Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:51:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Ôn Nam ấm áp, đồ giường, lông mi run rẩy, nhịn xuống nóng trong hốc mắt: "Dì nãi nãi, cảm ơn bà."

"Đứa nhỏ ngốc." Trần nãi nãi sờ sờ đầu cô, ánh đèn vàng ấm áp rải đỉnh đầu bà cụ, khuôn mặt đầy nếp nhăn càng thêm hiền từ: "Chúng đều là một nhà, khách sáo với dì nãi nãi gì, trở nhà dì nhỏ cháu, dượng cháu nếu dám bắt nạt cháu, thì bảo Tiểu Tự giúp cháu đ.á.n.h , nhà chúng đều là bao che nhà, cũng thể để khác tùy tiện bắt nạt."

Trần nãi nãi càng , đáy mắt Ôn Nam càng nóng, nóng đến .

Ở thế kỷ mới, từng ai với cô, nhà bọn họ đều là bao che nhà, ai bắt nạt thì giúp cô đ.á.n.h .

Chưa từng ai .

Cho dù bắt nạt cô, bà nội cô chỉ lạnh mặt , bọn họ bắt nạt khác bắt nạt mày, mày nghĩ xem vấn đề của mày , ông nội cô cũng sẽ châm chọc mỉa mai , bắt nạt thì bắt nạt, ai hồi nhỏ từng đòn, thể thiếu một miếng thịt ?

Ôn Nam dậy ôm lấy Trần nãi nãi, giọng chút nghẹn ngào: "Dì nãi nãi, bà thật ."

Tất cả trong nhà cô cộng đều bằng một Trần nãi nãi..

Trời tờ mờ tối, trong tiểu viện khu gia thuộc sáng lên ánh đèn vàng ấm áp, ngoài viện truyền đến tiếng bước chân lục tục, giọng Hà doanh trưởng lớn nhất: "Trần doanh trưởng, đây là ba năm nghỉ phép, một nghỉ mười ngày, đấy, thời gian ở đây, các chiến sĩ doanh các đoán chừng đang trộm vui vẻ ."

Ai cũng , nhị doanh trưởng đoàn 1 Trần Tự luyện binh đặc biệt tàn nhẫn, ai ở doanh bộ đó kêu khổ, điều ngoài miệng kêu khổ, trong lòng đều vui rạo rực, rốt cuộc thực lực doanh bộ nào mạnh, nhiệm vụ ưu tiên chọn đoàn nào doanh nào, như liền cơ hội thăng lên , so với yên lặng chịu đựng mạnh hơn nhiều.

Đỗ đoàn trưởng : "Nghỉ phép mười ngày , cũng nghỉ ngơi cho ."

Triệu doanh trưởng ở bên cạnh cũng vài câu, chuyện Triệu Tiểu Đông cũng ảnh hưởng đến quan hệ giữa ông và Trần doanh trưởng, giống như thím Hầu , ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, đều qua .

Đỗ đoàn trưởng về nhà , cửa nhà liền rống: "Trương Tiểu Nga, cơm của ông đây ?"

Trương Tiểu Nga : "Vội cái gì, chờ một lát thể c.h.ế.t đói ."

Ôn Nam:...

Giọng Đỗ đoàn trưởng và thím Trương một so với một vang dội hơn.

Ôn Nam bưng bát đũa khỏi bếp, thấy cửa viện 'kẽo kẹt' một tiếng, đầu liền thấy Trần Tự mặc quân phục trở , quân phục đàn ông đều mồ hôi thấm ướt, gân xanh mạch m.á.u cánh tay lồi lên, qua giống như luyện cả ngày ở sân huấn luyện, Trần Tự đẩy cửa liền thấy Ôn Nam, gật đầu với cô liền đến bên giếng múc nước rửa mặt.

