Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:53:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam bò dậy sân rửa mặt. Lúc khỏi cửa theo bản năng liếc nhà Triệu doanh trưởng, nghĩ đến mấy ngày sáng nào Tiểu Mạch cũng bên cầu đá, Ôn Nam khỏi lo lắng, sợ Tiểu Mạch Hoa Phượng Trân ép đến bước đường cùng, cũng nhảy sông tự vẫn thì ?

Ôn Nam đến đầu hẻm phía gặp Trương Tiểu Nga đang trò chuyện với mấy quân tẩu. Trương Tiểu Nga chào Ôn Nam: "Định nhà ăn ?"

Ôn Nam : "Vâng ạ."

Vừa thấy các quân tẩu nhắc đến Hoa Phượng Trân, thế là dừng bước tò mò hỏi Trương Tiểu Nga: "Thím Trương, đang ạ?"

Trương Tiểu Nga đắc ý một tiếng, về hướng nhà họ Triệu từ đằng xa: "Đương nhiên là Hoa Phượng Trân ."

Trong lòng Ôn Nam "thịch" một tiếng: "Thím Hoa tìm đối tượng cho Tiểu Mạch ạ?"

Trương Tiểu Nga xua tay: "Không , lúc nãy Triệu doanh trưởng và Hoa Phượng Trân cãi , hai cãi to lắm." Bà đến mặt Ôn Nam, hả hê : "Triệu doanh trưởng mắng Hoa Phượng Trân một trận té tát, cần tiền cần mặt mũi, khắp khu gia thuộc dò hỏi tìm đối tượng cho Tiểu Mạch, bất kể đối phương cao thấp béo gầy, chỉ cần đưa ba trăm đồng là gả. Để mặt mũi doanh trưởng như ông ? Nếu thực sự gả Tiểu Mạch , thì khác gì bán con . Chuyện mà truyền đến bộ đội, truyền đến tai các lãnh đạo quân khu, bộ quân phục của ông còn mặc nữa !"

Quân tẩu bên cạnh : "Cãi to lắm, thấy điệu bộ đó của Triệu doanh trưởng hận thể tát cho Hoa Phượng Trân hai cái."

Trương Tiểu Nga hừ một tiếng: "Trước đây cũng thấy ông giác ngộ cao như , hôm nay giống con thế."

Có quân tẩu : "Dạo chuyện Hoa Phượng Trân tìm đối tượng cho Tiểu Mạch ầm ĩ như , chuyện chắc tám phần mười truyền đến tai chính ủy quân khu . Có chính ủy gọi Triệu doanh trưởng lên chuyện ?"

Trương Tiểu Nga khựng : "Cũng khả năng lắm." Nghĩ bụng tối nay đợi lão Đỗ về hỏi ông xem .

Không hiểu , Ôn Nam nghĩ đến Trần Tự.

Trần Tự lén tìm Triệu doanh trưởng ? Anh từng với cô, sẽ giúp Tiểu Mạch.

Ôn Nam bước khỏi khu gia thuộc, sắp đến cầu đá thì về phía dòng sông bên , sống lưng ớn lạnh. Nghĩ đến giấc mơ lúc ngủ trưa, một phụ nữ rõ mặt bên bờ sông lâu, đó dậy nhảy xuống sông. Hai chân Ôn Nam cứ thế cứng đờ ở đó dám bước tiếp. Lúc đều đang ở ngoài đồng, khu vực cầu đá ai. Ôn Nam chạy ngược về. Trương Tiểu Nga vẫn đang trò chuyện với các quân tẩu thấy cô chạy thục mạng như ch.ó đuổi, tò mò phía cô, cao giọng gọi: "Cháu thế? Bị ch.ó đuổi ?"

Ôn Nam:...

Cô thà ch.ó đuổi còn hơn, ít nhất xổm xuống nhặt hòn đá là thể dọa nó chạy.

c.h.ế.t đuối thì cô sợ thật sự!

