Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 294

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:55:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Châu : “ bằng, nhưng điều kiện gian khổ đến mấy cháu cũng thể ở .”

Lý cục trưởng lớn vài tiếng: “Khá lắm, hổ là lính do dẫn dắt, cốt khí!”

Lăng Mai bưng nước từ trong phòng : “Lại đây đây, uống chút nước cho ấm .”

Mấy tiếng cảm ơn.

Trần Tự và Trần Châu một lát , ở nhà còn một đống việc đang đợi bận rộn. Ôn Nam và Mạnh Thu trò chuyện với vợ chồng Lý cục trưởng một lát, bao lâu bên Cục công an đến tìm Lư cục trưởng, hình như chuyện gì gấp. Lý cục trưởng châm điếu t.h.u.ố.c, kẹp mũ nách, với Ôn Nam và Mạnh Thu: “Hai cứ chơi, coi đây như nhà , chú đến cục một chuyến , lát nữa sẽ về.”

Mạnh Thu câu nệ dậy, mỉm với Lý cục trưởng, Ôn Nam cũng dậy, : “Chú Lý thong thả.”

Sau khi Lý cục trưởng , Lăng Mai dẫn Ôn Nam và Mạnh Thu đến căn phòng ở góc, trong phòng trải chăn đệm mới tinh, tường dán chữ hỷ, bàn còn đặt kẹo, dụng tâm bài trí. Lăng Mai : “Nam Nam, cháu và dì nhỏ tối nay cứ ngủ ở phòng , đợi ngày mai Tiểu Tự đến đón cháu.”

Ôn Nam : “Cảm ơn thím ạ.”

Lăng Mai: “Cháu đừng khách sáo với thím, dì nhỏ của Nam Nam, cô việc gì cứ với .”

Mạnh Thu câu nệ một cái: “Vâng.”

Ôn Nam cất đồ đạc xong, với Lăng Mai: “Thím ơi, cháu đến bến xe khách một chuyến, gặp bạn cháu, sẽ về nhanh thôi ạ.”

Mạnh Thu cô định thăm ai, thế là : “Dì cùng Nam Nam.”

Lăng Mai dặn dò các cô về sớm, Ôn Nam đáp một tiếng, cùng Mạnh Thu rời khỏi nhà Lý cục trưởng. Lúc vội vã đến bến xe khách, chuyến xe khách Triệu Tiểu Mạch vặn về bến. Triệu Tiểu Mạch ở xe thấy Ôn Nam và Mạnh Thu, xe dừng cô bé liền vội vã chạy xuống, vui vẻ vẫy tay với Ôn Nam: “Ôn Nam, dì nhỏ.”

Triệu Tiểu Mạch mặc áo bông màu xanh lam đậm, áo sơ mi miếng vá, chiếc quần màu xám cũng miếng vá. Cô bé tết hai b.í.m tóc đuôi sam, trán để tóc mái lưa thưa, rõ ràng cách ăn mặc giống hệt đây, nhưng khí chất cô bé khác hẳn đây. Hơn một tháng việc, Triệu Tiểu Mạch gặp đủ hạng xe khách, tính tình cũng cởi mở hơn nhiều.

“Tiểu Mạch, lâu gặp nha.”

Ôn Nam nắm lấy tay Triệu Tiểu Mạch, Triệu Tiểu Mạch nở hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh đến đỏ ửng, dẫn Ôn Nam và Mạnh Thu đến phòng bảo vệ của bến xe khách . Bên trong tuy cũng lạnh, nhưng vẫn đỡ hơn bên ngoài. Triệu Tiểu Mạch nghi hoặc hỏi: “Ôn Nam, ngày mai chị kết hôn ? Sao hôm nay đến huyện thành ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-294.html.]

Ôn Nam: “Hôm nay chị ở nhà Lý cục trưởng, ngày mai Trần Tự qua đón chị.”

Triệu Tiểu Mạch hiểu lắm những thứ , cô bé gật gật đầu: “Sáng nay em xin phép chủ nhiệm xong , đang định lát nữa bắt xe về khu gia thuộc đây, ngờ chị và dì nhỏ qua đây.”

