Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam ngờ thể liếc mắt thấu tâm tư của cô.

Cũng định giấu giếm, hào phóng : “ nhờ Tiểu Mạch tìm giúp một công việc, sáng mai sẽ .”

Trần Tự ngẩn , hỏi: “Tìm việc gì?”

Ôn Nam một cái: “Việc cắt cỏ cho bò.”

Trần Tự:...

Anh cánh tay chân cẳng nhỏ nhắn của Ôn Nam, liếc cái cổ thon và khuôn mặt lộ bên ngoài của phụ nữ, bề ngoài là cô ở nhà dì nhỏ hề xuống ruộng việc, lúc đó gọi điện thoại cho công xã thôn Khê Thủy cũng hỏi qua tình hình của Ôn Nam, cô từng xuống ruộng kiếm công điểm, việc cắt cỏ cho bò cắt cỏ trong đống cỏ sắc nhọn, còn đội cái nắng trưa gay gắt, cô đoán chừng là nổi.

Trần Tự im lặng một lát mới : “Cô khoan hãy vội tìm việc , nếu cô việc, đợi nghỉ phép mấy hôm giúp cô chuyển hộ khẩu qua đây, để ý giúp cô xem công việc nào nhẹ nhàng hơn .”

Ôn Nam ngẩng khuôn mặt nhỏ Trần Tự, trong mắt mang theo ý : “Không , việc cũng .”

Thời đại bất kể công việc gì, ưu tiên lựa chọn đều là hộ khẩu địa phương, hộ khẩu của cô vẫn ở thành phố Vận Mân, ngày tháng thư giới thiệu là ba tháng, chỉ cần trong ba tháng chuyển hộ khẩu qua đây là , còn về công việc nhẹ nhàng hơn cô cũng phiền Trần doanh trưởng, cô nợ Trần doanh trưởng một ân tình lớn , vẫn chừng mực.

Lúc qua ngã ba, cánh tay Ôn Nam bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, ngay đó cả một lực lượng mạnh mẽ kéo sang một bên, nửa va mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn, l.ồ.ng n.g.ự.c đàn ông cứng như đá, Ôn Nam cảm thấy xương cốt cũng đau, còn hiểu rõ tình huống hiện tại là gì, thấy bên tai truyền đến giọng trầm thấp nghiêm nghị của Trần Tự: “Đi sang phía , bên rắn.”

Bây giờ thời tiết ấm lên, rắn đều ngoài , đặc biệt là gần bụi cỏ cao nửa bên bờ sông dễ rắn bò nhất.

Ôn Nam vốn dĩ vẫn còn ngơ ngác, thấy rắn, sợ đến mức da gà nổi lên, lập tức cảm giác rắn mềm mại lạnh lẽo đang cuộn tròn ngay chân, sống lưng toát khí lạnh, nhưng bàn tay nắm lấy cánh tay cô buông , Ôn Nam giống như con mèo kích động xù lông, vèo một cái nhảy sang bên của Trần Tự, hai tay sức bám lấy cánh tay , khuôn mặt nhỏ sợ đến trắng bệch, chuyện cũng run rẩy: “Rắn rắn rắn ở ?”

Mắt cô liếc tứ phía, cuối cùng cũng thấy ở chỗ cô định qua một con rắn to bằng cánh tay trẻ sơ sinh đang bò bên đường, đầu rắn ngẩng lên thè lưỡi rắn.

Ôn Nam:!

Cái mà giẫm , răng rắn chừng thể c.ắ.n xuyên da thịt cô.

“Rắn độc ?”

Sống lưng Ôn Nam toát một lớp mồ hôi lạnh, run rẩy ngẩng đầu Trần Tự.

Cơ thể đàn ông căng cứng, thể khoảnh khắc Ôn Nam dán , cơ bắp đều căng lên, hai bàn tay bám lấy cánh tay mềm mại lạnh lẽo, lòng bàn tay còn chút mồ hôi mỏng, thậm chí thể cảm nhận mấy cái móng tay bấm da thịt .

Không đau.

Châm chích ngứa.

