Phùng Xuân sững sờ, suýt chút nữa phản ứng , bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên Ôn Nam cãi ông , lập tức đập bàn dậy, sa sầm khuôn mặt hung tợn chỉ Ôn Nam: “Mẹ kiếp mày còn dám cãi ông một câu nữa, tin ông đ.á.n.h c.h.ế.t mày ! Ông đây nó nuôi uổng công con sói mắt trắng như mày!”
Nói xong đá văng ghế đẩu, vòng qua bàn định đá Ôn Nam, Mạnh Thu thấy động tĩnh, sợ hãi chạy tới ngăn cản Phùng Xuân, Phùng Xuân ấn gáy đẩy sang một bên, lảo đảo vài bước suýt ngã.
Nói thật, Ôn Nam thật sự dọa sợ, cô chỉ là kẻ mạnh mồm, thực lực gà mờ.
Với thể tạng của Phùng Xuân, đoán chừng thể một cước đá cô bay cổng lớn, Ôn Nam còn kịp dậy tránh , mắt bỗng nhiên loáng qua một bóng trắng, Trần Tự chắn cô, nhẹ nhàng một cước ép cái chân Phùng Xuân đá tới về, Trần Tự quanh năm luyện binh, thể tạng và bản lĩnh một kẻ lỗ mãng như Phùng Xuân thể so sánh, rõ ràng cú đá thấy dùng sức gì, thấy Phùng Xuân nhe răng trợn mắt kêu ái ui, kiễng chân lùi hai bước, một gã đàn ông to cao vạm vỡ xổm xuống đất sức xoa ống quyển.
Cú đó, như gậy sắt đ.á.n.h .
Trần Tự nghĩ đến những lời Phùng Xuân trong điện thoại nín nhịn cơn giận, lúc ngay mặt ngoài tùy ý đ.á.n.h mắng cháu gái , chân cũng thu lực, cú đá đủ cho Phùng Xuân đau mười ngày nửa tháng.
Mạnh Thu cũng động tĩnh của Trần Tự kinh hãi, bà đến mặt Ôn Nam, sờ sờ tóc Ôn Nam: “Nam Nam, cháu chứ?”
Ôn Nam Trần Tự chắn cô, đàn ông như ngọn núi sừng sững bất động, giúp cô ngăn cách nguy hiểm bên ngoài, cô lắc đầu với dì nhỏ: “Cháu .”
Phùng Xuân đau đến trán toát mồ hôi, còn tàn nhẫn hơn Ôn Quốc, ông chọc nổi, liền trút giận lên Mạnh Thu: “Mạnh Thu, ông đây dậy nữa, bà thấy ? Còn mau qua đỡ ông đây?!”
Ôn Nam nhíu mày, trong ký ức nguyên chủ, Phùng Xuân đối với dì nhỏ quá đáng như , nhưng nghĩ liền thông suốt.
Phùng Xuân kiêng kị Ôn Quốc, đối với cô cũng dám động thủ, chỉ sợ Ôn Quốc về tìm ông tính sổ, bây giờ Ôn Quốc c.h.ế.t , ông tưởng ai chống lưng cho dì nhỏ và nguyên chủ nữa, cho nên mới dám động thủ, nghĩ như , Ôn Nam theo bản năng ngẩng đầu kỹ mặt dì nhỏ, quả nhiên thấy tai bà một vết bầm tím nhạt, màu sắc chắc là đ.á.n.h mấy ngày , trong lòng Ôn Nam dâng lên một ngọn lửa giận, khi Mạnh Thu định qua đỡ Phùng Xuân, cô một phen kéo .
Mạnh Thu nhỏ giọng : “Nam Nam, thế?”
Ôn Nam dậy vén tóc che bên tai dì nhỏ lên, vết bầm tím tai bà: “Có ông đ.á.n.h ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-115.html.]
