“ đúng, cho bà nội , cháu ăn cơm ?”
Lúc Trần nãi nãi mới nhớ hỏi chuyện . Trần Châu tháo ba lô vai xuống đặt lên ghế, khóe mắt đều mang theo ý rạng rỡ: “Chưa ạ, sắp c.h.ế.t đói cháu .”
Cậu đến bên giếng múc nửa chậu nước, xắn tay áo lên, giữa trời đông giá rét, dùng nước giếng múc lên rửa tay rửa mặt. Trần nãi nãi vội vàng chạy bếp lấy phích nước cho Trần Châu, Trần Châu vuốt hai vốc nước lên mặt, với Trần nãi nãi: “Cháu lạnh, bà đừng bận rộn nữa.” Cậu sang Mạnh Thu, hàng lông mày tuấn lãng sảng khoái mang theo ý : “Bà nội, bà cũng giới thiệu một chút ?”
Trần Châu dậy lấy khăn mặt của Trần Tự lau mặt lau tay, nước ướt hai bên thái dương của đàn ông, đôi mắt nước giếng thấm ướt sáng ngời thần.
Trần nãi nãi còn kịp lên tiếng, Trương Tiểu Nga đang nhoài đầu tường : “Đó là dì nhỏ của đối tượng trai , tên là Mạnh Thu, theo vai vế, cũng gọi một tiếng dì nhỏ.”
Trần Châu : “Dì nhỏ, cháu tên là Trần Châu, dì cứ gọi cháu là Tiểu Châu là .”
Trong mắt Mạnh Thu đều là ý : “Được , Tiểu Châu, cháu đường một quãng thời gian dài , đó nghỉ ngơi , dì nhỏ hâm nóng cơm cho cháu.”
Nói xong, Mạnh Thu bưng bát đũa bàn bếp, Trần Châu với theo bóng lưng Mạnh Thu: “Vậy cháu cảm ơn dì nhỏ ạ.”
Tính cách của giống Trần Tự cho lắm.
Trần Châu từ nhỏ tính tình sảng khoái hiếu động, miệng cũng ngọt, giống Trần Tự, ít kiệm lời.
Cậu vắt khăn mặt lên dây phơi, quét mắt quanh sân, hỏi: “Bà nội, trai cháu và đối tượng của ? Còn nữa, bà nội, bà xem trai cháu, cháu về cũng lái xe đến ga tàu hỏa đón cháu, trong lòng còn đứa em trai ? Nửa năm gặp, quên mất đứa em trai ruột ?”
“Anh trai cháu mấy ngày nay đang bận rộn.”
Trần nãi nãi chỉ tay về phía căn phòng: “Hai đứa nó đang ở trong phòng đấy. Tiểu Châu, cháu tàu hỏa bao lâu? Đi đường mệt ?”
Trần Châu đỡ Trần nãi nãi xuống ghế đẩu, lưng bà lão, hai tay đặt lên vai bà, lưng khom xuống, Trần nãi nãi: “Cháu là một trai to khỏe , tàu hỏa một đêm thì mệt mỏi gì . Bà nội, bà cứ đây, cháu tìm trai cháu.” Sau đó cúi xuống, thấp giọng bên tai Trần nãi nãi: “Nhân tiện xem thử đối tượng của trai cháu trông như thế nào.”
Trần nãi nãi vỗ nhẹ lên vai Trần Châu: “Cái thằng nhóc thối .”
“Đồng chí Trần Châu.”
Trong sân nhỏ đột nhiên vang lên một giọng trong trẻo êm tai, Trương Tiểu Nga thấy Ôn Nam bước khỏi phòng, hét lên một tiếng: “Trần doanh trưởng, chị dâu kìa.”
Ôn Nam: …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-288.html.]
“Trương Tiểu Nga, bà xuống đây cho ông!”