Trần Tự khẽ ho một tiếng, một đoạn cánh tay mới rút khỏi lòng bàn tay Ôn Nam, vẻ mặt chút tự nhiên: “Không độc, nhưng c.ắ.n thì đau.”

Ôn Nam:...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-12.html.]

Đó đau.

Là đặc biệt đau ?

Vật thực trong lòng bàn tay trống rỗng, Ôn Nam Trần Tự bên cạnh, cánh tay đàn ông chút vết đỏ, làn da màu lúa mạch còn mấy vết móng tay.

Ôn Nam:...

Cô ngại ngùng cúi đầu, lòng bàn tay , lảng sang chuyện khác hỏi: “Trần... , rắn c.ắ.n ?”

Trần Tự gật đầu: “Ừ, cũng là con đường .”

Anh hất cằm về phía bụi cỏ đằng xa: “Lúc đó đường tắt qua bụi cỏ , bắp chân đớp một cái.”

Ôn Nam bụi cỏ cao nửa đung đưa trong gió đêm đen kịt, cảm thấy bên trong thể ẩn giấu vô con rắn, lúc về cứ chen giữa đường, dám bụi cỏ hai bên đường, Trần Tự chen đến mức một chân giẫm bụi cỏ, đàn ông bẻ một cành cây thô từ cái cây bên đường đưa cho cô: “Sợ thì dùng gậy đập đập cỏ, rắn thấy động tĩnh là chạy.”

Ôn Nam nghĩ đến một câu thành ngữ đả thảo kinh xà.

Cô nhận lấy cành cây, đập cỏ , về đến nhà dựng cái gậy cửa, định ngày mai lúc cắt cỏ cho bò sẽ dùng để đập cỏ đuổi rắn.

Trần nãi nãi vẫn ngủ, trong sân, thấy hai về mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà hỏi Trần Tự: “Hôm nay cháu về muộn thế?”

Trần Tự : “Trong đoàn chút việc, trời còn sớm nữa, bà nội ngủ ạ.”

Người đàn ông dứt lời, Ôn Nam tiếp lời ngay: “ đấy ạ, dì nãi nãi, bà ngủ , cháu hâm nóng cơm cho .”

Trần nãi nãi cũng thức nổi nữa, bảo hai xong ngủ sớm, bà dậy về phòng đóng cửa , Ôn Nam bếp lấy bột ngô nhào từ trong tủ , thêm ít củi bếp, rửa sạch tay đến cái thớt cạnh cửa sổ cán mì, bột ngô để lâu, khá mềm, cô rắc ít bột mì khô ấn cây cán bột lăn một vòng, thấy tiếng nước trong sân, ngẩng đầu ngoài cửa sổ.

Dưới mái hiên trong sân thắp bóng đèn kiểu cũ, ánh đèn vàng ấm u tối.

Trần Tự xổm bên giếng rửa tay rửa mặt, đó cúi đầu vốc nước rửa đầu thô bạo, tóc ngắn và gọn, chân tóc cứng, lúc xổm xuống, chiếc quần màu xanh quân đội bao bọc đôi chân dài mạnh mẽ, đàn ông gội đầu xong dậy kéo khăn mặt dây thừng lau tóc, cổ áo nước lạnh ướt, áo ngắn tay quân phục biến thành hai màu đậm nhạt.

Trời tháng tư, buổi tối vẫn khá lạnh.

Người thể đúng là chịu lạnh , dùng nước đá trong giếng gội đầu, cũng sợ cảm lạnh.

Ôn Nam cán mì xong, dùng d.a.o thái thành từng sợi từng sợi, thái xong chuẩn thả nồi, lúc xoay , khóe mắt bỗng nhiên thấy Trần doanh trưởng ngoài cửa sổ túm cổ áo nhanh nhẹn cởi phăng chiếc áo ngắn tay quân phục, làn da đàn ông màu lúa mạch, l.ồ.ng n.g.ự.c yết hầu cứng rắn săn chắc, cô nhớ đến lúc nãy đường, nửa bên vai va n.g.ự.c , cứng như đá .

 

 

Loading...