Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:55:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Tự tóc ngắn gọn gàng, xương mày tuấn, lẽ do uống nhiều rượu, mặt thêm vài phần ửng hồng, từ lúc phòng, Ôn Nam cũng ngửi thấy mùi rượu.

“Anh uống bao nhiêu rượu ?”

Ôn Nam chút kinh ngạc.

Cô xuống giường giày, rót cho Trần Tự một ly nước ấm đưa qua: “Anh uống chút nước .”

Trần Tự kéo cúc áo, nhận lấy ly nước uống một cạn sạch, cúi mắt Ôn Nam đang mặt . Cô gái nhỏ ngẩng cao đầu, trông đến cổ cũng thoải mái. Trần Tự lùi một bước khóa c.h.ặ.t cửa, đặt chiếc cốc trong tay lên tủ, tiến lên hai bước, cúi cong lưng, cánh tay thành thạo chống m.ô.n.g Ôn Nam, bế cô gái nhỏ lên đặt tủ. Người đàn ông mạnh mẽ chen giữa hai chân cô, ngón tay thô ráp vuốt ve cằm và chiếc cổ mỏng manh của Ôn Nam, ánh mắt mang tính chiếm đoạt cô gái nhỏ đang nín thở mặt.

“Nam Nam.”

Trần Tự thì thầm một tiếng, thử l.i.ế.m dái tai Ôn Nam, thở nóng rực phả quanh vành tai, Ôn Nam như điện giật, giật nảy một cái, cô vô thức đưa tay nắm lấy cánh tay Trần Tự, cơ bắp cánh tay đàn ông căng lên nổi cuồn cuộn, cứng rắn.

Ôn Nam như mất điểm tựa, hai tay mất kiểm soát nắm lấy cánh tay đàn ông, lực đó giống như mèo con gãi ngứa, khiến m.á.u trong Trần Tự ngừng sôi trào. Gân xanh cánh tay và cổ đàn ông nổi lên theo nhịp điệu, cánh tay ôm lấy vòng eo mềm mại của Ôn Nam đột nhiên siết , khiến cô gái nhỏ áp sát .

Khoảnh khắc đó, Ôn Nam cứng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Yết hầu Trần Tự liên tục chuyển động, còn vẻ từ tốn dẫn dụ ban đầu, giống như mãnh thú nuốt chửng con mồi, điên cuồng mang theo sức phá hoại, môi cạy mở, Ôn Nam đáng thương rên rỉ mấy tiếng, những âm thanh còn đều Trần Tự nuốt chửng.

“Trần Tự, gì thế? Trời còn tối động phòng ?”

“Trần doanh trưởng, chúng đến náo động phòng đây, mau mở cửa , thì chúng tông cửa đấy.”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng của Chu Nham và Hà doanh trưởng, còn tiếng hò hét hùa theo của Giang Tiến, tiếng đập cửa cũng dồn dập kéo đến. Trần Tự ôm lấy Ôn Nam, hôn mạnh lên vai cô một cái, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập d.ụ.c vọng đen đặc, như mạng nhện dày đặc, chỉ hận thể quấn c.h.ặ.t trong lòng . Người đàn ông nhắm mắt , đè nén sự khàn khàn và khó chịu trong giọng , gầm nhẹ cửa: “Đợi chút!”

“Không , chúng sắp tông cửa !”

“Còn náo động phòng, Trần doanh trưởng động phòng ? Đâu chuyện thế, em, tông cửa…”

Bên ngoài lập tức bắt đầu ồn ào, họ miệng thì tông cửa, nhưng chỉ đập mạnh cửa phòng.

Đùa chứ, thời điểm mấu chốt ai dám tông cửa, lỡ như Trần doanh trưởng thật sự đang ân ái với vợ nhỏ trong phòng, một đám đàn ông bọn họ tông cửa , vợ nhỏ còn mặt mũi nào mà sống?

