Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”
Trương Tiểu Nga vỗ đùi: “Ái chà, thì quá, lão Đỗ nhà thím hôm qua còn nhắc tới bánh ngọt cháu đấy, mấy ngày nay ông thèm c.h.ế.t, thím ở nhà thử dùng cách của cháu bánh thủy tinh, kết quả dính nhão nhoét, khó ăn c.h.ế.t , nếu sợ lãng phí lương thực, thím đều ném nó .”
Ôn Nam uống một ngụm canh, : “Đợi cuối tuần nghỉ, cháu sẽ đến nhà ăn bánh ngọt.”
Mạnh Thu ở một bên thoáng qua Ôn Nam, Nam Nam là bà từ nhỏ đến lớn, con bé nấu cơm là thật, nhưng bánh ngọt loại điểm tâm tinh xảo hiếm lạ bà từng Nam Nam nhắc tới?
Ăn qua cơm trưa, Mạnh Thu kiên trì rửa bát, Ôn Nam phòng bếp giúp Mạnh Thu, Mạnh Thu thoáng qua Ôn Nam đang lau đũa bên cạnh, do dự một lát mới hỏi: “Nam Nam, con học bản lĩnh bánh ngọt từ khi nào ?”
Ôn Nam ngờ dì nhỏ sẽ hỏi cái , cô nhất thời nghẹn họng, trả lời như thế nào.
“Nam Nam, Tiểu Mạch tìm con đấy, là chờ con ở bên cầu đá.”
Giọng Trần nãi nãi từ bên ngoài truyền đến, Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, vội vàng : “Dì nhỏ, lát nữa con về với dì , con tìm Tiểu Mạch , tìm con chắc là việc.”
Nói xong xoay chạy , Mạnh Thu : “Con bé chạy chậm một chút.”
Ôn Nam một chạy đến cầu đá, thấy Triệu Tiểu Mạch đang lén lút cái cây đối diện cầu đá, cô chạy qua dựa cây thở hổn hển, về phía Tiểu Mạch đang trốn cây lén lút, hỏi: “Tiểu Mạch, tìm tớ việc gì?”
Triệu Tiểu Mạch : “Tớ dì nhỏ tới ?”
Ôn Nam gật đầu: “Ừ, tới hôm qua, cũng giống tớ, thường trú ở bên luôn.”
Hai tán gẫu cái cây một lát, Triệu Tiểu Mạch xuống ruộng việc, Ôn Nam dứt khoát cùng cô , nhân lúc Triệu Tiểu Mạch việc, Ôn Nam dạy cô nhận mấy chữ, mãi cho đến chiều Triệu Tiểu Mạch xong việc Ôn Nam mới cùng cô về khu gia thuộc. Ôn Nam cũng suy nghĩ cả buổi chiều, nghĩ xem trở về nên trả lời dì nhỏ chuyện cô bánh ngọt như thế nào.
Về đến nhà thì trời tối, Trần Tự buổi chiều bộ đội một chuyến, cơm chiều là Trần nãi nãi và dì nhỏ cùng . Trương Tiểu Nga cả buổi chiều đều ở nhà họ Trần, chuyện của Mạnh Thu Trần nãi nãi cũng giấu Trương Tiểu Nga, một mạch hết cho bà , dù những việc cho dù bây giờ , tương lai ở khu gia thuộc đều sẽ , còn bằng nhân cơ hội cho Trương Tiểu Nga, để bà lan truyền những việc ngoài.
Trương Tiểu Nga hành vi của cha con ba nhà họ Phùng chọc tức chịu , mắng bọn họ một trận tơi bời.
Khi Ôn Nam về đến nhà Trương Tiểu Nga , trong sân sáng ngọn đèn vàng ấm áp, cách vách là tiếng Trương Tiểu Nga đang phàn nàn với Đỗ đoàn trưởng về hành vi ác liệt của cha con Phùng Xuân. Ôn Nam đến bên giếng rửa sạch tay, chào hỏi Trần nãi nãi trong sân một tiếng phòng bếp, cô thấy Mạnh Thu đang nấu mì bếp lò, qua híp mắt gọi một câu: “Dì nhỏ, con về .”
