Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:51:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam bỏ qua sự mong chờ và vui vẻ mặt Triệu Tiểu Mạch, cô mím môi, đầu Trần Tự, đối phương dường như gì, một bước: “Em cùng Tiểu Mạch bãi cỏ , về nhà báo bình an cho bà .”

Ôn Nam cong mày, lúm đồng tiền má hiện rõ, cực kỳ xinh : “Cảm ơn .”

Triệu Tiểu Mạch cũng vui vẻ một câu: “Cảm ơn Trần doanh trưởng.”

Hai xoay ngoài khu gia thuộc, Trần Tự bóng dáng mảnh mai nhỏ nhắn của Ôn Nam, sâu trong đáy mắt hiện lên ý nhàn nhạt.

“Ái chà, Trần doanh trưởng về ?”

Cách đó xa truyền đến giọng của Trương Tiểu Nga, Trần Tự xoay : “Thím Trương.”

Trương Tiểu Nga phía , “Ủa” một tiếng: “Ôn Nam ? Nó về ? Ở quê ?”

Trần Tự: “Không, cùng Tiểu Mạch bãi cỏ .”

Trương Tiểu Nga thở phào nhẹ nhõm: “Dọa giật , còn đợi nó dạy bánh hoa hòe đấy, đúng , mau về , bà nội hai hôm nay cứ nhắc và Ôn Nam mãi đấy.”

Trần Tự gật đầu, về đến nhà đẩy cổng sân, thấy Trần nãi nãi đang tưới nước ở vườn rau: “Bà, cháu về .”

Trần nãi nãi thấy tiếng, thấy cháu trai lớn của về , vui mừng khôn xiết, ném gáo nước thùng, dậy đến mặt Trần Tự, Trần Tự trái một lượt, vỗ vỗ lên cánh tay rắn chắc lực của Trần Tự: “Về là .”

“Ủa, Nam Nam ?”

Trần nãi nãi nhíu mày, định ngoài cửa xem, Trần Tự : “Em cùng Tiểu Mạch bãi cỏ , lát nữa sẽ về.”

Trần nãi nãi , khỏi bật : “Con bé , về cũng về nhà một chuyến, Tiểu Tự, chuyến về thế nào, dượng của Nam Nam khó con bé chứ?”

Trần Tự đặt ba lô lên bàn vuông nhỏ, kể chuyện xảy ở nhà họ Phùng một năm một mười cho Trần nãi nãi , Trần nãi nãi mà đầy bụng tức giận, thấy Trần Tự cởi áo sơ mi, mặc áo ba lỗ công nghiệp múc nước rửa mặt, bà ghế đẩu, tức giận : “Hai cha con cũng quá bắt nạt ! Dì nhỏ của Nam Nam ở trong nhà chắc chắn cũng dễ chịu, cái thứ ch.ó má đó mà là con trai , nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t nó thể nghi ngờ!”

Làm cái chuyện gì thế ?!

Chuyển hộ khẩu đòi tiền Nam Nam, Nam Nam lấy chồng ông còn tiền sính lễ giá cao, lúc chỉ bán Nam Nam rừng sâu núi thẳm, còn khi Nam Nam đến thành phố Nam Dương tìm đối tượng, gả con bé cho một lão già góa vợ, đây nó còn là ?!

May mà Nam Nam rời khỏi cái nhà đó, nếu chịu bao nhiêu khổ.

Chỉ tiếc cho dì nhỏ của Nam Nam, chịu tội trong cái nhà đó.

Trần nãi nãi chuyện với Trần Tự một lúc, Trần Tự múc một chậu nước về phòng: “Bà, cháu tắm cái .”

“Đợi chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-131.html.]

Trần nãi nãi hỏi: “Tiểu Tự, cháu thư cho Tiểu Châu ? Có với nó chuyện của Nam Nam ?”

Trần Tự: “Một ngày khi cháu và Ôn Nam , gửi cho Tiểu Châu một bức điện báo, em chắc là .”

