Chuyện ngoài nhà họ Lâm , cô cũng , Lâm Mỹ Trân sợ cô chuyện cho Khang liên trưởng, sợ Khang liên trưởng và thím Ngưu đuổi cô khỏi cửa nhà họ Khang, để cô thanh danh quét rác, tiếng đồn xa.
Ôn Nam bĩu môi.
Cô mới ngốc như , nhà họ Khang đang trong lúc cao hứng, cô đột ngột chuyện , khoan nhà họ Khang tin , ít trong khu gia thuộc sẽ cảm thấy cô là đồ quấy rối, cố ý để nhà yên , tuy nhà họ Khang sẽ nghi ngờ, nhưng chuyện hại địch một ngàn tự tổn tám trăm cô mới , chuyện chỉ trong cuộc tự nổ độ tin cậy mới cao, kịch mới náo nhiệt.
Ôn Nam ở bãi cỏ cùng Tiểu Mạch một lúc về nhà.
Chân trời nhuộm ráng chiều đỏ, chiếu lên nửa bức tường trong sân nhỏ, hắt lên mặt tường đỏ rực, Ôn Nam đẩy cổng sân, thấy Trần nãi nãi đang hóng mát trong sân, nở một nụ rạng rỡ, giọng thanh thúy gọi một tiếng: “Dì nãi nãi, cháu về .”
Ôn Nam chạy đến mặt Trần nãi nãi, ôm lấy Trần nãi nãi từ phía : “Dì nãi nãi, mấy ngày gặp, cháu nhớ bà quá.”
Trần nãi nãi trêu chọc: “Nhớ bà , về bãi cỏ tìm Tiểu Mạch thế?”
Ôn Nam : “Có mấy lời với Tiểu Mạch ạ.”
Cô buông Trần nãi nãi , đến bên giếng rửa tay: “Dì nãi nãi, hôm nay bà nghỉ ngơi , cơm tối để cháu .”
Trần nãi nãi : “Được.”
Trương Tiểu Nga ở cách vách thấy giọng Ôn Nam, vui vẻ trèo lên đầu tường trò chuyện với Ôn Nam: “Ôn Nam, cháu về nhà gì thế?”
Ôn Nam: …
Cô do dự nên thế nào, Trần nãi nãi trả lời cô: “Tiểu Tự giúp Nam Nam chuyển hộ khẩu qua đây.”
Trương Tiểu Nga ngẩn , bà nhảy xuống đầu tường, vèo một cái chạy sang bên , kéo ghế đẩu cạnh Trần nãi nãi: “Thím Hầu, tình hình gì thế? Hộ khẩu của Ôn Nam chuyển qua bên ?” Sau đó Ôn Nam: “Nhà cháu xảy chuyện gì ? Cháu đều ở bên về nữa ? Bà nội cháu quản cháu nữa .”
Trương Tiểu Nga lải nhải hỏi một tràng câu hỏi.
Ôn Nam: …
Trần nãi nãi vốn định giấu chuyện Ôn Nam ở bên lâu dài, khéo mượn cái miệng Trương Tiểu Nga truyền chuyện của Nam Nam ngoài.
Bà : “Nam Nam đứa bé khổ, cha nó mất sớm, nó là con gái ở trong nhà ăn đủ no mặc đủ ấm, bà nội nó lớn tuổi cũng bảo vệ con bé, liền nghĩ chi bằng trực tiếp chuyển hộ khẩu của Nam Nam qua đây, cứ ở bên , trong nhà Tiểu Tự và Tiểu Châu hai em, hai họ còn nuôi nổi một cô em gái ?”
Ánh mắt Trương Tiểu Nga Ôn Nam nhiều thêm vài phần thương xót, bà cũng con gái, con gái mất cha sống khổ thế nào, huống hồ Ôn Nam đứa bé xinh như , ở quê chừng sẽ xảy chuyện gì, ngược ở bên khu gia thuộc , Trần doanh trưởng trai che chở, là hơn nhiều.