Đỗ đoàn trưởng gầm lên một tiếng, Ôn Nam thấy Trương Tiểu Nga nhún vai với cô, đó nhảy xuống tường mất. Trần nãi nãi cũng : “Tiểu Châu, đây chính là Nam Nam.”
Trần Châu ngước mắt cô gái nhỏ mái hiên, mặc chiếc áo khoác bông màu đỏ hồng, mái tóc b.úi cao, làn da trắng như tuyết xinh , đôi đồng t.ử hàng lông mày thanh tú sáng ngời thần, trong đồng t.ử ánh lên ý . Cô gái nhỏ lên , hai bên má lúm đồng tiền nhỏ, tôn thêm đôi mắt hai mí xinh , Trần Châu đột nhiên một loại cảm giác như từng quen .
Người từng gặp, nhưng mang đến cho cảm giác quen thuộc.
Lông mày Trần Châu khẽ nhướng lên, thẳng bước đến cách Ôn Nam hai bước thì dừng . Trên mặc quân phục, dáng cao lớn thẳng tắp, góc cạnh khuôn mặt và đường nét giữa lông mày đều vài phần giống Trần Tự. Ôn Nam luôn tò mò Trần Châu là như thế nào, hôm nay gặp, chỉ bề ngoài nhận đây là một tính cách sảng khoái.
Lông mày Trần Châu nhíu một cách khó nhận , mang đến cho cảm giác cực kỳ quen thuộc.
Cậu nhếch môi một cái, tự nhiên như quen từ lâu : “ tên là Trần Châu, cô tên là gì?”
Ôn Nam mím môi một cái, còn kịp lên tiếng, phía truyền đến giọng trầm thấp từ tính của Trần Tự: “Cô tên là Ôn Nam.” Người đàn ông từ trong phòng bước , đến bên cạnh Ôn Nam, đưa tay tự nhiên ôm lấy vòng eo thon thả của Ôn Nam, đối diện với ánh mắt ngẩn ngơ trong nháy mắt của Trần Châu, tiếp: “Tiểu Châu, đây chính là đối tượng nhắc đến với em trong thư, cũng là chị dâu cả của em.”
Trần Tự rũ mắt Ôn Nam, thấy hàng mi cô gái nhỏ cong v.út chớp chớp, khóe mắt thấm đẫm ý , đôi môi mỏng của khẽ mím một lát, nhấc mí mắt nữa về phía Trần Châu.
Trần Châu vẫn đang trong trạng thái ngẩn ngơ, chút dám tin đối diện.
Cậu rốt cuộc cũng hiểu tại cái đầu tiên thấy đối tượng của trai cảm thấy quen mắt , hóa cô tên là Ôn Nam, họ Ôn, cùng họ với Ôn Quốc, họ là em ruột! Hai bất luận là tướng mạo lúm đồng tiền má đều giống . Trần Châu nhớ tới tin tức Ôn Quốc hy sinh nhận cách đây lâu, từng hứa với Ôn Quốc, sẽ cưới em gái , cho nên ngay lập tức thư cho cả kể chuyện của Ôn Quốc và Ôn Nam, nếu Ôn Nam đến tìm , nhất định bảo trai giúp giữ Ôn Nam .
Sau đó nhận thư hồi âm của trai, trong thư chỉ hai chữ, .
Trần Châu vẫn luôn cho rằng Ôn Nam đến tìm , còn nghĩ đợi thời gian về, sẽ đích đến nhà dì nhỏ của Ôn Quốc gặp Ôn Nam một . cũng ngờ tới sẽ gặp Ôn Nam ở đây, hơn nữa phận của hai còn hoán đổi cho !
Ôn Nam vốn dĩ là đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho , bây giờ thì , thành vợ của trai !
Còn nó thành chị dâu của nữa chứ!
Lông mày Trần Châu nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên, ánh mắt Trần Tự mang theo sự tức giận và oán hận mỏng manh mà ngoài khó nhận .