Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:53:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam xào ba món ăn, xào xong, trán đều rịn một lớp mồ hôi mỏng. Cô tháo tạp dề và ống tay áo xuống, hóng mát một lúc thì bên ngoài lục tục bước . Ngô Phượng bọn họ lấy cơm cho các quân nhân. Ôn Nam lấy cơm xong, lúc xuống chiếc ghế dựa tường thì thấy Trần Tự. Người đàn ông lấy cơm xong đến xuống bên cạnh cô, hỏi: "Cánh tay đau ?"

Ôn Nam nhỏ giọng đáp: "Hơi ạ."

Trần Tự gắp hết thịt trong bát cho Ôn Nam: "Tối bóp cho em."

Không nhắc đến buổi tối thì thôi, nhắc đến Ôn Nam nhớ đến chuyện tối qua. Cô ngờ Trần Tự khi động tình điên cuồng như , khác hẳn với dáng vẻ nghiêm túc cứng nhắc đây của . Cô bây giờ vẫn còn nhớ tối hôm đó Trần Tự ngang qua cửa phòng cô, mắng cô một trận. Từ đó về , cô thấy Trần Tự, hễ chuyện gì vượt quá giới hạn là sợ Trần Tự mắng cô một trận nữa.

"Đang nghĩ gì thế?"

Trần Tự rũ mắt liếc cô.

Ôn Nam cúi đầu ăn cơm, tròng mắt đảo quanh bàn: "Không nghĩ gì ạ."

Trần Tự : "Trưa và tối nay ăn cơm cùng em ở nhà ăn ." Thấy Ôn Nam ngẩng đầu lên, đàn ông tiếp: "Đoàn hôm nay ngoài diễn tập, tối mới về."

"Vâng."

Ôn Nam cúi đầu xuống, đối diện liền xuất hiện một bóng dáng màu xanh quân lục. Cô ngẩng đầu lên thấy Chu Nham đang đối diện. Cổ áo quân phục của Chu Nham ướt đẫm mồ hôi, ngũ quan tuấn tú mang theo nụ sảng khoái. Anh đặt hộp cơm lên bàn, Ôn Nam ở đối diện: "Ôn Nam, chuyện của em và Trần Kiệt ."

Ôn Nam sửng sốt: "Chuyện gì ạ?"

Trần Tự nhíu mày, lạnh lùng Chu Nham. Chu Nham phớt lờ ánh mắt của Trần Tự, nụ mặt càng sâu hơn: "Tối qua Trần Kiệt đến ký túc xá đưa hộp cơm cho trai em, hỏi tình hình của và em, hai bây giờ chỉ là quan hệ tình đồng chí cách mạng, đối tượng nam nữ."

Ôn Nam chớp chớp mắt: "Vậy thì ạ?"

hiểu ý của Chu Nham. Chu Nham nhếch môi tươi, đưa tay gãi gãi gáy, định chuyện thì Trần Tự đá một cước gầm bàn.

Chu Nham:...

Trần Tự : "Ăn cơm!"

Đánh chủ ý lên Ôn Nam , thật chướng mắt!

Cú đá của Trần Tự dùng đủ lực, Chu Nham đau đến mức nhíu c.h.ặ.t lông mày, khom lưng sức xoa xoa bắp chân. Ôn Nam nghi hoặc hỏi: "Sao ạ?" Sau đó khom lưng định thử, Trần Tự ấn đầu ngăn : "Ngoan ngoãn ăn cơm, đừng để ý đến ."

Ôn Nam:...

Chu Nham:...

Cái thằng ! Giữ em gái mà cứ như giữ vợ , sợ khác cướp mất bằng, chẳng lẽ còn thể giữ cả đời ?

Những món rau ngon thịt ngon trong hộp cơm của Trần Tự đều gắp cho Ôn Nam, Ôn Nam gắp trả cho . Đón lấy ánh mắt của đàn ông sang, cô vội vàng : "Em ăn hết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-208.html.]

Trần Tự: "Ăn hết phần thừa để ăn."

