Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ôn Nam nuốt sợi mì trong miệng xuống, gật đầu: “Vâng.”
Trần nãi nãi chuyển ghế đẩu đối diện Ôn Nam, mưa to bên ngoài, với Ôn Nam: “Nam Nam, cuộc điện thoại nếu thể cho cháu đối tượng của cháu là ai cũng , nếu cháu cũng đừng quá buồn, Tiểu Tự cả ngày ở trong đơn vị, để nó từ từ ngóng, kiểu gì cũng tìm đối tượng của cháu thôi.”
Bà tay bưng bát của Ôn Nam, lòng bàn tay mấy vết thương cỏ sắc cứa rách, tay cầm đũa còn mụn nước, là mấy ngày nay cắt cỏ chịu ít khổ sở.
Bèn tiếp: “Ở chỗ dì nãi nãi cần cảm thấy ngại, việc chúng thể tạm thời .”
Ôn Nam húp hết nước mì trong bát, bưng bát ngẩng đầu lên, híp mắt Trần nãi nãi: “Dì nãi nãi, cháu , cái gì Tiểu Mạch còn thể dạy cháu.”
Dù trăm bằng tay quen mà.
Hơn nữa cô thật sự ăn uống ở nhà khác.
Cảm giác tội quá nặng nề.
Trần nãi nãi thêm gì nữa, cho Ôn Nam ăn một viên t.h.u.ố.c an thần: “Vậy , nếu nữa thì chúng , trong nhà thiếu một miếng cơm của cháu.”
Ôn Nam : “Vâng, cảm ơn dì nãi nãi.”
Trần nãi nãi hỏi: “Bụng thế nào ? Còn đau dữ dội ?”
Ôn Nam : “Đỡ nhiều ạ.”
Ăn cơm xong, cô rửa sạch bát, phòng bỏ quần áo bẩn chậu, từ phích nước đổ chút nước nóng giặt sạch, bên ngoài trời mưa, dây thừng phơi quần áo, cô liền treo lên lan can gỗ cuối giường, giặt xong quần áo của , đổi một cái chậu tráng men, giặt sạch áo khoác của Trần Tự.
Tay cô sức, lòng bàn tay còn vết thương, vắt khô quần áo, chỉ thể vắt lên lan can gỗ cuối giường, quần áo đặt cái chậu tráng men hứng nước, giặt xong những thứ , cô sang phòng Trần Tự, định bụng giặt sạch bộ quân phục hôm nay dầm mưa, Trần doanh trưởng đội mưa cõng cô suốt quãng đường về, cô thế nào cũng chút gì đó cho Trần doanh trưởng.
Cửa phòng Trần Tự khép hờ.
Ôn Nam đưa tay đẩy cửa, liếc mắt một cái thấy áo ngắn tay quân phục và quần giặt sạch, treo lan can gỗ cuối giường.
Người đàn ông tay khỏe, quần áo phẳng phiu thẳng tắp, một nếp nhăn, bên cũng nhỏ một giọt nước nào.
Đây là đầu tiên Ôn Nam phòng Trần Tự, bài trí giống phòng Trần Châu, một chiếc giường gỗ đơn, đầu giường đặt một cái bàn, dựa cửa sổ bên đặt một cái rương, chắc hẳn bên trong đựng quần áo của Trần Tự, tường trong phòng là tường đất, tường sát giường dán báo cũ, trần nhà vắt ngang xà nhà màu đen, Ôn Nam ngẩng đầu thoáng qua, đen kịt.
Giống như trong phòng cô.
“Ôn Nam”
Ngoài cổng sân truyền đến tiếng của Triệu Tiểu Mạch.
Ôn Nam đóng cửa phòng Trần Tự , xoay đáp một tiếng: “Tiểu Mạch, tớ ở đây.”
Triệu Tiểu Mạch đẩy cửa , cô bé khoác bao tải rắn, đội mưa chạy đến mái hiên giậm chân, lấy bao tải rắn xuống giũ giũ nước đặt mặt đất, đầu Ôn Nam đang tới: “Cậu cảm thấy thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-32.html.]
