Cô thật sự , tuy ngày nào giờ cơm cũng ở cùng Trần Tự, nhưng cô đến khu gia thuộc cũng chỉ mới hơn hai tháng, hai tháng thấy phụ nữ nào khác bên cạnh Trần Tự. khi cô đến, chừng Trần Tự quen cô gái nào ở ngoài, chừng thích ở huyện.
Ôn Nam liếc cánh cửa phòng đang đóng, nghĩ đến tương lai căn nhà sẽ vợ của Trần Tự ở… Ôn Nam mím c.h.ặ.t môi thu ánh mắt.
Trời càng lúc càng tối, xa xa vang lên tiếng kèn hiệu.
Nhà bên cạnh truyền đến giọng oang oang của Đỗ đoàn trưởng: “Trương Tiểu Nga, bà chạy ?!”
Trong sân, Trương Tiểu Nga hét lớn: “Ở bên nhà Thẩm Hầu đây!” với Trần nãi nãi: “Được Thẩm Hầu, trời còn sớm nữa, về đây.”
Bà dậy vỗ vai Ôn Nam, lực nhỏ, vai của Ôn Nam bà vỗ đau điếng, cả cánh tay cũng đau theo.
Ôn Nam: …
Thật là hết nổi!
Cô xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, Trương Tiểu Nga : “Ôn Nam, thấy đồng chí Trần Kiệt khá , đợi ngày cưới của cô định xong nhất định cho nhé.” Nói xong trò chuyện với Trần nãi nãi vài câu mới .
Sau khi Trương Tiểu Nga , Ôn Nam nhắm mắt . Một khi Trương Tiểu Nga đối tượng của cô là Trần Kiệt, hơn nữa bắt đầu bàn chuyện cưới xin, chắc sáng mai chuyện sẽ truyền đến thôn Hạnh Hoa. Cơm cũng ăn gần xong, cô dậy giúp Trần nãi nãi dọn bát đũa. Trần nãi nãi hỏi Trần Kiệt: “Tiểu Kiệt, cháu ăn no ?”
Trần Kiệt : “No , dì nãi nãi đó nghỉ , bát đũa để cháu dọn.”
Trần nãi nãi vội xua tay: “Sao để khách như cháu dọn dẹp, cháu mau đó chuyện với Nam Nam .”
Ôn Nam : “Dì nãi nãi, dì bận cả buổi chiều , đó nghỉ , bát đũa để con rửa.”
Thấy Ôn Nam bưng đĩa bếp, Trần Kiệt ôm bát đũa theo , Trần nãi nãi cũng kiên trì nữa. Bà cánh cửa phòng đóng kín của Trần Tự, nghĩ một lúc, vẫn phiền , đợi ngày mai hỏi , xem thích cô gái nhà nào. Thằng nhóc giấu kỹ thật, ngay cả bà nội ruột cũng .
Trong bếp ánh sáng mờ, Ôn Nam đeo tạp dề bếp rửa bát.
Bóng cao lớn phía kéo dài từ gáy cô đến góc bếp, cuối cùng bao trùm lấy cô. Một chồng bát đặt lên mép bếp, Trần Kiệt bên cạnh cô. Người đàn ông cao lớn thẳng tắp, cho căn bếp vốn lớn càng thêm chật chội. Ôn Nam cầm bát đặt nồi rửa, nhất thời cũng gì với Trần Kiệt.
“Ôn Nam.”
Trần Kiệt đưa đũa cho cô, do dự một lúc, hỏi: “Cô thích ?”
Nghe Trần Kiệt , cái bát trong tay Ôn Nam nhất thời cầm vững rơi nồi, phát tiếng ‘cộp’. Cô mặt nước gợn sóng phản chiếu khuôn mặt cao lớn lạnh lùng của Trần Kiệt. Nếu như bữa ăn Trần Kiệt với cô câu , lẽ cô sẽ , thích. bây giờ cô , cô hình như thích , hơn nữa cô thích là luôn chăm sóc cô, việc đều đặt cô lên hàng đầu, chỉ sợ cô ở nhà quen, Trần Tự.
