Bên ngoài cổng viện đột nhiên vang lên tiếng ồn ào. Ôn Nam đầu , ngoài cánh cổng đang mở từ lúc nào một đám vây quanh, trong đó cả Vương thẩm đang bế cháu trai. Lúc những dân trong thôn đồng việc tin Ôn Nam dẫn theo đối tượng doanh trưởng về, đoán chừng nhà họ Phùng kịch để xem, thế là từng một đều chạy tới hóng hớt. Phùng Xuân đang thương ở tay, chân khập khiễng, còn Ôn Nam chỉ thẳng mũi mà mắng, cảm thấy mất hết cả thể diện, liền gào lên với Mạnh Thu: "Đi đóng cửa , để bao nhiêu , còn chê chuyện trong nhà đủ mất mặt ?!"
Ôn Nam kéo tay Mạnh Thu cho bà động đậy, trào phúng Phùng Xuân: "Chuyện trong nhà đều do một tay ông , mất mặt thì cũng là ông mất mặt."
Mạnh Thu một nữa những lời Ôn Nam cho kinh ngạc. Bà cảm thấy Nam Nam chuyến trở về, tính cách thật sự đổi nhiều.
Không chỉ Mạnh Thu kinh ngạc, Phùng Xuân cũng tức giận đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Ông cảm thấy Ôn Nam dám mắng ông , dám cãi ông , chính là vì tìm một đối tượng quân nhân, cảm thấy chống lưng cho nên bắt đầu chống đối lớn là ông . Mấy năm nay nó ở nhà giả vờ khúm núm, giả vờ giống thật đấy!
Người bên ngoài cũng đang bàn tán, bên cạnh với Vương thẩm: "Ôi chao, bà thấy , Nam Nam trở về thật sự lợi hại , dám cãi dượng nó cơ đấy. Nếu là , dượng nó đuổi nó khỏi nhà nó cũng chẳng dám ho he nửa lời."
Vương thẩm liếc Trần Tự bên cạnh Ôn Nam, : "Bà thấy , đàn ông cao to trai cạnh Ôn Nam kìa, đó là doanh trưởng trong bộ đội, là một quan lớn đấy. Đó là đối tượng của Nam Nam, về chuyên môn để chống lưng cho Nam Nam. Phùng Xuân ức h.i.ế.p Nam Nam bao nhiêu năm nay , đổi là chỗ dựa lợi hại như thế, cũng cứng rắn."
Mọi xung quanh kẻ xướng họa, từng lời từng chữ đều lọt tai mấy trong sân.
Ôn Nam cảm thấy họ đúng.
Bây giờ cô chính là ch.ó cậy thế chủ phi! Người cậy thế Tự.
Cô Trần Tự ở đây, Phùng Xuân thể động cô.
Sắc mặt Phùng Xuân dần chuyển sang màu tím tái, tức giận đập mạnh xuống bàn, dùng lửa giận để che giấu sự bối rối của : "Ôn Nam, ông đây là dượng của mày, ông đây nuôi mày bao nhiêu năm nay, lo cho mày ăn uống, cung cấp cho mày học. Bây giờ mày tìm một thằng đàn ông lính thì lên mặt , coi dượng gì nữa. Mày vô lễ, tôn trọng lớn, nếu bố mày còn sống, chắc chắn sẽ tao dạy dỗ mày!"
"Ông tư cách nhắc đến họ!"
Ôn Nam lạnh lùng trừng mắt Phùng Xuân đang vùng vẫy bờ vực phẫn nộ: "Nếu bố mà ông đối xử với dì nhỏ và như thế , họ nhất định sẽ dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t ông. Ông ở nhà ăn bám, cung cấp cho học, ông tự nghĩ xem, cũng để các thím bên ngoài phân xử giúp . Sau khi bố mất, căn nhà của gia đình ông bán cho bộ đại đội, tiền và lương thực ông đều cầm hết, đưa cho và trai một đồng nào. Mấy năm ở nhà ông, mỗi tháng trai đều gửi về mười tệ, một năm là một trăm hai mươi tệ, mấy năm cộng cũng ít. Mấy năm nay học chẳng tốn bao nhiêu, cơm nước cả nhà cũng là do nấu, cũng đang dùng sức lao động của để đổi lấy thức ăn trong cái nhà . Sau khi trai mất, bốn trăm tệ tiền tuất bộ đội gửi cho , ông ép dì nhỏ đòi tiền đó, lấy tiền tay , gả cho lão góa vợ ở công xã để đổi lấy tiền sính lễ cao. Từng việc từng việc ông , chỗ nào xứng đáng với hai chữ ' dượng'?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-116.html.]
Ôn Nam kể lể những việc ác mà Phùng Xuân trong những năm qua.
Những chuyện cả thôn ai mà ? Chỉ là đều lưng thôi, hôm nay Ôn Nam lôi chuyện ánh sáng, các thím bên ngoài cũng hùa theo : "Phùng Xuân, Nam Nam sai , Ôn Quốc một năm gửi cho nhà ông một trăm hai mươi tệ cơ mà, cả nhà chúng hai năm cũng chẳng kiếm ngần tiền. Ông đủ thì thôi, còn đối xử với cháu gái ruột của như thế, mất hết lương tâm hả."
" thế, ông còn bán cả nhà của nhà họ Ôn cho bộ đại đội nữa. nhà họ Ôn to hơn nhà ông nhiều lắm, căn nhà đó đổi khối tiền và lương thực đấy."
"Mấy năm nay Nam Nam ở nhà, ông đối xử với con bé lúc nào cũng hằn học, c.h.ử.i thì mắng, gì chút dáng vẻ nào của một dượng."
Thực trong lòng đều chua xót.
Mấy năm khi Ôn Quốc gửi tiền cho nhà họ Phùng, nhà họ Phùng sống những ngày tháng như thế nào? Phùng Xuân và con trai lớn của ông ngày nào cũng đồng những công việc khổ cực nhất, chỉ mong kiếm thêm chút công điểm để cưới vợ cho con trai lớn. Về đàn ông nhà họ Ôn mất, Ôn Nam ở nhờ nhà họ Phùng, mỗi tháng Ôn Quốc gửi về mười tệ, từ đó trở , ba bố con nhà kiêu ngạo hơn , ngoài miệng ngày nào cũng chê bai Ôn Nam ăn bám nhà họ, nhưng mặt dày tiêu những đồng tiền Ôn Quốc gửi về.
Tiếng bàn tán ngoài cổng viện ngày càng lớn, sắc mặt Phùng Xuân ngày càng đen . Ông ngờ mới hơn một tháng gặp, mồm mép Ôn Nam lanh lẹ đến thế, nếu là , nửa ngày cũng chẳng rặn một chữ.
Mạnh Thu những lời Ôn Nam , trong lòng càng cảm thấy với cô. Mấy năm nay để cô ở nhà chịu ít khổ cực, bà xót xa nắm lấy tay Ôn Nam, hai tay dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy gò mỏng manh của cô. Ôn Nam rũ mắt xuống, hàng lông mi rậm rạp khẽ run rẩy.
Mạnh Thu : "Nam Nam, là dì nhỏ để cháu chịu khổ ."
Ôn Nam mím môi : "Những chuyện liên quan gì đến dì nhỏ cả. Mấy năm nay nếu dì nhỏ luôn bảo vệ cháu, cháu cũng sẽ dượng ức h.i.ế.p đến mức nào nữa."
Trần Tự khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Ôn Nam, cô cứ ngay bên cạnh , dáng mỏng manh gầy gò giữa đám đông trông càng thêm nhỏ bé.