Thấy các cô như , chuyện tiếp Lâm Như Quyên đều lo lắng, Cố Tiểu Đường sẽ phản theo mất, bà lập tức đề nghị: “Tiểu Đường, thôi bốc thăm.”
Cố Tiểu Đường “ồ” một tiếng, như hình với bóng theo, chỉ là xa , cô vẫn còn đầu Mạnh Oanh Oanh và Dương Khiết.
Cô một lúc, dừng , đầu tiên phản kháng Lâm Như Quyên, cô chạy đến mặt Dương Khiết, ánh mắt bi thương cô: “Là em đủ ?”
“Cho nên cô chọn cô ?”
Đây là chấp niệm năm tám tuổi của Cố Tiểu Đường, đến bây giờ hai mươi hai tuổi, cô vĩnh viễn đều nhớ rõ ngày Dương Khiết từ chối cô , cô lưng bố , rụt rè cô, trong mắt mang theo sự kỳ vọng.
Cô hy vọng rời khỏi vòng tay bố , để Dương Khiết đến giáo viên của cô .
Dương Khiết lúc đó trẻ trung xinh , quan trọng nhất là cô một loại khí chất thuần túy sạch sẽ, điều khiến Cố Tiểu Đường vô cùng thích.
, cô ngờ cuối cùng Dương Khiết từ chối cô , thà rời khỏi Đoàn Ballet Trung ương cũng từ chối cô .
Cho dù qua nhiều năm, Cố Tiểu Đường vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, Dương Khiết từ chối cô , cũng trở thành chấp niệm của Cố Tiểu Đường.
Cho nên, cô mới hết đến khác hỏi .
Dương Khiết Cố Tiểu Đường, đôi mắt của đứa trẻ đó, còn linh khí của năm xưa, tròng mắt đen kịt, khiến chút sợ hãi.
Dương Khiết thẳng ánh mắt của cô : “Cố Tiểu Đường, em .”
“Chỉ là giữa chúng duyên phận thầy trò.”
Cố Tiểu Đường thấy lời , đôi mắt ảm đạm dường như sáng lên một lát, bao nhiêu năm nay, điều cô đợi cũng chẳng qua chỉ là câu mà thôi.
Cố Tiểu Đường, em .
Cô đợi bao nhiêu năm nay, từng ai với cô một câu như .
bây giờ , cô chút buồn bã: “Vậy nếu em , cô sẽ nhận em đồ chứ?”
Cố Tiểu Đường mong đợi hỏi một câu.
Dương Khiết gì.
May mà Lâm Như Quyên qua đây, trực tiếp dùng thủ đoạn bạo lực, kéo Cố Tiểu Đường .
Hoàn cho Cố Tiểu Đường cơ hội phản kháng, giống như trong mắt Lâm Như Quyên, Cố Tiểu Đường chẳng qua chỉ là một con rối mà thôi.
Một con rối thể tùy ý thao túng.
Cố Tiểu Đường , lớn tiếng : “Vậy nếu em thắng Mạnh Oanh Oanh thì ?”
“Nếu em thắng Mạnh Oanh Oanh, cô sẽ để em đồ của cô ?”
Dương Khiết và Mạnh Oanh Oanh đều gì.
Ngược Lâm Như Quyên đang nắm lấy Cố Tiểu Đường rời , sắc mặt cực kỳ khó coi: “Cố Tiểu Đường, cô quên mất, bản là ở ?”
“Cô nhớ kỹ cho , Cố Tiểu Đường cô là đồ của Lâm Như Quyên , còn c.h.ế.t, cô tìm lối thoát khác ??”
Cố Tiểu Đường mắng, cô chỉ cúi gằm mặt, lên tiếng.
Trong lòng Dương Khiết chút khó chịu nên lời, cô từng thấy lúc Cố Tiểu Đường linh khí động lòng , cũng từng thấy dáng vẻ còn chút sức sống nào của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-485.html.]
Đối với sự khiêu khích của Cố Tiểu Đường, Mạnh Oanh Oanh vẫn để trong lòng, cô nhỏ giọng với Dương Khiết: “Cô ơi, Cố Tiểu Đường bệnh .”
