Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 255

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:54:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam nắm lấy tay Mạnh Thu: “Con chỉ cho dì nhỏ một bất ngờ.” Rồi Phùng Dương vẫn đang đất la hét: “Không ngờ để con và Trần Tự thấy vô lễ với trưởng bối, chuyện phạm pháp , còn bắt nạt dì!”

Mạnh Thu cúi đầu, vỗ vỗ tay Ôn Nam, bà im lặng một lúc lâu, nhưng Ôn Nam thể thấy sống lưng căng cứng và thể run rẩy của dì nhỏ.

Dì nhỏ đang , dám để cô , để cô thấy.

Trong lòng Ôn Nam vui, cô buông tay dì nhỏ , ôm lấy dì nhỏ gầy gò yếu ớt lòng: “Dì nhỏ, dì còn con mà, dì đừng quên những lời con đây, con sẽ phụng dưỡng dì, chăm sóc dì nửa đời , dì coi con như con gái ruột, con cũng coi dì như ruột, chuyện gì dì cũng với con, đừng một giữ trong lòng.”

Những ngày tháng hai tháng qua của dì nhỏ lẽ khó khăn, bà đau khổ kìm nén, đè nén tất cả những cảm xúc tiêu cực trong lòng để tự tiêu hóa. Lúc đứa cháu gái nuôi lớn ôm c.h.ặ.t, những lời ấm lòng, Mạnh Thu thể kìm nén nữa, nức nở một cho hết nỗi đau hai tháng qua, tiếng trầm đục, đến nghẹn ngào, suýt nữa thở .

Trong ký ức của Ôn Nam, cô bao giờ thấy dì nhỏ như .

Bà luôn uất ức tự nuốt, dù cũng là âm thầm rơi lệ.

Ôn Nam đau lòng ôm c.h.ặ.t Mạnh Thu, âm thầm an ủi bà.

Trần Tự Ôn Nam, dì nhỏ đang vùi mặt vai Ôn Nam đến khàn cả giọng, lạnh mặt đến mặt Phùng Dương vẫn đang la hét, một tay túm lấy cổ áo nhấc Phùng Dương như một đống bùn lên, ấn đầu bắt Mạnh Thu, giọng lạnh lùng gần như phát từ kẽ răng: “Mày mở mắt cho kỹ, đây là mày, mày bắt nạt mày thành thế nào !”

Phùng Dương đ.á.n.h đến chân tay mềm nhũn, mắt trái cũng sưng lên, nheo mắt Mạnh Thu đang , mím môi gì.

Trần Tự dùng đầu gối thúc bụng Phùng Dương, Phùng Dương đau đến la hét: “Người tức giận chỉ , còn cha nữa, cha còn tức đến c.h.ế.t một , đ.á.n.h cha ?!”

Lời , Ôn Nam rõ ràng cảm thấy Mạnh Thu trong lòng cứng .

Trong lòng cô giật thót một cái, nắm lấy cánh tay dì nhỏ, đôi mắt sưng đỏ vì của dì nhỏ, vội vàng hỏi: “Dì nhỏ, Phùng Xuân đ.á.n.h dì ?”

Mạnh Thu lắc đầu: “Đội phụ liên của huyện đến nhà, đại đội trưởng cũng thường xuyên đến nhà, dám đ.á.n.h .”

Ôn Nam hỏi: “Vậy là ạ?”

Mạnh Thu che mặt , dù Ôn Nam hỏi thế nào bà cũng , khiến Ôn Nam lo đau lòng, cô bất lực Trần Tự, Trần Tự cho cô một ánh mắt an ủi, cúi mắt hỏi Phùng Dương: “Mày !”

Phùng Dương: …

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-255.html.]

Cổ áo túm, hai chân như tôm mềm, ngẩng đầu cẩn thận Trần Tự đối diện, đó khi Trần Tự đến, đang c.h.ặ.t cây núi, về nhà chỉ cha đối tượng Ôn Nam tìm lợi hại, vốn nghĩ thể lợi hại đến ? Bây giờ đ.á.n.h một trận, coi như ngoan ngoãn.

