Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:55:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam cúi đầu, yên lặng ăn cơm, cố gắng tham gia loại chủ đề .

Cô ngước mắt Trần Tự bên cạnh, đàn ông nắm tay để hờ bên môi ho hai tiếng, bưng ca nước lên : “Chuyện đúng, hôm nay sẽ lấy nước rượu, nhận với mấy em.” Nói xong liền tu ực một cạn sạch ca nước.

“Chị dâu.”

Bên tai đột nhiên truyền đến một giọng trong trẻo, Ôn Nam ngẩn , theo hướng phát âm thanh, bất ngờ chạm đôi đồng t.ử đen nhánh sáng ngời của Trần Châu. Ánh mắt đàn ông dừng ở lúm đồng tiền của Ôn Nam vài giây, đó nhận ánh mắt Trần Tự liếc sang, ánh mắt đó lạnh lẽo, mang theo tính chiếm hữu và cảnh cáo mãnh liệt. Lông mày Trần Châu nhướng lên, bưng một đĩa thức ăn mặn cách Ôn Nam khá xa đến mặt cô, : “Chị dâu, chị ăn nhiều thịt chút, xem trai em nuôi chị gầy kìa.”

Trần Tự: …

Ôn Nam: …

Trần Châu chê chuyện đủ lớn, bổ sung một câu: “Chị dâu, nếu trai em chăm sóc chị , chị yên tâm, còn em” Tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o của Trần Tự, Trần Châu bẻ lái, tiếp: “Em chị xử lý .”

“Còn nữa!”

Chu Nham cũng xích gần, ngay đó những khác cũng xúm : “Chị dâu, còn nữa, nếu Trần doanh trưởng bắt nạt chị, chúng chị xử lý .”

Bầu khí náo nhiệt lan tỏa khắp nhà ăn, Ôn Nam : “Vậy xin lời cảm ơn nhé.”

Trong bộ đội quy định uống rượu, một đám bưng ca nước rượu cụng ly, Dương Chí Đồng hỏi: “Trần Châu, về ở bao lâu?”

Trần Châu : “Nhiều nhất là ở ba ngày.”

Chu Nham : “Cậu nhóc chuyến , khi nào mới thể về nữa.”

Trần Châu: “Cuối năm nay nếu phép sẽ về một chuyến, thì đến sang năm .” Sau đó về phía Chu Nham, trêu ghẹo: “Anh Nham, nếu mong về, thì mau ch.óng tìm một cô vợ kết hôn , nếu kết hôn chắc chắn sẽ về.”

Chu Nham: …

Dương Chí Đồng một cái: “Trần Châu, trai chớp mắt cái là sắp kết hôn , nhóc nên nhanh chân lên chút ? Cẩn thận bà nội đuổi đến tận thành phố Đông Hoa giới thiệu đối tượng cho đấy.”

Một ngụm nước Trần Châu uống suýt nữa sặc ngoài: “Anh đúng là chuyên chọc ngoáy.”

Lập tức bàn ăn vang lên một trận vang.

Bữa cơm ăn náo nhiệt, lúc tàn tiệc trời tối đen như mực. Bọn Chu Nham về bộ đội , Trần Tự và Trần Châu đưa Ôn Nam về nhà họ Trần. Vừa khỏi nhà ăn gió lạnh lùa cổ áo, Ôn Nam lạnh đến mức rùng một cái, cô rụt rụt cổ, đưa tay kéo kéo mũ, buông tay xuống khoác một chiếc áo khoác quân phục, chiếc áo mang theo nhiệt độ cơ thể của Trần Tự, ấm áp dễ chịu.

Ôn Nam giật , kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Trần Tự chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vội vàng định kéo áo trả cho . Người đàn ông ấn tay cô , cài cúc cổ áo , rũ mắt cô: “Cơ thể chịu lạnh giỏi, lạnh, chúng sắp kết hôn , em đừng để cảm lúc quan trọng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-292.html.]