Ôn Nam từ trong bếp bưng hai cái ghế đẩu đưa cho cô bé một cái: “Đỡ nhiều .”
Tuy rằng vẫn còn đau, nhưng trong phạm vi chịu đựng của cô.
Giọng Trần nãi nãi từ cửa sổ trong phòng truyền đến: “Tiểu Mạch tới đấy ?”
Triệu Tiểu Mạch đáp một tiếng về phía phòng Trần nãi nãi, Trần nãi nãi : “Hai đứa chuyện , bà ngủ một lát.”
“Ôn Nam, lúc ăn cơm trưa, nhà Khang liên trưởng cãi .”
Triệu Tiểu Mạch m.ô.n.g chạm ghế đẩu, hai tay nắm lấy mép ghế ghé sát Ôn Nam, thấy Ôn Nam tò mò cô bé, Triệu Tiểu Mạch do dự một chút, nhỏ giọng : “Bọn họ cãi hình như là vì .”
Nếu cô bé cũng sẽ chuyên môn chạy một chuyến tới cho Ôn Nam.
Ôn Nam:?
Nhà họ Khang cãi , lôi cô gì?!
Cô hỏi: “Bọn họ cãi , liên quan gì đến tớ?”
Triệu Tiểu Mạch : “Tớ xí thấy, thím Ngưu Lâm Mỹ Trân bắt nạt , coi như là đắc tội Trần doanh trưởng, Trần doanh trưởng chắc chắn sẽ cho Khang liên trưởng giày nhỏ, đến lúc đó Khang liên trưởng ở đoàn bộ chắc chắn dễ sống, cũng khó thăng chức nữa, bụng cô cũng tranh khí, ngay cả đứa con cũng sinh , cần cô gì? Khang liên trưởng lúc đầu gì, mãi đến khi Lâm Mỹ Trân đ.á.n.h với thím Ngưu Khang liên trưởng mới kéo hai .”
Nói đến đây, Triệu Tiểu Mạch dừng một chút, ngẩng đầu khuôn mặt trắng nõn của Ôn Nam, giống như sợ thấy, ghé sát Ôn Nam, nhỏ giọng : “Cậu còn nhớ sáng nay thím Trương chuyện tối qua Khang liên trưởng cãi với Lâm Mỹ Trân ?”
Ôn Nam nhướng mày: “Nhớ.”
Sao nhớ.
Tối qua cô còn tưởng Khang liên trưởng cãi với Lâm Mỹ Trân là vì Trần Tự cho Khang liên trưởng chuyện Lâm Mỹ Trân và em rể cô lôi lôi kéo kéo.
ý của Tiểu Mạch, hình như liên quan đến cô?
Quả nhiên, Triệu Tiểu Mạch : “Tối hôm qua bọn họ cãi cũng là vì , Khang liên trưởng cho Lâm Mỹ Trân , chính là sợ cô khó , chọc Trần doanh trưởng vui.”
Cô bé hâm mộ Ôn Nam, đó cúi đầu cạy ngón tay .
Ôn Nam ở nhà Trần nãi nãi và Trần doanh trưởng yêu thương và quan tâm, cho nên khi Lâm Mỹ Trân bắt nạt Ôn Nam, Khang liên trưởng sợ Trần doanh trưởng cho giày nhỏ, cho nên mới tức giận cãi với Lâm Mỹ Trân như , cảnh cáo cô tìm Ôn Nam gây phiền phức, giống cô bé, bố cô bé tuy rằng cũng là doanh trưởng, nhưng trong khu gia thuộc đều cô bé là đứa trẻ bố thương yêu, ai gặp cô bé cũng thể bắt nạt một hai câu.
Cho nên Lâm Mỹ Trân thỉnh thoảng mắng cô bé vài câu, cả nhà Khang liên trưởng đều coi như thấy, bây giờ đổi thành Ôn Nam, Khang liên trưởng và thím Ngưu liền yên.
Triệu Tiểu Mạch c.ắ.n môi , suýt chút nữa cạy rách kẽ ngón tay, cô bé cảm thấy, thương thật .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.