Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đoàn Văn Công Nhận Nhầm Đối Tượng Tùy Quân - Chương 531

Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:27:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốn cùng song song về nhà.

Mạnh Oanh Oanh đột nhiên một cảm giác thỏa mãn từng : “Mình cảm thấy những ngày tháng bây giờ, chính là những ngày tháng tuyệt vời nhất.”

Người yêu ở bên cạnh.

Bạn ở bên cạnh.

Cơm no áo ấm, sự nghiệp thành công.

Đối với Mạnh Oanh Oanh mà , dường như đây là những ngày tháng nhất mà cô thể trong đời .

Tất nhiên, cô dám nghĩ đến Mạnh Bách Xuyên, thể nghĩ, bởi vì hễ nghĩ đến là đau lòng.

Triệu Nguyệt Như bước sát theo bước chân của Mạnh Oanh Oanh, cô vác bụng bầu to tinh nghịch hích lưng Mạnh Oanh Oanh: “Mình cũng thấy những ngày tháng bây giờ .”

Không giống như đây khi còn con gái ở nhà, lúc đó nhà họ là tư bản, cô lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, nhà tạt phân thì cũng là bắt thẩm vấn.

Hình như từ khi lấy Chu Kính Tùng, cô từng sống những ngày tháng như nữa.

Triệu Nguyệt Như lấy bụng hích , Mạnh Oanh Oanh giật nảy , cô vội trốn lưng Kỳ Đông Hãn, trốn mắng Triệu Nguyệt Như: “Cậu vẫn hấp tấp thế , thấy đứa bé nghịch ngợm là học từ đấy.”

Hiếm khi Mạnh Oanh Oanh sầm mặt, ngay cả Triệu Nguyệt Như cũng chút sợ hãi: “Oanh Oanh, đùa với mà.”

Tuy cô đang mang thai, nhưng giữa hàng lông mày vẫn mang theo sự hoạt bát và tinh nghịch chỉ ở thời thiếu nữ.

Mạnh Oanh Oanh hít sâu một : “Đứa bé đúng là giống .”

“Ở trong bụng nghịch ngợm .”

Triệu Nguyệt Như thấy cô tức giận nữa, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, ánh mắt cảnh cáo của Mạnh Oanh Oanh, rốt cuộc cô cũng chịu an phận.

Ngày hăm bảy tháng Chạp.

Thấy chỉ còn ba ngày nữa là đến Tết, Phương đoàn trưởng tìm đến Mạnh Oanh Oanh: “Sắp đến đêm giao thừa , cấp giao cho chúng một nhiệm vụ, yêu cầu chúng biểu diễn một tiết mục ở hội trường lớn tối ba mươi Tết.”

Đây coi như là tiệc liên hoan chào năm mới .

Do đơn vị đồn trú Cáp Nhĩ Tân của họ tự tổ chức.

Mạnh Oanh Oanh gật đầu: “Vậy chị bàn bạc với Triệu huấn luyện viên ạ.”

Bây giờ Triệu huấn luyện viên tiếp nhận vị trí của Hứa cán sự, Hứa cán sự phụ trách hậu cần, Triệu huấn luyện viên phụ trách sắp xếp giảng dạy.

“Triệu huấn luyện viên đưa hai tiết mục, một là thi đấu đồng đội, tiết mục còn chính là múa solo của em.”

em đồng ý ? Nên chị đến hỏi em thử xem.”

Mạnh Oanh Oanh suy nghĩ một chút: “Được ạ, nhưng mấy ngày nay em về nhà nghỉ ngơi, cho em một thời gian hòa hoãn , em lấy kỹ năng cơ bản.”

Thấy cô nhận lời, Phương đoàn trưởng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy , bên Đoàn văn công chúng sẽ đưa hai tiết mục, một là đồng đội, một là cá nhân, Oanh Oanh, em chuẩn cho nhé.”

Mạnh Oanh Oanh thầm nghĩ, đây đều là tiệc liên hoan nội bộ , thi đấu, cô cần gì chuẩn kỹ càng.

Cho dù múa sai sân khấu, cũng chẳng mấy .