Mạnh Thu dùng tay áo lau mồ hôi trán, : “Cả buổi chiều con chạy thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-264.html.]
Ôn Nam: “Đi tìm Tiểu Mạch ạ.”
Cô đơn giản với dì nhỏ về chuyện của Triệu Tiểu Mạch, Mạnh Thu xong, nhíu mày than một tiếng: “Cũng là một đứa trẻ khổ.”
Không bao lâu Trần Tự trở , ăn qua cơm chiều, Trần Tự bao thầu việc rửa nồi bát, Mạnh Thu kiên quyết cho, bà cảm thấy và Nam Nam ăn ở đều tại nhà Trần doanh trưởng, nếu chút việc, bà thật sự ngại ở tiếp, Trần Tự thấy thế, cũng miễn cưỡng, đợi Mạnh Thu rửa xong nồi bát, như thường lệ đun nước tắm cho Ôn Nam bưng trong phòng.
Buổi tối Ôn Nam và Mạnh Thu ngủ một phòng, hai mở mắt xà nhà đen kịt đỉnh đầu, đợi Mạnh Thu chủ động chuyện, Ôn Nam tiên phát chế nhân, nhắc tới lời Mạnh Thu hỏi giữa trưa hôm nay: “Dì nhỏ, hôm nay dì hỏi con, con học cách bánh ngọt khi nào, con còn trả lời dì.”
Mạnh Thu sửng sốt một chút, : “Con dì cũng quên mất chuyện .”
Ôn Nam xoay , cánh tay kê đầu, Mạnh Thu trong bóng đêm m.ô.n.g lung: “Con ở tàu hỏa một bà cụ nhiều cách bánh ngọt, tổ tiên bà lúc còn trẻ là ngự trù trong hoàng cung, nhiều loại bánh ngọt, bà mấy loại cách bánh ngọt con đều ghi tạc trong lòng. Vừa lúc vợ đầu bếp Vương ở nhà ăn sinh con, chú xin nghỉ một tháng, Tư vụ trưởng tìm con , con liền dựa theo các bước bánh ngọt mà bà cụ lúc thử một chút, ngờ thành công, ít ở khu gia thuộc và bộ đội thích ăn đấy.”
Nụ mặt Ôn Nam đơn thuần vô hại, đáy mắt sáng lấp lánh, lúm đồng tiền má càng thêm ngọt ngào say lòng .
Cô cẩn thận quan sát biến hóa nhỏ mặt Mạnh Thu, tuy rằng ban đêm đen kịt, nhưng nương theo ánh trăng yếu ớt vẫn thể thấy rõ một ít, sắc mặt Mạnh Thu bình tĩnh, bà đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhẵn nhụi của Ôn Nam, giữa mày mắt toát sự từ ái của trưởng bối đối với vãn bối: “Nam Nam nhà chúng luôn luôn thông minh, thể công việc nhà ăn, còn thể giáo viên, dì nhỏ thật tự hào về con.”
Mạnh Thu nắm lấy tay Ôn Nam, với cô nhiều lời.
Mãi cho đến khuya Mạnh Thu mới ngáp một cái mộng , Ôn Nam nghiêng đầu thoáng qua dì nhỏ, tảng đá trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống đất.
May quá, cửa ải qua .
Sáng sớm hôm , Ôn Nam Trần Tự gọi dậy, cô buồn ngủ mở nổi mắt, xoay ngủ tiếp, đó chợt nhớ tới chuyện còn đến trường học, vì thế vội vàng bò dậy, cách một cánh cửa với Trần Tự: “Tới đây.”
Trên giường chỉ một cô, dì nhỏ rời giường từ lúc nào.
Ôn Nam mặc quần áo t.ử tế ngoài, thấy Mạnh Thu và Trần nãi nãi bưng bát cơm từ phòng bếp , mặt Trần nãi nãi đều là ý hiền từ: “Nam Nam, rửa mặt ăn cơm.”
Ôn Nam: “Vâng.”