“Biết là .” Trần nãi nãi vườn rau tiếp tục tưới nước, ngẩng đầu căn phòng bên cạnh Trần Tự, bà cụ cúi đầu thở dài một tiếng, múc một gáo nước hắt vườn rau, nhà họ Trần chỉ hai mầm độc đinh , một đứa còn ngàn dặm xa xôi thành phố Đông Hoa, bên đó vất vả như , cũng Tiểu Châu đứa bé nhất định bên đó?

Đợi qua một thời gian, bà thành phố Đông Hoa thăm Tiểu Châu.

Xem đứa bé đó sống thế nào, gầy , đen ..

Mặt trời buổi chiều nóng như , bãi cỏ xanh mướt, một mảng cỏ lớn đều cắt trụi.

Triệu Tiểu Mạch đặt cái gùi xuống đất, cúi cắt cỏ lợn, Ôn Nam đất cùng cô bé, Tiểu Mạch cắt xong một nắm cỏ lợn ném trong gùi, ngẩng đầu lau mồ hôi trán, đầu Ôn Nam mấy ngày gặp: “Ôn Nam, tớ thêm hai ngày nữa là nữa.”

Ôn Nam nghi hoặc: “Sao thế?”

Triệu Tiểu Mạch : “Chủ nhiệm Lưu cắt cỏ lợn cần nhiều như nữa, tớ thể hai tháng tồi , đợi đến lúc đó thôn Hạnh Hoa còn việc gì thích hợp tớ , chủ nhiệm Lưu sẽ tìm tớ.”

Ôn Nam , Tiểu Mạch nghỉ mấy ngày, Triệu Tiểu Mạch , mà là Hoa Phượng Trân ép cô bé .

Trên bãi cỏ còn khác, dòng phân tán, cách xa.

Ôn Nam bứt một cọng cỏ quấn ngón tay, dậy đến bên cạnh Triệu Tiểu Mạch, thấp giọng hỏi: “Tiểu Mạch, mấy ngày tớ ở đây, Lâm Mỹ Trân bắt nạt ?”

Nhắc đến chuyện , Triệu Tiểu Mạch một cái: “Tớ với Lâm Mỹ Trân những lời dạy tớ , cô sợ , dám bắt nạt tớ nữa, Ôn Nam, lời hiệu nghiệm thật.”

Cô bé vẫn kín miệng hỏi Lâm Mỹ Trân gì, Ôn Nam nếu nguyện ý với cô bé thì , nguyện ý cô bé cũng sẽ hỏi thêm một câu khiến Ôn Nam khó xử.

.” Triệu Tiểu Mạch ném một nắm cỏ trong gùi: “Lâm Mỹ Trân m.a.n.g t.h.a.i , Khang liên trưởng hôm qua đưa cô bệnh viện lớn ở huyện thành kiểm tra, m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng , thấy , cái dạng Lâm Mỹ Trân hôm qua từ lúc về đến khu gia thuộc, giống như chuyện gì cho ai đó, mắt hận thể mọc lên đỉnh đầu, thím Ngưu hôm qua cả buổi chiều đều lượn lờ trong khu gia thuộc đấy, gặp ai cũng con dâu bà m.a.n.g t.h.a.i .”

Mẹ cô bé , thím Ngưu cứ như tám đời thấy bà bầu , Lâm Mỹ Trân mang cái thai, xem bà vui đến mức về nhà nữa.

Tối qua lúc ăn cơm trong sân, cô bé thấy thím Ngưu và Lâm Mỹ Trân kẻ xướng họa chuyện trong sân cách vách, cố ý cho cô bé , từ trở mặt với nhà họ Khang, cô bé cũng thường xuyên cách một bức tường bóng gió châm chọc Lâm Mỹ Trân là gà mái đẻ trứng.

Ôn Nam xổm mặt đất, bứt ngọn cỏ mắt chơi, nghĩ đến cảnh tượng về đến khu gia thuộc thấy Lâm Mỹ Trân, cuối cùng cũng hiểu ánh mắt Lâm Mỹ Trân hoảng loạn tránh né cô là ý gì .

m.a.n.g t.h.a.i , m.a.n.g t.h.a.i của Khang liên trưởng, mà là của Lý Hồng Bình.

 

 

Loading...