Tách khỏi Triệu Tiểu Mạch, Ôn Nam rẽ nhà ăn, ngoài ý , ở nhà ăn cũng chuyện cô và Trần Tự, Ngô Phượng và Hồ Tú túm lấy Ôn Nam hỏi nửa ngày, hai cũng dùng ánh mắt khác thường cô, ngược an ủi cô, bảo cô đừng để ý lời tiếng của một . Lưu Anh T.ử đang nhặt rau ở một bên thỉnh thoảng liếc mắt Ôn Nam, trong miệng lầm bầm lầu bầu, tuy rằng rõ đang cái gì, nhưng cần nghĩ đều lời gì.
Ngô Phượng đầu trừng mắt Lưu Anh Tử: “Cô giống như con gà cục tác cái gì thế?”
Lưu Anh Tử: …
Hồ Tú phụ họa : “ , rõ ràng, còn bằng đứa bé ba tuổi chuyện rõ ràng .”
Lưu Anh T.ử trừng mắt Hồ Tú, tức giận một câu: “ gì liên quan cái rắm đến cô.”
Bởi vì câu của Lưu Anh Tử, Hồ Tú và Ngô Phượng mắng Lưu Anh T.ử vài câu, Dương Chí Đồng từ bên ngoài nhà ăn thoáng qua mấy ồn ào nhốn nháo, quản các cô, thẳng đến bên cạnh Ôn Nam đang nặn bánh ngọt, thuận tay từ bên cạnh cầm một nắm rau nhặt, thoáng qua Ôn Nam, thấp giọng : “Cô và Trần doanh trưởng khi nào kết hôn?”
Ôn Nam:?
Cô chút ngoài ý về phía Dương Chí Đồng bỗng nhiên xuất hiện: “Tư vụ trưởng, tới khi nào ?”
Dương Chí Đồng: …
“Vừa tới.” Anh hỏi một : “Cô và Trần doanh trưởng khi nào kết hôn?”
“Không nữa, đợi báo cáo xin kết hôn của Trần Tự xuống chắc là sắp .” Ôn Nam bày bánh ngọt nặn xong lên xửng hấp, ngẩng đầu về phía Dương Chí Đồng, : “Tư vụ trưởng hỏi vì tới nơi tìm Trần Tự, vì cùng Trần Tự từ em biến thành quan hệ đối tượng nam nữ?”
Dương Chí Đồng : “Trong bộ đội đều truyền , đều cô một trai ruột là liên trưởng bộ đội huyện Hồ Dương thành phố Tây Bình, mấy tháng hy sinh, Trần doanh trưởng là đối tượng trai cô lúc còn sống giới thiệu cho cô.” Nói đến đây, Dương Chí Đồng dừng một chút, đó thần bí hề hề hỏi một câu: “Cô đoán trong bộ đội đều như thế nào?”
Ôn Nam mím môi, lựa chọn lắc đầu: “Không .”
Dương Chí Đồng hắc hắc : “Mọi đều đang Trần doanh trưởng xa, rõ ràng là vợ , còn đối ngoại là em gái , lúc bộ đội nhiều trai xem cô trông như thế nào, còn xem mắt với cô, đều Trần doanh trưởng ngăn cản, đều tưởng rằng thương em gái, nỡ để em gái gả chồng, ngờ là sợ khác nhớ thương vợ .”
Ôn Nam nhịn bật ..
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-273.html.]
Ôn Nam xong bánh ngọt liền về, lúc mua hai gói bánh ngọt, khi ăn qua cơm trưa cô đến tàng cây bên cạnh cầu đá, đợi Tiểu Mạch tới, nhét một gói bánh ngọt trong tay Triệu Tiểu Mạch, Triệu Tiểu Mạch ngẩn ngơ gói giấy dầu nặng trĩu trong tay, đáy mắt như nóng bỏng, mờ mịt nước mắt long lanh, ngay cả khóe mắt cũng ướt át.
