Anh đưa Ôn Nam và Mạnh Thu đến nhà khách duy nhất của công xã, đưa giấy giới thiệu của ba cho họ, xin hai phòng. Đây là đầu tiên Ôn Nam ở nhà khách của thập niên 70.
Nhà khách của công xã Triều Dương cũ nát. Bên ngoài cổng lớn ba bậc thềm, bước đối diện là một chiếc bàn, phía nhân viên đeo băng đỏ , sát tường đặt một chiếc ghế dài tựa lưng. Bên là một góc rẽ, rẽ qua đó là hai dãy nhà, giống hệt bố cục của bộ đại đội nông thôn thế kỷ . Tường loang lổ cũ nát, cửa gỗ màu đỏ đều tróc sơn, góc cửa phòng treo của mỗi phòng.
Hai tầng , Ôn Nam lướt qua, hai tầng ước chừng hai mươi phòng.
Trần Tự ở phòng 7, Ôn Nam và Mạnh Thu ở phòng 8.
Trần Tự đặt ba lô xuống, đưa Ôn Nam và Mạnh Thu đến tiệm cơm quốc doanh gần nhà khách. Nói thật, tiệm cơm quốc doanh của công xã Triều Dương cũng bằng công xã Hồng Tinh. Trên tấm bảng bên ngoài các món ăn phục vụ tối nay. Mạnh Thu cả đời từng đến tiệm cơm quốc doanh mấy , bà bên cạnh Ôn Nam, cạnh cô, Trần Tự gọi ba đĩa thức ăn: khoai tây hầm thịt gà, đậu phụ hầm cá diếc, canh viên rau xanh, một đĩa bánh bao, mà Mạnh Thu xót hết cả ruột.
Đừng thấy Ôn Nam xuyên qua đây hơn một tháng , đối với vật giá bên vẫn rõ lắm.
Cô ba đĩa thức ăn bao nhiêu tiền, nhưng biểu cảm kinh ngạc xót ruột của dì nhỏ, nghĩ chắc chắn rẻ.
Trần Tự đưa đũa cho Mạnh Thu và Ôn Nam: "Ăn ."
Mạnh Thu nhận lấy đũa, ngại ngùng : "Trần doanh trưởng, để tốn kém , thật ngại quá."
Trên bà nhiều tiền, tem lương thực cũng nhiều, căn bản trả nổi tiền cơm bữa . Giọng Trần Tự bình : "Dì nhỏ cần khách sáo với cháu."
Thực Ôn Nam cũng thấy ngại.
Cô cúi đầu yên lặng ăn cơm, nghiêng đầu liếc dì nhỏ, thấy sắc mặt dì nhỏ chút bối rối, ăn cơm cũng chỉ ăn rau xanh và khoai tây, nỡ gắp thịt. Cô chủ động gắp cho dì nhỏ mấy miếng thịt gà và thịt viên bát: "Dì nhỏ, dì ăn nhiều một chút."
Ôn Nam ký ức của nguyên chủ. Lúc ăn cơm ở nhà, bàn thỉnh thoảng một bữa món mặn, dì nhỏ sẽ bất chấp sự hằn học của dượng, gắp thịt cho nguyên chủ, bảo nguyên chủ ăn nhiều một chút. Dì nhỏ sống trong cái nhà đó hề , nhưng bà dùng sức lực nhỏ bé của bảo vệ nguyên chủ, cung cấp cho cô học, để cô đồng việc.
Nhìn vết bầm tím tai dì nhỏ, trong lòng Ôn Nam dâng lên một cỗ tức giận.
Mạnh Thu cũng gắp cho Ôn Nam mấy miếng thịt, đó do dự một lúc, gắp cho Trần Tự hai miếng. Chạm ánh mắt Trần Tự sang, Mạnh Thu hiền từ mỉm .
Trên mặt Trần Tự nở nụ , gật đầu với Mạnh Thu: "Cháu cảm ơn."
"Ủa? Ôn Nam?"