Thật đúng là, Triệu Tiểu Mạch ngoài việc hơn một tháng, xe khách gặp đủ loại , tính tình cũng cởi mở hơn nhiều. Ôn Nam và cô bé trò chuyện một lúc lâu, bên ngoài gọi Triệu Tiểu Mạch, bảo cô bé mau ch.óng bắt chuyến xe cuối cùng về công xã. Triệu Tiểu Mạch : “Ôn Nam, em về đây, ngày mai chúng gặp .”

Triệu Tiểu Mạch đeo túi vải, trong túi đựng gì mà phồng to lên.

Ba bước khỏi phòng bảo vệ, Triệu Tiểu Mạch vẫy tay với Ôn Nam và Mạnh Thu, lên chuyến xe cuối cùng rời khỏi bến xe khách. Mạnh Thu chiếc xe khách dần xa, thở dài một tiếng: “Nhà Triệu doanh trưởng đến bây giờ vẫn còn đang ầm ĩ, cũng Tiểu Mạch về đụng Hoa Phượng Trân . Đứa trẻ mệnh khổ, gặp cặp bố tồi tệ như .”

Ôn Nam mím mím môi, trầm mặc một lát mới : “Hoa Phượng Trân dẫn Triệu Tiểu Đông về nhà đẻ ở mấy ngày , chắc là tạm thời về .”

Hai về đến nhà Lý cục trưởng, vặn đúng lúc vợ chồng Lý Thượng về, mấy ở phòng khách trò chuyện một lát. Bữa tối là do Lăng Mai , Mạnh Thu bếp phụ giúp, mãi cho đến khi bữa tối xong Lý cục trưởng vẫn về. Mấy ăn tối xong liền ngủ sớm, ngày mai là ngày đại hỷ Ôn Nam kết hôn, cô là nhân vật chính dậy sớm trang điểm chải chuốt.

Ôn Nam cảm thấy giấc ngủ của bao lâu Mạnh Thu gọi dậy, bên ngoài trời vẫn còn tối đen. Mạnh Thu lấy từ trong túi bộ quần áo mới màu đỏ, từ trong ngoài đều , dì đưa quần áo cho Ôn Nam, giục: “Nhanh nhanh, dậy mặc quần áo , lát nữa chúng sẽ trang điểm chải chuốt cho con. Từ huyện thành đến khu gia thuộc mất hơn ba tiếng đồng hồ, bọn Lục Duật hôm nay chắc chắn sẽ đến sớm, để kịp giờ lành về đến khu gia thuộc cho hai đứa kết hôn bái cao đường.”

Ôn Nam với vẻ mặt ngái ngủ nhặt quần áo lên mặc từng chiếc một, Lăng Mai cũng dậy, cùng Mạnh Thu bận rộn trong phòng khách.

Không qua bao lâu, cửa phòng mở , Lý cục trưởng từ bên ngoài về, Lăng Mai hỏi: “Sao bây giờ ông mới về?”

Lý cục trưởng thức đêm đến mức trong mắt nổi đầy tia m.á.u đỏ: “Có một vụ án chúng phối hợp với hành động của thành phố, chịu nổi nữa , ngủ một lát đây, bọn Trần Tự sắp đến bà nhớ gọi .”

Lăng Mai : “Được , ông mau ch.óng ngủ bù một giấc .”

Ôn Nam mặc chiếc áo bông nhỏ màu đỏ và quần, chân đôi giày da nhỏ quai cài màu đỏ thịnh hành nhất thời đại , bộ quần áo tôn lên vóc dáng thon thả xinh của cô. Bộ quần áo là do Trần nãi nãi tìm thợ may già ở thôn Hạnh Hoa đặc biệt đo ni đóng giày may cho, mái tóc đen nhánh tết thành b.í.m tóc đuôi sam, bên cài hai bông hoa nhỏ. Kiểu tóc là do Ôn Nam tự chải, b.í.m tóc hề c.h.ặ.t, mà là kiểu b.í.m tóc đuôi sam bồng bềnh, lông mày cong cong thanh tú, sống mũi nhỏ nhắn, lúc lên hai bên má lúm đồng tiền sâu hoắm, vô cùng xinh .

Lý cục trưởng khi phòng đầu một cái, : “Thằng nhóc Tiểu Tự phúc thật, cưới cô vợ nhỏ xinh xắn thế .”

 

 

Loading...