Bà hỏi Trần nãi nãi: “Thím Hầu, bây giờ thím thể tiết lộ cho cháu chút, thím định tìm cho Ôn Nam một đối tượng ở bên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-132.html.]
Ôn Nam: …
Cô phát hiện Trương Tiểu Nga đúng là tính cách hỏi đến cùng, cô đến khu gia thuộc hơn một tháng , bà vẫn còn bám riết chuyện buông.
Trần nãi nãi : “Đến lúc đó xem .” Thấy Trương Tiểu Nga từ bỏ ý định, bà bổ sung một câu: “Phải Nam Nam ưng ý mới .”
Nghe , Trương Tiểu Nga vỗ vỗ n.g.ự.c : “Ái chà, thím Hầu thím cứ yên tâm , lão Đỗ nhà cháu , trong bộ đội thích Nam Nam ít , đến lúc đó cháu bảo lão Đỗ”
“Ôn Nam.”
Một giọng đột ngột cắt ngang lời Trương Tiểu Nga, Trần Tự mở cửa từ trong phòng , bộ quân phục màu xanh quân đội sạch sẽ gọn gàng, đàn ông chắc là ngủ dậy, mặt vẫn còn chút buồn ngủ tan, Ôn Nam: “Em qua đây một chút, quên chuyện với em.”
Ôn Nam như đại xá, soạt một cái dậy: “Đến đây.”
Trần Tự đợi cô tới, nghiêng nhường một lối “Vào .”
Trông vẻ thần thần bí bí.
Trong lòng Ôn Nam mạc danh thấp thỏm, cô vẫn là đầu tiên bước phòng Trần Tự khi trong phòng, phòng và Trần Châu bài trí giống , mặt đất b.ắ.n chút nước vẫn khô hẳn, cuối giường vắt chiếc áo sơ mi trắng và quần dài , trong phòng Trần Tự mùi bồ kết nhạt, khác biệt lắm với mùi khi cô tắm xong.
Cô Trần Tự hút t.h.u.ố.c, trong phòng một chút mùi t.h.u.ố.c lá cũng .
“Két” một tiếng khẽ vangÔn Nam xoay thấy Trần Tự khép hờ cửa phòng, cửa gỗ ngăn cách hơn nửa ánh sáng, chỉ ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu , trong phòng dường như tối sầm , căn phòng rõ ràng tính là nhỏ, vì trong phòng còn một đàn ông mà trở nên chật chội, Ôn Nam đầu tiên ở chung một phòng với Trần Tự, cô ngẩng đầu Trần Tự bên cửa, đàn ông nghiêng , nghiêng đầu ngoài cửa sổ, dường như đang cố ý giữ cách an nam nữ cần với cô.
Ánh mắt Ôn Nam dừng vài giây sườn mặt góc cạnh rõ ràng của Trần Tự, thấp giọng hỏi: “Anh, tìm em việc gì?”
Trần Tự: “Thím Trương giới thiệu đối tượng cho em, chuyện em đối tượng khác , chuyện như tránh một chút, tránh cho tìm đối tượng của em nảy sinh rắc rối cần thiết.”
Giọng thấp, trong căn phòng tối tăm nhiều thêm vài phần từ tính đặc hữu.
Trần Tự về phía cô, ngược sáng, đường nét lạnh lùng tuấn tú mạ một lớp ánh sáng ảm đạm, Ôn Nam rõ thần tình của , tiếp tục : “Sau thím Trương giới thiệu đối tượng cho em, em đẩy lên , hôn sự của em do chủ.”
Ôn Nam gật đầu: “Được.”
Như càng , đỡ cho Trương Tiểu Nga giới thiệu đối tượng cho cô, cô khó xử.
Trương Tiểu Nga vẫn đang bên ngoài chuyện với Trần nãi nãi, bà cửa phòng khép hờ, một lúc lâu thấy Ôn Nam : “Hai gì thế? Lâu thế cũng thấy .”