Tuy nhiên, tự nhiên cô sẽ phản bác lãnh đạo. Từ văn phòng Phương đoàn trưởng bước , Diệp Anh Đào và những khác ở phòng tập cũng động tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-531.html.]

“Nghe chứ? Hội nghị thường niên Đoàn văn công chúng sẽ tiết mục đấy.”

Mạnh Oanh Oanh gật đầu: “Phương đoàn trưởng với xong.”

“Cậu đồng ý ?”

Hỏi câu , Mạnh Oanh Oanh dở dở : “Tự nhiên là đồng ý , lãnh đạo yêu cầu, còn thể từ chối .”

“Cũng .”

Diệp Anh Đào lầm bầm: “Sớm muộn , còn ba ngày nữa là Tết mới , chúng ngay cả thời gian tập luyện cũng kịp.”

“Kịp mà.”

Mạnh Oanh Oanh thản nhiên: “Chỉ là hội nghị thường niên thôi, thi đấu, cần tinh ích cầu tinh như , cứ lấy thực lực bình thường chúng tập luyện ở phòng tập .”

Diệp Anh Đào thật sự khâm phục Mạnh Oanh Oanh, cái sự bình tĩnh , nhưng qua lời cô , quả thực còn nhiều oán trách và căng thẳng như nữa.

Đã chốt là sẽ biểu diễn ở hội nghị thường niên, mấy ngày tiếp theo Mạnh Oanh Oanh trở về phòng tập để tập luyện.

Tiết mục cô nộp lên là Thiên Nữ Tán Hoa, cũng là tiết mục cô giỏi nhất, thuộc loại nhắm mắt cũng thể múa .

Vừa thể khiến kinh ngạc, đồng thời, cô cũng sẽ áp lực quá lớn.

Lúc Mạnh Oanh Oanh tập luyện, Cố Tiểu Đường theo bên cạnh, giống như một cái đuôi nhỏ, Mạnh Oanh Oanh gì, cô bé liền nấy.

Mạnh Oanh Oanh một múa xong một điệu Thiên Nữ Tán Hoa, cô liền hỏi Cố Tiểu Đường: “Em tham gia hội nghị thường niên cùng chị ?”

Cố Tiểu Đường khựng , theo bản năng cô bé từ chối.

Mạnh Oanh Oanh đưa tay lên, lắc đầu: “Đừng vội từ chối chị, Tiểu Đường, hãy suy nghĩ thật kỹ, đây là cuộc thi, chỉ là một buổi biểu diễn hội nghị thường niên sân khấu thôi.”

“Rất đơn giản, cũng thoải mái, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản , cũng đừng vội từ chối chị, hãy suy nghĩ thật kỹ.”

Cố Tiểu Đường lúc mới gật đầu.

Thực Mạnh Oanh Oanh dự đoán kết quả , nhưng ngờ Cố Tiểu Đường vẫn đợi đến ngày hôm , lúc mới cho cô kết quả.

“Đàn chị, em sẽ lên sân khấu múa cùng chị, nhưng em múa , chị đừng chê em nhé.”

Đây là đầu tiên Cố Tiểu Đường lên sân khấu kể từ khi đến đơn vị đồn trú Cáp Nhĩ Tân một tháng.

Thực đối với Cố Tiểu Đường mà , đây là một tin . Mạnh Oanh Oanh từng lo lắng, Cố Tiểu Đường chuyện sẽ ám ảnh, bao giờ lên sân khấu nữa.

Ít nhất đồng ý, đây là một chuyện .

Chỉ cần thể bước lên sân khấu là đủ , thể bước bước đầu tiên một nữa, sẽ bước.

Mạnh Oanh Oanh tin Cố Tiểu Đường cũng tham gia hội nghị thường niên ngoài, bất kể là Triệu huấn luyện viên Phương đoàn trưởng, đều khá vui mừng.

“Thế thế , hai đứa tách , mỗi phụ trách một tiết mục.”

Vừa các tiết mục trong hội nghị thường niên thiếu.

Cố Tiểu Đường theo bản năng từ chối: “Không ạ, em múa cùng đàn chị của em.”

“Một em lên sân khấu .”

 

 

Loading...