Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:51:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không cần khách sáo với ."

Trần Tự xoay cầm thùng gỗ bếp, Ôn Nam thấy thế, cầm xấp Đại đoàn kết theo.

Ánh sáng trong bếp sáng lắm, Ôn Nam ở cửa bếp, Trần Tự đổ nước nóng thùng gỗ, thế là hỏi: "Trần doanh trưởng, chuyến nhà dì nhỏ chúng tốn ít tiền, đúng ?"

Động tác múc nước của Trần Tự khựng , nhấc mắt về phía cô: "Những cái em cần lo, chăm sóc bản em là ."

Lời thì như , nhưng trong lòng Ôn Nam gánh nặng.

Còn là gánh nặng cực kỳ lớn.

Trần Tự mua cho cô ít đồ, còn cho cô mượn tiền và các loại tem phiếu, chuyến nhà dì nhỏ , ăn ở đều tốn ít tiền, cho dù da mặt Ôn Nam dày hơn nữa cũng tiện đằng chân lân đằng đầu chiếm tiện nghi của , thế là đưa tiền qua: "Trần doanh trưởng, ngoài tốn bao nhiêu tiền, em trả cho ."

Trần Tự: "Không cần, em tự giữ lấy ."

Người đàn ông cho cô cơ hội chuyện nữa, hai tay xách thùng gỗ khỏi sân, đổ thêm một thùng nước lạnh trong thùng, xách thùng gỗ phòng Ôn Nam.

Ôn Nam thùng gỗ chứa hơn nửa thùng nước nhấc lên tốn chút sức lực nào, vẫn kinh ngạc trừng lớn mắt.

cửa phòng, định bụng đợi khi Trần Tự sẽ chuyện với thêm nữa, ai ngờ Trần Tự ngoài chạy mất, đàn ông mở cổng sân, giọng trầm thấp vang vọng trong sân: "Anh chạy bộ, về muộn chút."

Ôn Nam:...

thoáng qua tiền trong tay, cuối cùng nhét nó xuống đáy rương.

Trần Tự bây giờ cần cũng , đợi đến lúc cô tìm đối tượng kết hôn, khi chuyển nhất định để tiền tiêu của Trần Tự.

Ôn Nam đóng cửa phòng, cởi quần áo chui trong thùng gỗ, mấy ngày nay ngoài tắm rửa t.ử tế, cô cảm giác sắp bốc mùi , nước ấm bao bọc lấy thể, xua tan sự mệt mỏi của cơ thể, hai ngày nay cũng ngủ ngon, lúc trong bồn tắm thoải mái, Ôn Nam chút buồn ngủ, cô nghĩ chợp mắt một lát, chỉ một lát thôi...

Đèn trong sân nhỏ tắt, trong sân chỉ ánh trăng rọi xuống ánh sáng yếu ớt.

Trần Tự chạy một đầy mồ hôi, khi đẩy cửa sân, thấy đèn trong phòng Ôn Nam vẫn còn sáng, nhíu mày, cởi áo cộc tay quân phục vắt lên dây phơi, múc nước giếng rửa qua một lượt , đó bưng một chậu nước về phòng, khi ngang qua phòng Ôn Nam thì dừng bước gọi một tiếng: "Ôn Nam, em ngủ ?"

Trong phòng động tĩnh.

Trần Tự thoáng qua ánh sáng hắt từ cửa sổ, bưng chậu tráng men về phòng, chân bước trong phòng, chân liền thấy trong phòng Ôn Nam truyền đến tiếng nước ùng ục, giọng dồn dập của Ôn Nam cùng với tiếng nước ùng ục vang lên: "A —"

Sắc mặt Trần Tự trầm xuống, đặt chậu tráng men xuống gõ cửa phòng Ôn Nam: "Ôn Nam!"

