?”

“Hơn nữa, bà cũng thể chỉ điều kiện gia đình phức tạp của Tiểu Hãn, bản cũng xuất sắc mà, bà tự hỏi lòng xem, hai mươi tư tuổi, tuổi mụ hai mươi lăm tuổi là đoàn trưởng, quốc thể tìm mấy ?”

“Bà yên tâm, nếu đồng chí Mạnh gả cho , trân trọng đàng hoàng, sẽ là đầu tiên tha cho .”

Thực , Trần sư trưởng trong âm thầm cũng từng phân tích Mạnh Oanh Oanh, đó tìm kiếm một vòng lớn, phát hiện tìm một nam đồng chí xuất sắc hơn Kỳ Đông Hãn.

Thật sự .

Khuyết điểm của là gia đình kém một chút, nhưng tương tự đây cũng sẽ là ưu điểm của .

Gia đình trong sạch, gánh nặng, quan hệ chồng nàng dâu. Tiền lương một tháng của bản Kỳ Đông Hãn hơn một trăm đồng, chừng đủ để hai vợ chồng trẻ sống .

Bà cụ Tống gì, chỉ hỏi một câu: “Tiểu Trần, thật cho , nếu con gái, gả con gái cho Tiểu Kỳ ?”

Trần sư trưởng thở dài: “Bà cụ, bà tưởng ? Con gái lớn hơn Tiểu Hãn năm tuổi, từ năm năm tác hợp cho chúng nó , nhưng ngặt nỗi Tiểu Kỳ ưng mắt mà.”

Theo con mắt chọn của ông, Tiểu Hãn thật sự thích hợp chồng.

Nếu con gái nhà tuổi tác lớn một chút, ông sớm kéo Kỳ Đông Hãn về nhà .

Bà cụ Tống thấy lời , liền nắm rõ trong lòng, đối tượng mà Trần sư trưởng chọn cho con cháu nhà , quả thực cũng tận tâm .

mặt đứa trẻ cảm ơn .”

mà.” Bà chuyển hướng câu chuyện, “Không đứa trẻ nhà , là tự nguyện ?”

Nếu tự nguyện, cho dù là lãnh đạo lớn như Trần sư trưởng mai, bà cũng tranh giành một phen!

Trần sư trưởng thể hiểu ý trong lời của bà, ông gật đầu: “Đó đương nhiên là tự nguyện , bây giờ là mới việc mới xã hội mới, còn chuộng cái thói phong kiến cổ hủ đó nữa .”

“Đồng chí Mạnh và Kỳ đoàn trưởng hai là xem mắt xong đều đồng ý, đó quen một thời gian, hai đều cảm thấy hài lòng, lúc mới chuyện kết hôn.”

“Bà cụ, bà yên tâm là lãnh đạo, chứ thổ phỉ, đến mức bọn trẻ đồng ý, còn ép buộc ép duyên.”

Bà cụ Tống ừ một tiếng: “Vậy tiệc cưới của chúng nó tổ chức ở ?”

“Ý của bên nam đồng chí là tổ chức ở bộ đội đồn trú.”

Bà cụ Tống im lặng một lát, tính toán một hồi lâu: “Là vì tiền và tem phiếu ?”

tổ chức tiệc cưới ở nhà hàng Quốc doanh, chắc chắn là đắt đỏ, chỉ đắt, mà còn cần đủ các loại tem phiếu.

Trần sư trưởng lắc đầu: “Khó lắm, bọn trẻ suy nghĩ riêng của .”

Bà cụ Tống cân nhắc một chút: “ một yêu cầu quá đáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-405.html.]

“Bà cứ .”

Bà cụ Tống thì thầm bên tai Trần sư trưởng một hồi: “ để bọn trẻ tổ chức tiệc ở nhà hàng Quốc doanh, nhưng tiện mặt, tuy nhiên thể bỏ tiền bỏ phiếu, chỉ là nhờ với bọn trẻ một tiếng, cứ là hai đứa trẻ đều chịu khổ , với tư cách là trưởng bối mặt tổ chức cho chúng nó một bữa tiệc thật náo nhiệt, ?”

Trần sư trưởng suy nghĩ một chút: “Bà cụ, bà nghĩ kỹ ? Như thì, đến cuối cùng tiền và phiếu bà bỏ , ân tình rơi đấy.”

Tiền lương của ông tuy cao, nhưng ngặt nỗi nuôi gia đình, cuối cùng thể sắm sửa xong đồ đạc trong nhà cho Kỳ Đông Hãn, là dốc hết sức lực .

Nếu tặng Kỳ Đông Hãn và Mạnh Oanh Oanh, đến nhà hàng Quốc doanh tổ chức tiệc cưới, ông cũng bản lĩnh đó.

Ông là sư trưởng, nhưng ông quan tham, càng giống như gia đình nền tảng vững chắc như nhà họ Tống.

Bà cụ Tống gật đầu: “Rơi thì rơi , chúng quan tâm đến danh tiếng, chỉ hôn sự của đứa trẻ nhà thể diện một chút.”

Trần sư trưởng c.h.ế.t lời, ông suy nghĩ một chút: “Chuyện hỏi ý kiến bọn trẻ , thứ hai, bên phía bà cụ cũng chỉ tìm , tìm một sức thuyết phục đủ mạnh, bà tìm của Tiểu Hãn nữa, đầu bếp ở nhà hàng Quốc doanh, bà thuyết phục cả , xác suất hai đứa trẻ đồng ý sẽ cao hơn một chút.”

Bà cụ Tống nghĩ cũng đúng, bà liền gật đầu đồng ý.

Chia hai đường, lúc Bà cụ Tống rời , còn đến Đoàn văn công một chuyến.

Mạnh Oanh Oanh đang tập múa trong phòng tập, cô mặc một bộ đồ múa màu đen, kiễng mũi chân múa ballet, tư thế múa cực kỳ chuyên nghiệp.

Bà cụ Tống lén lút một hồi lâu, dám tiến lên nhận mặt, lúc mới rời .

Mạnh Oanh Oanh một tập ba tiếng đồng hồ, tập đến khi đều mở , cô mới thoải mái sàn gỗ.

“Mình cảm thấy nên mỗi ngày đều tập luyện bán sống bán c.h.ế.t như thế .”

Chỉ như , cô mới cảm thấy thời gian trôi qua vô ích, cũng sẽ cảm giác tội và áy náy.

“Oanh Oanh, đáng sợ quá, xin nghỉ phép kết hôn ? Sao còn liều mạng như .”

Theo suy nghĩ của Diệp Anh Đào, kỳ nghỉ kết hôn một tuần của Mạnh Oanh Oanh chắc chắn sẽ phòng tập nữa, ngờ vị tam nương liều mạng .

Sáng lấy giấy chứng nhận chiều đến phòng tập, sáng lấy ảnh cưới, chiều đến phòng tập.

Chủ trương một phút cũng lãng phí.

Mạnh Oanh Oanh nghỉ ngơi một lát, lúc mới ép xoạc chân: “Không liều mạng .”

Thần sắc cô chút nghiêm túc: “Mình lo lắng lệnh điều động bên Thủ đô bất cứ lúc nào cũng thể giáng xuống, chừng sẽ Thủ đô.”

“Mình thể vì kết hôn, mà quên sạch sành sanh các kỹ năng cơ bản của chứ?”

“Vậy thì lỗ to .”

Kết hôn thì kết hôn, kỹ năng cơ bản cũng quên, cô dự định lúc nào cũng chuẩn sẵn sàng đến Đoàn ca múa Thủ đô đả lôi đài đấy.

 

 

Loading...