“Bị bệnh nặng.”
Sắc mặt Dương Khiết biến đổi, một lúc lâu cô mới lẩm bẩm: “Chuyện liên quan đến chúng .”
Mạnh Oanh Oanh cảm thấy phản ứng của Dương Khiết, dường như quá khích động , nhưng là ngoài cô cũng tiện thêm gì.
May mà phụ trách trong lễ đường, cầm loa gọi : “Các thí sinh tham gia Cúp Hồng Tinh, vui lòng tập trung tại lễ đường bốc thăm trong vòng mười phút.”
Tiếng loa truyền xa, điều cũng khiến các đội ngũ vốn dĩ đang tốp năm tốp ba, nháy mắt đều trong lễ đường.
Lần coi như tập trung đủ , chỉ đợi bốc thăm thôi.
Mạnh Oanh Oanh liếc mắt qua, ngoại trừ Cố Tiểu Đường, cô quá nửa đều quen . Nhân lúc vẫn còn đang xếp hàng.
Dương Khiết giới thiệu với cô: “Người đầu tiên bên trái là của Đoàn Ballet Trung ương, em cần chú ý chính là Cố Tiểu Đường và Chu Lan Hương.”
“Lần giải cá nhân Đoàn Ballet Trung ương tranh hai suất, cách khác Cố Tiểu Đường và Chu Lan Hương, sẽ đồng thời lên sân khấu thi đấu.”
Mạnh Oanh Oanh như điều suy nghĩ, lúc cô qua, Cố Tiểu Đường mặt cảm xúc, cô dường như quan tâm đến thế giới bên ngoài.
Ngược Chu Lan Hương nhạy bén, cô nháy mắt liền ngẩng đầu chạm mắt với Mạnh Oanh Oanh.
Bốn mắt .
Mạnh Oanh Oanh mỉm với Chu Lan Hương, Chu Lan Hương nhướng mày, cho là đúng.
Nhìn , ngoại trừ Cố Tiểu Đường, cô dường như coi những khác mặt ở đây là đối thủ.
Dương Khiết thấy các cô chạm mặt , giới thiệu cho cô của Đoàn văn công Thủ đô: “Bên mặc đồng phục chính là của Đoàn văn công Thủ đô.”
“Tuy nhiên” Cô khựng : “Bọn họ xuất sắc ở giải tập thể, sức mạnh đoàn kết mạnh, nhưng giải cá nhân hiện tại ai đặc biệt nổi trội, nếu thật sự uy h.i.ế.p, thì chính là Dịch Thái Linh.”
“Điệu múa màu đỏ của cô múa , sức bùng nổ cũng mạnh, nhưng khuyết điểm là sức bền đủ, cho nên bao nhiêu năm nay, luôn luôn là lấy danh hiệu lão tam lão tứ.”
Dịch Thái Linh để tóc ngắn, oai phong lẫm liệt, cô và Mạnh Oanh Oanh một cái, ngay đó chủ động gật đầu với Mạnh Oanh Oanh.
Trông vẻ sẽ dễ gần hơn Chu Lan Hương một chút.
Mạnh Oanh Oanh “ừ” một tiếng, Dương Khiết cuối cùng chỉ Ninh Lộ của Xưởng phim Thủ đô: “Nhìn thấy cô ?”
Mạnh Oanh Oanh gật đầu: “Ninh Lộ múa Cao Sơn Lưu Thủy, hơn nữa những năm nay cô chỉ chọn một khúc nhạc để múa, cô từng lấy hạng hai mấy .”
“Nếu là hạng nhất thì chính là Cố Tiểu Đường.”
Với tư thế bỏ xa đối thủ, một kỵ tuyệt trần.
Về phần Ninh Lộ, Mạnh Oanh Oanh hình như từng thấy cô tivi.
“Cô những năm đầu là múa, cũng chuyển nghề diễn viên, cơ bản hai ngành nghề cô đều tham gia, nhưng chủ yếu nhất vẫn là múa.”
Ninh Lộ đang chuyện với bên cạnh, Mạnh Oanh Oanh, hoặc là Ninh Lộ kiêu ngạo.