Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đoàn Văn Công Nhận Nhầm Đối Tượng Tùy Quân - Chương 564

Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:28:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Học viện Vaganova là thánh điện của ballet, thiên tài tụ tập, Arkhipova mặc dù là thiên tài của trường múa trực thuộc Moscow, nhưng thi Học viện Vaganova vẫn chút độ khó.

mà, Mạnh.”

Arkhipova mỉm : “Cô cứ thi , đợi cũng đến thi.”

“Cô đợi nhé.”

Mạnh Oanh Oanh gật đầu.

Đến cả Jian cũng tưởng rằng đây là một câu đùa của Arkhipova, suy cho cùng, thực lực của cô và Học viện Vaganova vẫn còn một cách.

ai trong họ ngờ tới, năm thứ tư Mạnh Oanh Oanh thi đỗ Học viện Vaganova, Arkhipova cũng đến.

thi đỗ Học viện Vaganova cả Yekaterina.

Điều khiến tất cả đều vô cùng kinh ngạc.

Đến mức khi Arkhipova thi đỗ Học viện Vaganova, Mạnh Oanh Oanh đích cổng đón cô .

Điều còn gây một trận xôn xao trong Học viện Vaganova.

Suy cho cùng, khi Mạnh Oanh Oanh thi đỗ Học viện Vaganova, ban đầu trong học viện còn nhiều chút phục cô.

cô cũng là da vàng tóc đen, lạc lõng với thứ của Học viện Vaganova.

trải qua từng tiết học, từng cuộc thi. Tất cả đều tâm phục khẩu phục.

Hóa thực sự sinh là để nghiền ép họ.

Đến mức Mạnh Oanh Oanh từng trở thành huyền thoại của Học viện Vaganova, đáng tiếc, tính cách cô trầm lặng, ở trong học viện từng tiếp xúc nhiều với khác.

Đến mức, cô đến đây bốn năm , vẫn quen thuộc với cô.

Lúc thấy cô đến nơi ngoài lớp học, điều thể khiến kinh ngạc cho .

“Mạnh định ?”

“Không .”

“Chẳng lẽ cô thách đấu khác? Thế thì đáng sợ quá, với thiên phú của cô , những chúng sắp đè bẹp thành bã .”

“Đi theo xem thử là ngay.”

“Không, dám, Mạnh thực sự quá bí ẩn, luôn lo lắng cô ma thuật phương Đông, đến lúc đó biến chúng thành chuột ?”

“Đó là ma thuật phương Đông, đó là phép thuật phương Tây mới biến thành chuột.”

“Không cũng giống cả, cảm thấy Mạnh lợi hại, dám theo.”

“Vậy xem thử.”

Đối phương cẩn thận theo Mạnh Oanh Oanh, giống như sợ Mạnh Oanh Oanh phát hiện .

Mạnh Oanh Oanh thấy nhưng cô quan tâm, cô bây giờ gần như là nổi tiếng của Học viện Vaganova .

Mỗi xuất hiện đều sẽ thu hút một trận tiêu điểm.

Mạnh Oanh Oanh thẳng đến cổng Học viện Vaganova, Arkhipova đang đợi cô ở cổng, cô đang đông tây.

Moscow tháng Mười mang theo chút se lạnh của mùa thu, Arkhipova mặc một chiếc áo khoác màu xám, tóc buộc gọn gàng phía , để lộ khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.

Sau khi thấy Mạnh Oanh Oanh, mắt cô lập tức sáng lên, vẫy tay với Mạnh Oanh Oanh: “Mạnh!”

Mạnh Oanh Oanh gật đầu bước những bước nhỏ chạy về phía cô , tiến lên liền dành cho Arkhipova một cái ôm thật lớn.

“Pova.” Cô lùi một bước, nụ rạng rỡ, “Chúc mừng cô thi đỗ Học viện Vaganova.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-doan-van-cong-nhan-nham-doi-tuong-tuy-quan/chuong-564.html.]