Ôn Nam dọa sợ, hai tay luống cuống đẩy Trần Tự, đàn ông vững nhúc nhích, mặc cho Ôn Nam dùng sức thế nào cũng vô ích, vỗ vỗ lưng Ôn Nam: “Đừng sợ, họ dám tông cửa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-298.html.]

“Thật ?”

Ôn Nam chút tin, cái thế đập cửa hùng hổ như , dường như giây tiếp theo sẽ tông cửa .

Trần Tự : “Thật.”

Người đàn ông giúp Ôn Nam cài từng chiếc cúc áo, ôm cô bên mép giường, Ôn Nam cứ cúi đầu dám lên tiếng. Trần Tự xoa đầu Ôn Nam, đó đến tủ một lúc để bình tĩnh mới mở cửa phòng. Khoảnh khắc cửa phòng mở , Chu Nham và những khác liền xông , một đám thấy Ôn Nam yên tĩnh bên mép giường, bắt đầu kéo Trần Tự hò hét, còn kích động hơn .

Trời bên ngoài tối từ lúc nào, hoàng hôn buông xuống, trong sân nhỏ lên đèn. Một đám bên ngoài đang rửa bát đũa, dọn dẹp bàn ghế. Trần doanh trưởng kết hôn, là tiệc cưới lớn nhất ở khu gia thuộc từ đến nay, món mặn cũng ít, phàm là đến ăn tiệc, ai là no căng bụng về. Ngoài sân náo nhiệt, trong phòng cũng náo nhiệt.

Đêm tân hôn, Trần Tự hai lão già Chu Nham và Trần Châu kéo luyện quyền , còn phạt thể lực.

Ôn Nam bên mép giường, cái gọi là náo động phòng, cũng thấy mệt cho Trần Tự.

Hít đất, gập bụng, trồng cây chuối, nhiều đối kháng, tàn nhẫn hết mức thể. Ôn Nam chiếc áo sơ mi Trần Tự ướt đẫm mồ hôi, nhưng đàn ông dường như cảm thấy mệt. Kiểu náo động phòng phá vỡ quan niệm của Ôn Nam về náo động phòng ở thế kỷ mới. Ở thế kỷ mới cô lướt video, thường thấy lúc náo động phòng, trói chú rể cây dùng roi quất, biến thái hết mức, nơi náo động phòng còn gây án mạng.

Không ngờ ở quân đội náo động phòng là phạt thể lực, nhưng kiểu phạt thể lực cường độ cao , bình thường cũng chịu nổi.

“Nào nào nào, chị dâu, chị lên lưng Trần doanh trưởng , tăng thêm trọng lượng cho Trần doanh trưởng.”

Giang Tiến một chiêu, Trương Tiểu Nga và Đinh Hồng Quyên chen phòng thấy, cũng hùa theo: “Cái !” Nói xong, hai chen kéo Ôn Nam, để cô lên lưng Trần Tự. Ôn Nam run rẩy xuống, chiếc áo sơ mi đàn ông ướt đẫm mồ hôi, dán làn da màu lúa mì, lúc Ôn Nam lên, rõ ràng cảm nhận sống lưng Trần Tự căng cứng.

Cô sợ hãi nắm lấy vai Trần Tự, nhỏ giọng hỏi: “Anh ?”

Hà doanh trưởng hùa theo: “Đàn ông thể ! Trần doanh trưởng, to lên, ?!”

Trần Tự : “Được!”

Ôn Nam đỏ bừng mặt, tay nắm vai Trần Tự lỏng một chút. Người đàn ông thực hiện động tác hít đất tiêu chuẩn, lưng đè một sống sờ sờ như Ôn Nam, dường như cảm giác gì, nhẹ nhàng tự tại hít đất. Một buổi náo động phòng, đủ các loại trò, mãi đến khuya đám mới rời .

Trương Tiểu Nga và Đinh Hồng Quyên dọn dẹp trong sân một lúc, Trần nãi nãi và Mạnh Thu cũng đang bận rộn trong sân.

 

 

Loading...