Trong tiệm cơm ồn ào bỗng truyền đến giọng của một đàn ông. Ôn Nam sửng sốt, đầu theo hướng phát âm thanh. Ở phía bên trái cô một đàn ông mặc bộ đồ công nhân màu xanh đen đang . Người đàn ông dáng thấp, ngũ quan đoan chính, cằm mọc lún phún râu, thoạt chút hương vị của một gã đàn ông thô kệch. Thấy Ôn Nam sang, mặt lập tức nở nụ : " là !"
Ôn Nam:?
Cô cố gắng đào bới ký ức của nguyên chủ, tìm , tìm kiếm nửa ngày mới khớp với một cái tên mờ nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-123.html.]
Người nọ thấy Ôn Nam mang vẻ mặt ngơ ngác, đoán là cô nhận , sờ sờ lớp râu lún phún mặt: "Mấy ngày nay cạo râu, nhận ?"
Ôn Nam: ……
Cho dù cạo râu, cô tìm kiếm ký ức của nguyên chủ thì cũng nhận .
Người là bạn học cấp ba của nguyên chủ, chỉ cùng lớp, mà còn là bạn cùng bàn. Nguyên chủ học một năm lớp mười thì học nữa, mấy năm nay vẫn luôn ở nhà nấu cơm cho cả nhà, cũng liên lạc với bạn học. Thực nguyên chủ học bao nhiêu năm như , hình như cũng từng kết giao mấy bạn.
Cô hồn, thăm dò gọi tên: "Trang Vũ?"
", là ."
Trang Vũ ăn cơm xong, thấy Ôn Nam bước thấy quen mắt. Hai mấy năm gặp, ngờ gặp ở đây. Trước đây từng khác Ôn Nam là của công xã Triều Dương, vốn dĩ còn định xin chuyển đến bên xem cơ hội gặp cô , ngờ cơ hội đến là đến.
Hắn vỗ vỗ vai đồng nghiệp, bảo , tự đến bàn vuông, chỉ chỗ trống duy nhất: "Chỗ ?"
Ôn Nam lắc đầu: "Không ."
Trang Vũ chút khách khí kéo ghế dài xuống đối diện. Trong ký ức của nguyên chủ, Trang Vũ tính tình sảng khoái, ở trường nhân duyên cũng , lớn lên cũng trai. Năm học cùng bàn với cô, thực cũng giúp đỡ cô ít. Chỉ là đây dẫu cũng là cuộc đời của nguyên chủ, Ôn Nam đối với vẫn vô cùng xa lạ.
Trần Tự nhướng mắt liếc Trang Vũ xéo đối diện, để ý đến , tiếp tục ăn cơm.
Chỉ là ánh mắt sẽ thể nhận mà dừng khuôn mặt Ôn Nam vài giây. Trang Vũ quen bắt chuyện với Ôn Nam, cho đến khi Mạnh Thu là dì nhỏ của cô, chào hỏi: "Cháu chào dì ạ."
Mạnh Thu gật đầu, khách sáo hỏi: "Cháu ăn cơm ?"
Trang Vũ : "Cháu ăn ạ."
Hắn Trần Tự xéo đối diện, lấy từ trong túi một điếu t.h.u.ố.c đưa cho Trần Tự: "Đồng chí, tên Trang Vũ, họ gì?"
Trang Vũ vẫn như , với ai cũng thể chuyện vài câu.
Trần Tự: "Họ Trần, Trần Tự." Đối với điếu t.h.u.ố.c Trang Vũ đưa tới, đưa tay từ chối: " hút t.h.u.ố.c."
Trang Vũ cũng hút, cất bao t.h.u.ố.c túi, trò chuyện với Ôn Nam. Cơ bản đều là , Ôn Nam , thỉnh thoảng đáp vài câu. Tầm mắt Trang Vũ khuôn mặt Ôn Nam một lúc, cảm thấy cô vẫn giống như , thích chuyện thích . Năm học cùng bàn với cô, cũng đều là , cô .
Trang Vũ liếc Trần Tự bên cạnh, cúi đầu lấy một điếu t.h.u.ố.c ngậm trong miệng, dùng răng c.ắ.n một cái, châm lửa.