Arkhipova cũng kích động, cô nắm lấy tay Mạnh Oanh Oanh: “Mạnh là cô, nếu vì cô, căn bản thể nào thi đỗ .”

cảm thấy Mạnh chính là củ cà rốt mặt cô , còn cô chính là con lừa nhỏ đó.

Nếu củ cà rốt đó quá hấp dẫn, cô căn bản thể nào gặp Mạnh ở Học viện Vaganova.

Mạnh Oanh Oanh mỉm : “Đó là do cô xuất sắc.”

đầu Jian: “Chào ông Jian.”

Jian gặp Mạnh Oanh Oanh, ông cũng chút hoảng hốt: “Mạnh, chúc mừng cô.”

Ông là đưa Mạnh đến thi Học viện Vaganova bốn năm , lúc đó chỉ Mạnh nhận một cách thuận lợi.

ông ngờ, Mạnh bốn năm trở thành cơn ác mộng của tất cả học sinh Học viện Vaganova.

Đến mức ông ở trường múa trực thuộc Moscow cũng từng danh tiếng của Mạnh.

Mạnh Oanh Oanh chút khó hiểu: “Jian, ông chúc mừng chuyện gì?”

Jian mỉm : “Chúc mừng cô đỉnh cao của trường múa ballet, trở thành cơn ác mộng của tất cả học sinh.”

Mạnh Oanh Oanh mím môi : “Jian, ông cũng là đang khen , là đang mỉa mai nữa.”

Jian: “Đương nhiên là khen cô .”

Những học sinh lén lút theo xung quanh, thấy cảnh mới hiểu : “Mạnh hình như là đến đón học sinh mới.”

Mỗi năm tháng Hai và tháng Mười, học viện của họ luôn mới .

“Xong đời , học sinh thể khiến Mạnh đích đến đón, liệu là một đại ma vương nữa .”

“Mạnh đè đầu cưỡi cổ chúng bốn năm đủ khổ .”

“Nếu đến một đại ma vương nữa, đè đầu cưỡi cổ chúng bốn năm, ngày tháng thực sự thể sống nổi nữa .”

Nghe những lời xì xào bàn tán xung quanh.

Khóe miệng Arkhipova giật giật, thực sự dám nghĩ bốn năm Mạnh đến đây, rốt cuộc gây bóng tối tâm lý lớn đến mức nào cho những học sinh .

Mạnh Oanh Oanh mặt đổi sắc, cô dẫn đường phía : “Đi thôi, đưa trong.”

Jian và Arkhipova theo phía .

Bốn năm Mạnh Oanh Oanh đến Học viện Vaganova, khiến cô bây giờ cũng quen thuộc nơi hơn Jian nhiều.

đưa đến chỗ báo danh , lát nữa báo danh xong, Pova cứ theo về ký túc xá là .”

Có thể thấy, cô gái nhỏ năm xưa còn xa lạ với thứ ở đây, cầu học nơi đất khách quê . Giờ đây vững gót chân .

Jian chút tự hào và kiêu hãnh, bởi vì năm xưa chính ông là đưa cô gái nhỏ đến Học viện Vaganova.

Cũng thấy cô tạo nên hết huy hoàng đến huy hoàng khác.

Thủ tục nhập học Mạnh Oanh Oanh trải qua từ bốn năm , rườm rà, nhưng trải qua bốn năm học tập, cô bây giờ đối với những tiếng Nga , giao tiếp hàng ngày thành vấn đề.

Hơn nữa cũng chỉ giới hạn ở những từ ngữ chuyên ngành ballet.

“Thầy Ivanov, vị là đàn em của em, cô cũng thi đỗ Học viện Vaganova, phiền thầy thủ tục nhập học giúp cô với ạ.”

Ivanov liếc Arkhipova một cái, liếc Jian một cái.

“Trường múa trực thuộc Moscow quả nhiên là nhân tài lớp lớp.”

 

 

Loading...