Ôn Nam : “Cậu đừng nha, nếu khác còn tưởng rằng tớ bắt nạt đấy.”
Cô giơ tay giúp Triệu Tiểu Mạch lau nước mắt, Triệu Tiểu Mạch hai tay ôm bánh ngọt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi nỗ lực để , nhưng giọng chuyện mang theo tiếng nức nở kìm nén : “Ôn Nam, đối với tớ như , tớ đều dùng cái gì báo đáp , cha tớ đều nỡ cho tớ ăn một miếng bánh ngọt, lập tức tặng tớ một gói.”
Triệu Tiểu Mạch càng càng kích động, cuối cùng vùi trong lòng Ôn Nam đến ngừng nấc lên.
Tính tình Triệu Tiểu Mạch chính là như thế, cho dù là cũng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tận lượng để phát âm thanh, Ôn Nam ôm lấy Triệu Tiểu Mạch, nhỏ giọng : “Không , đợi tiền, mời tớ ăn kẹo.”
Triệu Tiểu Mạch nín mỉm : “Đợi tớ tiền, tớ mời ăn thật nhiều kẹo ngon.”
Cô thể mang bánh ngọt về nhà ăn, liền kéo Ôn Nam ở tàng cây phía cầu đá, hai đưa lưng về phía khu gia thuộc, Triệu Tiểu Mạch mở gói giấy , thấy ba loại điểm tâm bên trong, đều là em trai cô thường xuyên cầm đến mặt cô khoe khoang, nhưng cô chỉ thể ngửi mùi, một miếng cũng ăn , đó Ôn Nam ở nhà ăn, đôi khi bánh ngọt sẽ mang cho cô vài miếng, cô ở nhà ăn , ở chỗ Ôn Nam ăn .
Cô ăn vài miếng, kiên trì để Ôn Nam cũng ăn hai miếng.
Mùi thơm mềm dẻo của bánh ngọt tràn ngập trong khoang miệng, xua tan tất cả vui, Triệu Tiểu Mạch sợ ngoài thời gian quá lâu cô giáo huấn, tán gẫu với Ôn Nam vài câu vội vàng chạy về nhà.
Thời gian thấm thoắt đến thứ năm, Trần Tự trời sáng , mấy đoàn trong núi diễn tập thực chiến, chính là một tuần, trong thời gian đều là Mạnh Thu tới trường học đưa đón Ôn Nam. Tối hôm nay, Mạnh Thu từ đất phần trăm trở về, trường học đón Ôn Nam, hai chân về đến nhà, chân cách vách liền truyền đến tiếng cãi , Ôn Nam còn tưởng rằng là Lý Thục cãi với con dâu bà , nhưng cẩn thận vài , giọng hình như là từ nhà họ Triệu truyền đến.
Giọng to nhất là Hoa Phượng Trân, bao lâu Trương Tiểu Nga cũng chạy qua.
Ôn Nam thấy trong tiếng cãi còn tiếng của Triệu Tiểu Mạch, Trần nãi nãi cũng nhận thích hợp, vội vàng dậy ngoài, Ôn Nam sát theo , Mạnh Thu thấy thế cũng đuổi theo ngoài. Ba đến ngoài cửa viện, thấy ngoài cửa nhà họ Triệu vây quanh nhiều quân tẩu, Triệu Tiểu Mạch đất, Hoa Phượng Trân dùng chổi quất mạnh lên cô vài cái, Trương Tiểu Nga tức giận đoạt lấy chổi trong tay Hoa Phượng Trân, chỉ mũi bà mắng: “Bà còn là ? Có nào đối xử với con gái như ? phi! Nếu nước bọt thể dìm c.h.ế.t bà, bà đây nhổ một lu nước bọt!”
Ôn Nam đỡ Trần nãi nãi qua, Trần nãi nãi nhíu mày hỏi: “Đây là ? Sao đang yên đang lành đ.á.n.h con cái?”