Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:54:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối qua mười hai giờ nhà họ Từ nổ một trận cãi vã, một lát Khúc Tiểu Lệ liền thấy , Lão Từ đầu ở nhà trông con, Lão Từ và Từ Ni Nhi tìm khắp thôn, cuối cùng Lão Từ tìm thấy Khúc Tiểu Lệ nhảy sông ở bờ sông, cứu bà lên, hai cãi một trận ở bờ sông, ầm ĩ khá lớn, chủ nhiệm hội phụ nữ và đại đội trưởng còn của khoa bảo vệ đều qua đó, nhưng Lão Từ cứ là hai vợ chồng cãi , Khúc Tiểu Lệ một câu cũng , cũng chỉ đành khuyên nhủ hai vợ chồng họ.

Trương Tiểu Nga uống nốt ngụm nước cuối cùng trong ca: “ cứ thắc mắc mãi, nhà Lão Từ rốt cuộc , vợ nhảy sông, vợ cũng nhảy sông, phong thủy nhà họ” Trương Tiểu Nga đến đây bỗng nhiên dừng , nghiêng đầu thoáng qua ngoài cổng sân, thấy bên ngoài ai, mới nhỏ giọng : “Có phong thủy ?”

Ôn Nam lắc đầu: “Không nữa.”

Trương Tiểu Nga một lúc , sắp đến giờ cơm trưa, Ôn Nam rửa sạch tay bếp nấu cơm, xào xong một món rau bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân, cô tưởng là Trần Tự, đầu cũng : “Xào thêm một món rau mầm nữa là xong cơm trưa .”

“Chị Ôn Nam.”

Giọng mang theo tiếng nức nở xen lẫn phẫn nộ và bất lực vang lên trong căn bếp chật hẹp, ánh sáng trong bếp tối sầm , phía ‘bịch’ một tiếng, Ôn Nam cầm xẻng đầu , thấy Từ Ni Nhi đang quỳ mặt đất, giật nảy : “Em đừng quỳ mà!”

Ôn Nam suýt chút nữa quỳ cô bé.

Cô vứt cái xẻng chạy tới đỡ Từ Ni Nhi dậy, tóc Từ Ni Nhi rối, mặc vẫn là bộ quần áo hôm qua, tay áo và ống quần dính đầy bùn đất. Từ Ni Nhi gầy, cho dù tay Ôn Nam nhỏ cũng vẫn thể nâng cánh tay Từ Ni Nhi lên: “Em cho chị xem chuyện gì?”

“Xảy chuyện gì ?”

Ôn Nam đỡ Từ Ni Nhi xuống ghế đẩu cửa bếp lò, Trần Tự liền từ bên ngoài , hình cao lớn của đàn ông trong nháy mắt che khuất hơn nửa ánh sáng trong bếp, thoáng qua Từ Ni Nhi đang lóc cửa bếp lò, mi phong nhíu trong giây lát, xoay ngoài. Ôn Nam tới cửa bếp, chỉ thấy Trần Tự đóng cổng sân , cô chút nghi hoặc, thấp giọng hỏi: “Đóng cổng sân gì?”

Trần Tự : “Chuyện đại đội trưởng và khoa bảo vệ hỏi cả đêm nhà họ Từ đều , Từ Ni Nhi giờ đến tìm em, chắc hẳn chuyện nhà họ Từ thể để khác .”

Hóa .

Ôn Nam còn nghĩ đến những điều .

Trần Tự ở cửa bếp, thoáng qua mồ hôi trán Ôn Nam, cảm nhận nhiệt độ trong bếp, với Từ Ni Nhi trong bếp: “Có chuyện gì phòng .”

Mắt Từ Ni Nhi đến đỏ hoe, cô bé ngẩng đầu thoáng qua Trần Tự ngoài cửa phòng, đàn ông ngược sáng, rõ dung mạo của , nhưng chỉ riêng vóc dáng đó thôi cao lớn dọa . Ôn Nam tới nắm lấy cánh tay Từ Ni Nhi, khẽ : “Đừng sợ, đây là chị, Trần doanh trưởng.”