Hắn : “Cha suốt ngày ở cùng bà góa phụ Lý ở đầu thôn, lo việc nhà, còn đưa bà góa phụ Lý về nhà ngủ.” Phùng Dương cảm nhận khí tức Trần Tự ngày càng lạnh, ánh mắt cũng càng thêm u ám, giọng cũng nhỏ một chút: “Bà góa phụ Lý bắt nạt , cha bên cạnh , ông đ.á.n.h bà thì khác còn đ.á.n.h bà, …”

Phùng Dương liếc Mạnh Thu đang đến gần như đứt , cúi đầu tiếp: “Mẹ chịu nổi, suýt nữa treo cổ tự t.ử.”

Phùng Dương xong, thấy ánh mắt lạnh lùng tức giận của Trần Tự, sợ hãi rụt cổ : “Đây đều là do cha , , đ.á.n.h thì đ.á.n.h cha !”

Mỗi câu Phùng Dương , giống như một con d.a.o đ.â.m tim Ôn Nam, cô đau lòng dì nhỏ, thể nhịn nữa, tới tát Phùng Dương một cái, cái tát mạnh, Ôn Nam cảm thấy lòng bàn tay cũng tê dại, Phùng Dương cũng đ.á.n.h đến ngơ ngác, hận thù trừng mắt Ôn Nam, nếu sợ đàn ông bên cạnh cô, hôm nay nhất định lột một lớp da của cô!

“Mày cũng giống như cha mày, đều là súc sinh! Sống đời đều là lãng phí lương thực, ngay cả súc vật cũng bằng!”

Ôn Nam tức đến run , cô ngờ Phùng Xuân dùng cách ghê tởm như để trả thù dì nhỏ!

nắm lấy tay dì nhỏ kéo xuống, đôi mắt đỏ hoe của dì nhỏ, nén giận : “Dì nhỏ, chúng tìm Phùng Xuân tính sổ!”

Nói định kéo dì nhỏ , Mạnh Thu nắm lấy tay Ôn Nam: “Nam Nam, vô ích thôi, bây giờ là một kẻ tim phổi, tìm cũng vô ích, chuyện con đừng quan tâm nữa, dì nhỏ cứ coi như trong nhà .”

“Dì sống một cuộc đời lay lắt như , con !” Ôn Nam , hai tay dùng sức nắm lấy hai cánh tay của Mạnh Thu: “Dì nhỏ, dì rời khỏi Phùng Xuân ? Rời khỏi ông , rời khỏi cái nhà nát như bùn đó, cùng con, chúng đến thành phố Nam Dương ?”

Mạnh Thu kinh ngạc ngẩng đầu, nước mắt giàn giụa: “,”

nên lời một lúc lâu.

Trần Tự buông Phùng Dương , đến bên cạnh Ôn Nam, cúi mắt Mạnh Thu: “Dì nhỏ, con đưa Nam Nam về là để đón dì.” Dưới vẻ mặt kinh ngạc của Mạnh Thu, đàn ông tiếp: “Con và Nam Nam sắp kết hôn, đón dì qua để cùng nãi nãi lo liệu hôn lễ cho chúng con, nhà con chỉ nãi nãi là trưởng bối, bà chuyện của dì, thường xuyên nhắc đến dì mặt con và Nam Nam, chúng con đón dì qua ở cùng bà, con và Nam Nam sẽ phụng dưỡng dì, nửa đời đều ở khu gia thuộc, nãi nãi dì nhỏ bầu bạn, hai cũng là một đôi.”

Mạnh Thu một lúc lâu mới hồn, bà che mặt một lúc, nắm lấy tay Ôn Nam, mừng đến rơi nước mắt : “Kết hôn là chuyện , đây là chuyện trời ban.”

Ôn Nam: “Dì nhỏ, cùng chúng con nhé?”

Mạnh Thu đầu Phùng Dương, con trai nhỏ của bà lúc đang đất rên rỉ, đau lòng là giả, nhưng trong lòng bà vẫn nghẹn ngào khó chịu.

 

 

Loading...