Mặt Ôn Nam đỏ lên, hàng mi cô rũ xuống: “Vâng.”

Trần Tự giúp Ôn Nam chỉnh chiếc mũ Lôi Phong, lúc mới nắm lấy tay cô về. Trần Châu suốt dọc đường gì, thỉnh thoảng đầu Ôn Nam vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt cô gần như che khuất chiếc mũ Lôi Phong, lúc cúi đầu, ngay cả khuôn mặt cũng thấy.

Bờ vai bỗng nhiên nặng trĩu, Trần Châu hồn, Trần Tự đang liếc xéo , lập tức nhếch môi , sợ c.h.ế.t mà buông một câu: “Nhìn em như gì? Còn sợ em cướp mất ?”

Trần Tự: …

Lông mày đàn ông nhíu , đùa với : “Có một chuyện chú ý chừng mực, đừng quá đáng.”

Trần Châu ý thức trai thật sự tức giận , cũng cợt nhả nữa, đưa tay gãi gãi ch.óp mũi: “Biết .”

Ôn Nam mà hồ đồ, hiểu hai em đang gì. Đợi về đến nhà, lúc Trần Tự bếp giúp cô đun nước nóng, Ôn Nam mới xích gần , nhỏ giọng hỏi: “Vừa và Trần Châu ? Trần Châu chuyện gì ? Sao em cảm giác đang tức giận.”

Động tác rót nước của Trần Tự khựng một chốc, cụp mắt Ôn Nam đang sưởi ấm bếp lò: “Không gì.”

Sau đó chuyển chủ đề: “Lát nữa nước đun xong em tắm , ngày mai về sẽ đổ nước tắm .”

Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”

Trần Tự đun nước nhanh, một lát công phu là xong. Anh đổ nước thùng tắm khiêng phòng, trong phòng đốt lò, ấm hầm hập, một chút cũng lạnh. Đợi Trần Tự và Trần Châu đóng cửa bộ đội xong, Ôn Nam mới cởi quần áo chui thùng tắm, tắm xong liền chui trong ổ chăn ấm áp ngủ .

Giấc ngủ của cô sâu, mãi cho đến khi trời sáng hẳn ngày hôm mới tỉnh .

Trong sân truyền đến tiếng Trần Châu và Trần nãi nãi trò chuyện, Trần Tự thỉnh thoảng chen vài câu, dì nhỏ cũng ha hả. Ôn Nam vươn vai, bò dậy mặc quần áo . Ngày mai là ngày cô và Trần Tự kết hôn, Trần Tự cũng cần bộ đội. Lúc ăn sáng, Trần nãi nãi với Ôn Nam: “Nam Nam, theo phong tục mà , khi kết hôn cháu ở nhà, chiều nay để Tiểu Tự đưa cháu đến nhà Lý cục trưởng huyện thành, ngày mai đội ngũ đón dâu sẽ trực tiếp đến nhà Lý cục trưởng đón cháu về.”

Mạnh Thu : “Nam Nam, chiều nay dì nhỏ cùng con, ngày mai cùng con về.”

Ôn Nam phong tục , ở thế kỷ mới, con trai nhà hàng xóm của cô kết hôn cũng như .

Trần Tự về phía Ôn Nam, trong mắt ngập tràn ý : “Hôm qua gọi điện thoại xong với chú Lý , chiều nay lái xe đưa em và dì nhỏ qua đó.”

Ôn Nam mím môi : “Vâng.”

Ăn cơm xong Trần Tự và Trần Châu liền bận rộn, Ôn Nam cũng họ đang bận gì. Mạnh Thu dẫn Ôn Nam phòng, giúp sắp xếp quần áo giày dép ngày mai kết hôn mặc, còn một đồ cần để đáp lễ, Trần nãi nãi cũng ở bên cạnh phụ giúp, hai với Ôn Nam những điều cần lưu ý khi kết hôn ngày mai.

 

 

Loading...