Phùng Xuân tác oai tác quái trong nhà nửa đời , quen cái dạng ăn nhờ ở đậu nhu nhược của Ôn Nam, lúc thấy cô bày cái điệu bộ hống hách, tức đến mức tròng mắt bốc hỏa, ông đ.á.n.h đối tượng của Ôn Nam, ngoài miệng chịu thua: “Là ông đây đ.á.n.h đấy thì ? Mày gan thì đ.á.n.h ông một trận !”
Phùng Xuân lúc hối hận c.h.ế.t, nếu lúc đó kiên trì một chút, ép Ôn Nam gả cho lão già góa vợ công xã, đến lúc đó một đứa con gái tái hôn mất , đàn ông còn thể cần nó? Nó còn thể kiêu ngạo như bây giờ?
Mạnh Thu theo bản năng bịt tai , bà cảm thấy Nam Nam chuyến trở về hình như đổi nhiều, tính tình hoạt bát hơn, gan cũng lớn hơn, nãy cãi Phùng Xuân là điều bà cũng ngờ tới, nhưng phản ứng của Trần Tự, chắc là ngày thường đối xử với Ôn Nam , Mạnh Thu an ủi nhéo nhéo tay Ôn Nam: “Dì , dì tích cóp ít phiếu thịt, lát nữa hợp tác xã cung tiêu mua ít thịt, tối món ngon cho cháu.”
Dì nhỏ đối với nguyên chủ là sự bụng cho vô điều kiện, giống như Trần nãi nãi.
Cô tận mắt chứng kiến vết thương dì nhỏ, trở về chọc giận Phùng Xuân, cô , Phùng Xuân chắc chắn sẽ trút giận lên dì nhỏ, chuyện hôm nay nhất định giải quyết, nếu những ngày tháng của dì nhỏ sẽ càng khổ hơn, Trần Tự ở đây, Ôn Nam to gan lớn mật, kéo Mạnh Thu xuống ghế đẩu, lạnh lùng Phùng Xuân đang dậy khập khiễng, : “Cháu trở về hai việc, cháu việc thứ nhất , cháu chuyển hộ khẩu của cháu đến huyện Phong Lâm thành phố Nam Dương.”
Phùng Xuân tự đỡ chiếc ghế đẩu lên xuống, ánh mắt kiêng dè liếc Trần Tự cũng đang cạnh Ôn Nam, với cô: "Được thôi, chuyển hộ khẩu cũng , đưa cho tao ba trăm tệ. Mấy năm nay mày ở nhà tao ăn bám, ông đây giúp nuôi mày lớn thế , mày gạt lấy chồng thì cũng đưa tiền sính lễ cho tao. Tao đòi nhiều, đưa năm trăm tệ tiền sính lễ, cộng là tám trăm, đưa tiền thì đừng hòng chuyển hộ khẩu."
Mạnh Thu tức giận : "Phùng Xuân, ông đừng quá đáng! Đây là cháu gái , nuôi thì cũng là nuôi, ông lấy quyền gì mà đòi Nam Nam nhiều tiền như thế!"
"Bà ngậm miệng cho ông!"
Phùng Xuân hung hăng trừng mắt lườm bà một cái, liếc đàn ông vẫn luôn vững như thái sơn, sắc mặt bình tĩnh là Trần Tự, trong lòng chút chột , cũng đàn ông đang nghĩ gì.
Ôn Nam sớm với bản tính của Phùng Xuân thì kiểu gì cũng sẽ giở trò vô đòi tiền. Cô bộ mặt gớm ghiếc của Phùng Xuân, chút khách khí : "Chuyện chuyển hộ khẩu chỉ thông báo cho ông một tiếng thôi, hộ khẩu của tên nhà họ Phùng các . Bây giờ một một sổ hộ khẩu, chỉ cần đến chỗ đại đội trưởng xin giấy chứng nhận và giấy giới thiệu là ."
Cô sắc mặt Phùng Xuân nháy mắt trở nên âm trầm khó coi, cảm thấy quyết định năm xưa của Ôn Quốc chuyển hộ khẩu của hai em sang nhà họ Phùng quả là vô cùng sáng suốt.