Chỉ là, thích thì thích, cô vẫn đè nén tình cảm chớm nở xuống đáy lòng, dập tắt mối tình chín muồi trong trứng nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-186.html.]
Trần Tự thích, hơn nữa trong mắt ngoài, Trần Tự còn là trai cô.
Bất kể nghĩ từ góc độ nào, cô và Trần Tự đều thể.
Chưa đợi Ôn Nam , Trần Kiệt tiếp lời: “ là vụng về, ăn , về chuyện hôn sự của chúng , hy vọng cô suy nghĩ . tạm thời sẽ gửi điện báo về nhà chuyện , đợi cô nghĩ kỹ hãy cho . Kết hôn chuyện nhỏ, là chuyện cả đời của hai , thể tùy tiện tạm bợ.”
Ôn Nam đặt bát rửa lên bếp, ngẩng đầu Trần Kiệt: “Tại hỏi như ?”
Trần Kiệt cô, ánh mắt thẳng thắn, nhưng sắc mặt vẫn chút dè dặt: “Lúc nãy bàn ăn, thấy, ánh mắt cô Trần doanh trưởng giống.”
Đồng t.ử Ôn Nam đột nhiên co , kịp , Trần Kiệt tiếp lời: “Chị rể cũng là ánh mắt như .”
Ôn Nam:?
Khuôn mặt trắng nõn đột nhiên ửng đỏ, Ôn Nam chút lúng túng gì. Cảm giác ngoài thấu tâm sự khiến cô chỉ độn thổ trốn . Trần Kiệt thấy sự lúng túng của Ôn Nam, cũng gì để phá vỡ sự khó xử . Anh đắn đo một lúc: “Thời gian sẽ tìm cô nữa, đợi cô nghĩ kỹ hãy tìm , chuyện của chúng sẽ cho gia đình .”
Trần Kiệt xong, liếc bóng lưng cứng đờ của Ôn Nam: “ về đơn vị đây.”
Người đàn ông xoay rời , lúc qua sân nhỏ, liếc cửa phòng Trần Tự vẫn đang đóng, với Trần nãi nãi đang rửa mặt trong sân: “Dì nãi nãi, con về đơn vị đây.”
Trần nãi nãi ha hả tiễn Trần Kiệt khỏi cổng sân: “Tiểu Kiệt, rảnh thì qua đây chơi.”
Ngoài cổng sân, Trần Kiệt dừng một chút, khẽ hỏi: “Dì nãi nãi, con thể với dì vài câu ?”
Trần nãi nãi : “Con .”
Trần Kiệt : “Chuyện của con và Ôn Nam, dì nãi nãi đừng ngoài vội, con sợ lỡ biến cố gì, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Ôn Nam.”
Trần nãi nãi ngẩn , Trần Kiệt với ánh mắt vài phần dò xét. Trần Kiệt nghĩ một lúc, tiếp lời: “Ôn Nam bây giờ vẫn đang thử tìm hiểu con, chúng con thành còn , lỡ đến lúc đó Ôn Nam cảm thấy chúng con hợp về nhiều mặt, Ôn Nam cũng đường lui, đến nỗi ảnh hưởng đến danh tiếng của cô .”
Màn đêm đen kịt, bóng dáng Trần Kiệt nhanh ch.óng biến mất trong con hẻm. Trần nãi nãi đầu liếc Ôn Nam đang rửa bát trong bếp, bếp hỏi Ôn Nam: “Nam Nam, con thấy Tiểu Kiệt thế nào?”
Ôn Nam đặt bát đũa tủ, xoay Trần nãi nãi đang với . Trần nãi nãi đến gần nắm lấy tay Ôn Nam vỗ vỗ: “Có chuyện gì khó khăn cứ với dì nãi nãi, nếu con cảm thấy còn nhỏ, còn lấy chồng cũng , ở nhà thêm vài năm, dì nãi nãi nuôi nổi con.”
Trong lòng Ôn Nam ấm áp, rút tay ôm lấy hình còng của Trần nãi nãi: “Dì nãi nãi, con suy nghĩ kỹ hơn.”