Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:17
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam nhỏ: “Vâng.”

Đợi Trần Tự phòng bà cụ, cô bèn quan sát những ngôi nhà trong sân nhỏ.

Từ đầu tường phía đông đến đầu tường phía tây xây một dãy nhà, tổng cộng bốn gian phòng, gian phòng sát bếp sáng đèn vàng ấm áp, là phòng của bà nội Trần doanh trưởng, còn hai gian phòng phía , một gian là của Trần doanh trưởng, một gian là của con thứ nhà họ Trần - Trần Châu, chỉ là Trần doanh trưởng ở gian nào?

Tiếng gà kêu ‘cục cục’ thỉnh thoảng vang lên, Ôn Nam chuồng gà ở góc sân.

Giờ gà đều lên chuồng , cô định đến chỗ chuồng gà xem thử, thì thấy trong phòng truyền đến giọng tức giận của bà cụ, như đang mắng ai đó.

Một lát cửa phòng mở từ bên trong, là bà cụ, tóc b.úi gọn đầu, tóc bạc khá nhiều, mặc áo khoác kiểu đối khâm màu đen và quần dài, tay áo xắn lên một đoạn nhỏ, thấy Ôn Nam trong sân, tiên nghĩ đến chuyện chiều nay Trương Tiểu Nga đến nhà bảo bà, đến, bà cụ lúc đó còn thắc mắc, bà với bên quê cũ liên lạc mấy, đó từ chui ?

Vừa Tiểu Tự về với bà chuyện của Ôn Nam, bà mới hiểu là chuyện gì.

Trần nãi nãi : “Tiểu Tự cháu tên là Ôn Nam?”

Nhìn dáng vẻ hiền từ dễ gần của bà cụ, Ôn Nam cong mắt, ngọt ngào: “Vâng ạ, bà nội, cháu tên là Ôn Nam, Ôn trong ấm áp, Nam trong phương Nam.”

Trần nãi nãi vẫy tay với cô, dẫn cô bếp, bếp lớn, sát góc tường dùng gạch xây một cái bệ bếp, phía dựa cửa sổ đặt một cái tủ, cạnh tủ là cái thớt, thớt dựng một cái chum nước to, cạnh chum nước còn đặt hai cái thùng nước, Trần nãi nãi múc mấy gáo nước đổ nồi, ha hả với Ôn Nam: “Chuyện của cháu Tiểu Tự đều với bà .”

Trần nãi nãi đậy nắp nồi, nghĩ đến chuyện Tiểu Tự , trong lòng mắng dượng của Ôn Nam một trận tơi bời.

Người đó thật gì!

Những năm đó trai Ôn Nam tháng nào cũng gửi sinh hoạt phí cho nhà họ, đến cuối cùng ngay cả tiền tuất cũng đưa cho nhà họ, lương tâm ch.ó ăn , thế nào đó cũng là cháu gái ông , thể cái câu nếu Ôn Nam dám về, sẽ gả con bé rừng sâu núi thẳm chứ!

Rừng sâu núi thẳm là nơi nào? Trong đó đa phần là những nhà cưới vợ, nhà mấy em thì cưới chung một cô vợ, con gái đến đó sẽ ép đẻ con từng lứa từng lứa như thỏ.

Ôn Nam mắt bếp nhóm lửa.

Trong bếp lò còn than hồng, cô thêm chút củi khô .

Trần nãi nãi lấy cây cán bột từ trong tủ , cho Ôn Nam uống một viên t.h.u.ố.c an thần: “Sau cháu cứ coi đây là nhà , chuyện gì cứ với bà và Tiểu Tự, Tiểu Tự ở trong bộ đội cũng giúp cháu ngóng hỏi thăm xem những nào họ Trần quen trai cháu, chúng từ từ tìm đối tượng cho cháu, vội, trong khu gia thuộc nếu hỏi cháu, cháu cứ là cháu gái của em gái lấy chồng xa của bà, ở bên ngoài gọi bà là dì nãi nãi là .”