Từ Ni Nhi gật đầu, dậy theo Ôn Nam phòng cô, Ôn Nam kéo Từ Ni Nhi xuống mép giường, Trần Tự ở cửa phòng, đợi Từ Ni Nhi chủ động mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-232.html.]

Ôn Nam hai tay nắm lấy tay Từ Ni Nhi, thể cảm nhận cả cô bé đang run rẩy, Ôn Nam cũng lời an ủi gì, giống như Trần Tự im lặng đợi cô bé mở miệng. Một lát , Từ Ni Nhi lau nước mắt mặt, bình cảm xúc : “Em để em c.h.ế.t, cũng để em cả thôn chê , chọc cột sống bà , bà cả đời đủ khổ , em để bà khổ tiếp nữa.”

Từ Ni Nhi nắm c.h.ặ.t tay Ôn Nam, nước mắt trào : “Cứu em với, chị Ôn Nam, cứu em với. Mẹ em từ lúc gả nhà họ Từ là một cái bẫy, cha dượng em ông sinh, ông chỗ đó của ông bẩm sinh , ông cưới em về để sinh con với bố ông , hai cha con họ chỉ cần sinh con xong thì đụng em nữa, nhưng lão già c.h.ế.t tiệt đó lời giữ lời, ông thường xuyên bắt nạt em, còn bắt nạt em. Mẹ em vì bảo vệ em, đêm nào cũng ôm em ngủ, bà ngủ ngon ăn ngon, chỉ sợ lão già c.h.ế.t tiệt đó bắt nạt em. Tối hôm qua là lão già c.h.ế.t tiệt đó ngay mặt cha dượng em ép em sinh thêm cho nhà họ Từ một đứa con nữa, con cái sinh nhiều sẽ đa t.ử đa phúc, em chịu, cha dượng em bọn họ liền cãi với em, ép em chạy ngoài nhảy sông!”

Về Từ Ni Nhi gì nữa Ôn Nam lọt, bên tai cứ văng vẳng những lời .

ngờ chuyện nhà họ Từ còn bẩn thỉu, ghê tởm hơn cả nhà họ Lâm, đều chuyện ! Quả nhiên như Trần Tự , chuyện nhà họ Từ thể để khác , chuyện nếu truyền ngoài, cho dù cha con Lão Từ bắt, danh tiếng của con Từ Ni Nhi cũng hỏng , cả đời đều sẽ chọc cột sống. Ôn Nam ngẩn ngơ ngẩng đầu, thoáng qua Từ Ni Nhi đang như mưa, ngàn vạn lời nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cái gì cũng , giơ tay vỗ vỗ lưng cô bé.

Mẹ của Từ Ni Nhi ép nhảy sông tự vẫn, chắc hẳn vợ của Lão Từ cũng là bọn họ sống sờ sờ ép c.h.ế.t.

Đến cuối cùng vợ c.h.ế.t, hai cha con Lão Từ ở trong thôn cái danh tiếng thật thà.

Ôn Nam ngẩng đầu về phía Trần Tự, liền thấy đàn ông mi phong nhíu c.h.ặ.t thành chữ xuyên, sắc mặt trầm liệt lạnh lẽo, hiển nhiên cũng hành vi vô liêm sỉ của nhà họ Từ chọc giận .

“Bây giờ thế nào?”

Ôn Nam nhỏ giọng hỏi.

Từ Ni Nhi trong tiếng cũng ngẩng đầu về phía Trần Tự đang bên cửa.

Trần Tự hỏi: “Mẹ em hiện tại thế nào?”

Từ Ni Nhi : “Bà đang ở nhà, tối qua khi ầm ĩ một cha dượng em và lão già c.h.ế.t tiệt đó hiện tại dám ép em.”

Trần Tự : “Em về , chuyện tranh thủ tối nay sẽ xử lý xong, sẽ để khác cảnh ngộ của em và em.”

“Thật, thật ạ?”

Từ Ni Nhi chút dám tin, cô bé đến tìm Ôn Nam cũng là thật sự cùng đường , ôm tâm thái thử một , ngờ Trần doanh trưởng thật sự thể giúp các cô.

 

 

Loading...