Giọng trầm thấp nghiêm nghị của đàn ông xen lẫn lo lắng, cửa cài then bên trong, Trần Tự nhấc chân dùng sức đá văng cánh cửa gỗ đang cài then bên trong, then cửa gỗ run rẩy rơi xuống, giọng dồn dập của Ôn Nam từ trong phòng truyền : "Em, em —"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-135.html.]

lời muộn .

Cửa gỗ lập tức mở toang, Ôn Nam thậm chí kịp lấy quần áo che chắn bản , cứ thế cứng đờ trong bồn tắm, nước dập dềnh d.a.o động nơi gò bồng đảo nửa kín nửa hở của cô, làn da trắng nõn tròn trịa ánh đèn vàng ấm áp tăng thêm vài phần màu sắc kiều diễm, hai tay cô đặt mép thùng gỗ, cánh tay mảnh khảnh trắng đến ch.ói mắt, những sợi tóc đen nhánh dính chiếc cổ thon dài, hai lọn tóc men theo xương quai xanh dính gò bồng đảo, theo thở dồn dập của cô mà phập phồng kịch liệt.

Cảnh tượng hung hăng đập mắt Trần Tự, hình cao lớn của đàn ông đột nhiên căng cứng, phản ứng nhanh ch.óng đóng cửa phòng , giọng của thấp, mang theo chút khàn khàn khó gọi tên, giống như thốt từ sâu trong cổ họng: "Vừa em ?"

Ôn Nam cánh cửa phòng đóng , thở phào nhẹ nhõm: "Em cẩn thận ngủ quên mất."

Vừa trượt xuống nước, đột ngột sặc nước, mới phát tiếng ùng ục, suýt chút nữa thì sặc c.h.ế.t cô.

Trần Tự:...

Anh nặng nề thở hắt một , sự xao động bất thường của cơ thể khiến màu đỏ vành tai lập tức lan đến tận gốc cổ, cuối cùng cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Trần nãi nãi thấy động tĩnh, khoác áo khỏi phòng, thấy Trần Tự ở cửa phòng Ôn Nam, thấy tiếng hét to gọi Ôn Nam, tưởng Ôn Nam xảy chuyện gì, lo lắng chạy tới hỏi: "Tiểu Tự, Nam Nam thế?"

"Không ạ."

Trần Tự nắm tay đưa lên môi ho hai tiếng, lưng về phía Trần nãi nãi bưng chậu tráng men về phòng.

Giọng của Ôn Nam từ trong phòng truyền : "Bà ơi, cháu , chỉ là lúc tắm cẩn thận ngủ quên mất, suýt chút nữa sặc thôi ạ."

Trần nãi nãi:...

"Cái con bé nửa đêm nửa hôm dọa c.h.ế.t , thế nào, chứ? Có cần để Tiểu Tự đưa cháu trạm xá ?"

Ôn Nam vội vàng lắc đầu: "Cháu , bà ơi, bà mau ngủ ạ."

Trần nãi nãi quan tâm : "Vậy cháu chuyện gì nhớ gọi bà và Tiểu Tự."

Ôn Nam: "Cháu ạ."

Tiếng bước chân bên ngoài dần xa, Ôn Nam thấy tiếng đóng cửa phòng bên cạnh, thở dài một thật dài, cô dở dở cánh cửa phòng khép , rũ mắt mặt nước đang d.a.o động, nhớ tới cảnh tượng Trần Tự đá cửa , Ôn Nam cảm giác mất mặt đập đầu c.h.ế.t quách cho xong.

Ngoài cửa tĩnh lặng, Ôn Nam với tính cách của Trần Tự sẽ đợi ở bên ngoài.

Cô nhanh ch.óng dậy lau khô nước , quần áo sạch sẽ, thoáng qua cánh cửa đá hỏng, do dự một chút, dậy lấy cái ghế đẩu chặn cửa, tránh cho cửa gió thổi mở, đợi ngày mai cơn hổ qua , tìm Trần Tự giúp cô sửa cửa .

Ôn Nam giường, xà nhà tối om, trong tình cảnh hổ ngày mai đối mặt với Trần Tự thế nào mà ngủ .

 

 

Loading...