Ở thế kỷ mới xem quá nhiều phim ma, đủ loại hình ảnh kinh dị ngừng hiện lên trong đầu. Nhất là đến gần cầu đá, nghĩ đến vợ của lão Từ bên bờ sông vẫy tay với cô, hoặc là trôi lềnh bềnh sông chằm chằm cô.

Ôn Nam chạy đến mặt Trương Tiểu Nga thì dừng , hai tay chống đầu gối thở hổn hển mấy , ngẩng đầu Trương Tiểu Nga đang tò mò, chút ngại ngùng : "Thím Trương, thím thể cùng cháu đến nhà ăn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-220.html.]

Trương Tiểu Nga sửng sốt, đó ha hả: "Cháu chạy về chỉ để với thím chuyện thôi ?"

Ôn Nam gượng: "Vâng."

Trương Tiểu Nga : "Đi, thím cùng cháu." Sau đó vẫy tay chào mấy quân tẩu . Trên đường , Ôn Nam luôn bám sát Trương Tiểu Nga, chen chúc khiến Trương Tiểu Nga ngừng nhích ngoài. Bà kéo tay áo Ôn Nam, thắc mắc: "Cháu gì thế? Sao cứ như chuyện trái lương tâm ."

Ôn Nam:...

Cô suy nghĩ một chút, giấu Trương Tiểu Nga, kể chuyện vợ của lão Từ nhảy sông tự vẫn, chút dọa sợ.

Trương Tiểu Nga , : "Đó đều là chuyện của năm năm , mất từ lâu , gì mà sợ." Bà khựng một chút: "Cho nên cháu vì chuyện mà sợ hãi chạy về tìm thím?"

Ôn Nam: "Vâng."

Trương Tiểu Nga:...

Cái gan còn bằng gan thỏ ở trạm chăn nuôi thôn Hạnh Hoa nữa.

Trương Tiểu Nga đưa Ôn Nam đến nhà ăn, hề giấu giếm kể chuyện Ôn Nam sợ hãi đến mức hai chân suýt chạy gãy cho Ngô Phượng , chọc cho Ngô Phượng gập cả . Cái gọi là tiếng tính lây lan, bà , Trương Tiểu Nga và Hồ Tú cũng nhịn lớn. Những khác khó hiểu bọn họ. Đầu bếp Liêm đang đun nóng chảo, ông bốn phụ nữ tụm một chỗ, tò mò hỏi: "Mọi gì thế?"

Ngô Phượng đến chảy cả nước mắt: "Không gì cả."

Ôn Nam:...

Cô bỗng nhiên cảm thấy, so với Trương Tiểu Nga bọn họ, dường như sự sợ hãi của cô vẻ bình thường.

Trương Tiểu Nga ở một lúc . Ôn Nam đeo ống tay áo và tạp dề . Tối nay cô xào ba món, cánh tay bắt đầu đau. Nấu cơm xong các chiến sĩ cũng lục tục bước . Ôn Nam lấy cơm xong ở chiếc bàn trong góc, liếc những bóng dáng màu xanh quân lục đang xếp hàng trong nhà ăn, tự an ủi , sợ, đây là bộ đội, nơi tràn ngập chính khí, chắc chắn sẽ thứ gì sạch sẽ . Ôn Nam vặn nắp bình nước, uống một ngụm giọng bên cạnh cho giật , nước uống đến cổ họng sặc khiến cô ho sặc sụa, ho đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Trần Tự vỗ vỗ lưng cô, xuống bên cạnh cô, cúi đầu hốc mắt cô đều ứa nước mắt: "Đỡ hơn ?"

Chu Nham bưng hộp cơm đối diện Ôn Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng và đôi mắt ươn ướt của Ôn Nam, chút áy náy sờ sờ mũi: "Xin nhé, em sợ , chỉ định chào em một tiếng thôi."

Trần Tự nhấc mí mắt mỏng manh lạnh lùng liếc Chu Nham. Chu Nham ho nhẹ một tiếng, trong lòng coi như ghi nhớ , lúc Ôn Nam uống nước cố gắng đừng chào hỏi cô từ phía , tránh sợ hãi.

 

 

Loading...