Cơm tối là Ôn Nam , chiều nay cô nấu cơm tẻ, xào hai món rau, ăn xong cơm tối, Trần nãi nãi vài vòng trong sân về phòng ngủ, Ôn Nam rửa xong nồi bát, đun chút nước nóng trong nồi, đó thoáng qua trong phòng Trần Tự, cửa phòng đàn ông đóng, trong phòng sáng đèn, cô do dự một chút đến cửa phòng, nhẹ giọng : "Anh, ngủ ?"

Giọng trầm thấp của Trần Tự từ trong phòng truyền đến: "Chưa ngủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-107.html.]

Ôn Nam chút ngượng ngùng: "Vậy thể giúp em bê thùng gỗ một chút ?"

Người đàn ông dường như trầm ngâm một lát mới đáp: "Được."

Ngay đó Ôn Nam thấy tiếng khóa thắt lưng vang lên trầm đục, tiếng bước chân đến ngoài cửa, cửa phòng liền mở , Ôn Nam thậm chí kịp lùi về , Trần Tự vóc dáng cao lớn, hai cách gần, Ôn Nam gần như ngẩng cao đầu, nhưng góc độ thấy cũng chỉ là cằm góc cạnh rõ ràng và yết hầu lồi của đàn ông.

Trần Tự:...

Trần Tự cũng ngờ cô sát cửa, lùi về một bước, ánh mắt hiệu cô nhường đường.

Ôn Nam:...

Cô vội vàng sang bên cạnh, chờ Trần Tự , mới lon ton theo, Trần Tự sức lực lớn, một tay xách thùng gỗ đến phòng bếp, đổ nửa thùng nước tắm cho Ôn Nam, hai tay bê thùng gỗ liền đến phòng Ôn Nam, trong lòng Ôn Nam chậc chậc lắc đầu, ngừng cảm thán sự chênh lệch sức mạnh quá lớn.

Trần Tự đặt thùng gỗ trong phòng, khóe mắt đề phòng thấy bên cạnh mấy bộ quần áo gấp gọn giường đặt áo ba lỗ nhỏ và quần lót nhỏ, ngay lập tức vành tai đỏ lan tràn một đường đến tận gốc cổ, ngay cả khuôn mặt lạnh lùng đều đỏ, thẳng ngoài, chú ý tới Ôn Nam phía , đụng cô, Ôn Nam "a" một tiếng, còn phản ứng cả liền ngã về phía , phía là cửa phòng mở rộng, cô căn bản là định !

Làm cái gì ?

Tình huống gì thế a?

Trong trạng thái Ôn Nam ngơ ngác, một lực đạo túm lấy cánh tay, ngã trong một l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của đàn ông, thình thịch thình thịch, đập đặc biệt nhanh, bàn tay nắm lấy cổ tay cô cũng dường như dùng lực đạo, cô ẩn ẩn cảm giác đau, Ôn Nam khẽ hừ một tiếng: "Tay."

Tiếng mang theo chút giọng mũi, đặc biệt trong đêm đen thanh vắng, cực cụ lực đ.á.n.h .

Thân hình Trần Tự căng thẳng, hoảng loạn buông cổ tay Ôn Nam , nghiêng ngoài, hoảng hốt cảm thấy đều chút cùng tay cùng chân: " chạy bộ đây."

Ôn Nam xoay , Trần Tự sải bước khỏi sân, đóng cửa viện liền .

Ôn Nam:...

hiểu , hiểu Trần Tự đang yên đang lành .

Ôn Nam đóng cửa phòng , kéo rèm cửa sổ, cởi quần áo đến trong thùng gỗ, nước nóng bao bọc lấy , ấm áp dễ chịu, sảng khoái thoải mái, cô tắm rửa lâu một chút, mãi cho đến khi nước nguội mới dậy, lau khô xong quần áo sạch sẽ, bỏ quần áo quần dài và quần áo sát sửa sang một nửa trong ba lô, đó mở cửa phòng , thoáng qua sân sáng đèn.

Đèn trong phòng Trần Tự cũng sáng, cửa phòng mở , hiển nhiên còn về.

 

 

Loading...