Ôn Nam "ồ" một tiếng. Lúc đầu , khóe mắt liếc thấy Trần Kiệt đang cách bọn họ hai bàn. Người đàn ông và bốn chiến hữu cùng một bàn, đang gì, mặt nở nụ . Dường như nhận ánh mắt của cô, Trần Kiệt ngẩng đầu sang, gật đầu với cô coi như chào hỏi. Người cạnh Trần Kiệt hỏi : "Cậu tình hình ? Dạo thấy ngày nào cũng ăn cơm cùng em gái Trần doanh trưởng, dạo cùng nữa ? Hai đang tìm hiểu , xảy mâu thuẫn ?"

Trần Kiệt : "Không tìm hiểu gì cả, mấy lời đừng lung tung, là một thằng đàn ông thì , đừng hỏng danh tiếng của đồng chí Ôn Nam."

Các chiến hữu:...

Người đó hỏi: "Vậy mấy ngày hai ngày nào cũng ăn cơm cùng gì?"

Trần Kiệt cắm cúi và vài miếng cơm : " trai cô là chiến hữu, đây cũng từng gặp Ôn Nam vài , cho nên chuyện phiếm vài câu thôi."

Chiến hữu: "Sao chúng với Trần doanh trưởng từ lúc nào ?"

Trần Kiệt:...

Anh đối phương: " là em trai của Trần doanh trưởng, Trần Châu."

Chiến hữu:...

Ăn sáng xong, Ôn Nam nhanh ch.óng rửa sạch hộp cơm, chạy khỏi nhà ăn. Ai ngờ chạy nhanh quá, lảo đảo vài bước suýt chút nữa ngã nhào xuống đất. Phía truyền đến vài tiếng , Ôn Nam đầu , một đám chiến sĩ ôm hộp cơm kết bạn đồng hành, Trần Tự và Chu Nham cũng ở đó. Cô cứ thế đường hoàng diễn một màn phát sóng trực tiếp mất mặt.

Ôn Nam hổ hận thể độn thổ chạy trốn. Cô tiếp tục chạy, Trần Tự bước nhanh vài bước đuổi kịp Ôn Nam, rũ mắt liếc khuôn mặt đỏ bừng vì hổ của Ôn Nam, trong cổ họng tràn một tiếng trầm thấp: "Chạy nhanh thế gì?"

Ôn Nam nhỏ giọng : "Em chỗ cầu đá đợi Tiểu Mạch, nghĩ chạy nhanh một chút thể gặp ."

Trần Tự: "Vừa ăn no xong, đừng chạy nhanh quá, dễ xóc hông."

Ôn Nam: "Vâng."

Nói thì , nhưng cô vẫn thấy mất mặt, rảo bước chạy càng nhanh hơn. Chu Nham tới khoác tay lên vai Trần Tự, Ôn Nam càng chạy càng xa, với Trần Tự: "Người em, thương lượng chuyện nhé?"

Trần Tự liếc xéo một cái, gạt cánh tay , bỏ : "Chuyện của Ôn Nam miễn bàn."

Chu Nham:...

Anh đuổi theo Trần Tự: "Không , Trần Tự, cho lý do tại . Cậu xem, Trần Kiệt hợp với em , đó là do rõ gốc gác của . Hai chúng là chiến hữu gần mười năm , chỉ thiếu điều mặc chung một cái quần nữa thôi. Em gái sớm muộn gì cũng lấy chồng, phù sa chảy ruộng ngoài, khuỷu tay đừng bẻ ngoài, rõ gốc gác mà." Sau đó nhướng mày: "Anh em lớn lên đến nỗi tệ, loại ất ơ, em rể dư sức. Cậu xem còn lớn hơn một tuổi, chịu thiệt một chút, gọi một tiếng vợ— Đệt!"

Chu Nham ôm lấy be sườn, dùng vai huých Trần Tự một cái: "Thằng ranh tay độc ác thế, rốt cuộc chướng mắt ở điểm nào?"

Sắc mặt Trần Tự trầm xuống: "Điểm nào cũng chướng mắt."

 

 

Loading...