Trong lòng Ôn Nam ấm áp, bóng lưng còng của Trần nãi nãi, nghĩ đến bà nội ruột thịt suốt ngày lạnh mặt với cô ở thế kỷ mới, dậy đến cái chậu bên cạnh rửa tay, qua nhận lấy cây cán bột trong tay Trần nãi nãi: “Dì nãi nãi, để cháu cán mì cho.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-5.html.]

Trần nãi nãi ngẩn : “Cháu cán ?”

Ôn Nam : “Biết cán ạ, ở nhà vẫn luôn là cháu nấu cơm, cháu cái gì cũng .”

Lời chính , cũng là nguyên chủ.

Ở thế kỷ mới, bố cô ly hôn khi cô còn nhỏ, hai nhanh lập gia đình riêng, con cái thuộc về riêng họ, hai đều cảm thấy cô là gánh nặng, ai cũng nuôi cô, cô từ nhỏ theo ông bà nội, ông bà nội trọng nam khinh nữ, thích hai đứa cháu trai nhà bác cả, đối với cô là miếng cơm ăn là , cho nên cũng khiến cô hình thành bản lĩnh tự lực cánh sinh từ nhỏ.

Còn nguyên chủ ở nhà dì nhỏ tuy cần xuống ruộng việc, nhưng cơm nước cả nhà đều do cô .

Trần nãi nãi Ôn Nam cán mì thành thạo, lực đạo và độ dai của bột nắm chắc, quen tay.

Tóc cô đen dài, tết thành một b.í.m tóc rủ n.g.ự.c, đôi tay trắng nhỏ, hai tay lăn cây cán bột, bột ngô màu vàng dính một ít mu bàn tay, Trần nãi nãi hiền từ, vén lọn tóc mái che tầm mắt trán Ôn Nam tai: “Đứa trẻ ngoan, những ngày tháng đều ở phía , chuyện gì khó khăn cứ với dì nãi nãi.”

Lọn tóc vén tai, ngón tay chai sần của bà cụ lướt qua da mặt cô.

Động tác đó dịu dàng tỉ mỉ, là đãi ngộ mà Ôn Nam từng hưởng ở chỗ bà nội ruột.

Bà nội của cô vĩnh viễn chỉ sa sầm mặt mày, lạnh lùng bảo cô, bố mày đều cần mày nữa, tao nuôi mày thì mày lời, đừng tranh đồ ăn vặt, tranh thịt ăn với hai trai mày, nếu tao sẽ đuổi mày ngoài, cho mày nhặt ve chai ở ngoài đường.

Ông nội vĩnh viễn cũng chỉ là xem, thuận mắt, cũng sẽ lấy chuyện bố ly hôn cần cô chọc tim cô.

Hốc mắt Ôn Nam nóng, cô mím môi, cố gắng ép cái nóng nơi đáy mắt trở về, khẽ gật đầu: “Cảm ơn dì nãi nãi.”

Ánh sáng trong bếp tối, rải rác hắt cửa phòng.

Trần Tự về phía nhà bếp, khung cửa thấp bé, bắt buộc cúi đầu mới , ai ngờ bước , thấy một giọng lanh lảnh.

“Trần doanh trưởng, ăn cơm thôi.”

Trần Tự về phía Ôn Nam đang bếp, cô cởi chiếc áo khoác màu xanh đen, mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí nền trắng, cái eo thon nhỏ đeo chiếc tạp dề màu gai của bà nội, một tay cầm bát, một tay cầm đũa híp mắt , vớt một bát mì lớn từ trong nồi hỏi : “Trần doanh trưởng, mì của cần tráng qua nước lạnh ?”

Trần nãi nãi bếp lò vùi than hồng, thấy Ôn Nam một câu Trần doanh trưởng hai câu Trần doanh trưởng, : “Sau cháu gọi nó là , đừng một câu hai câu Trần doanh trưởng, gọi xa lạ , ngày mai trong khu gia thuộc đều cháu là cháu gái họ ngoại của bà, với Tiểu Tự coi như là em họ, gọi cũng là bình thường.”

 

 

Loading...