Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:50:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nam đeo tạp dề nồi xới cơm, tóc mái lòa xòa dán bên thái dương, làn da mịn màng lấm tấm mồ hôi mỏng.
Cô nâng tay áo lau mồ hôi trán, ngẩng đầu Trần Tự đang cách cô hai bước: “Anh, mùi vị bánh hoa hòe thế nào?”
Trong đôi mắt đen láy của Trần Tự mang theo ý : “Không tồi.”
Sau đó ngước mắt Ôn Nam: “Trên đường về em giáo huấn thím Hoa một trận ?”
Ôn Nam ngẩng đầu, chớp chớp mắt.
Cô cũng chuyện là do Trương Tiểu Nga truyền là mấy quân tẩu chiều nay truyền , Ôn Nam đặt bát lên bếp lò, gật đầu: “Ồ, giáo huấn một trận.”
Thái độ kiêu ngạo tự ti.
Lại bổ sung một câu: “Còn chọc con trai thím nữa.”
Trần Tự nuốt nửa miếng bánh hoa hòe trong tay xuống, bưng hai bát cơm Ôn Nam xới xong lên, giọng trầm thấp từ tính: “Có tiền đồ.”
Ôn Nam:?
Cô suýt nữa tưởng nhầm.
Trần Tự: “Chỉ cần vấn đề lập trường giai cấp, ai chọc em vui thì em cứ trả , xảy chuyện gì gánh cho em.”
Nói xong, đàn ông bưng hai bát cơm xoay ngoài.
Ôn Nam hồn, ánh mắt dõi theo bóng lưng cao lớn đĩnh đạc của Trần Tự, ý nơi khóe môi dần lan rộng, khi Trần Tự ngang qua cửa sổ bếp, cô ngọt ngào: “Cảm ơn .”.
Bữa tối Ôn Nam bánh hoa hòe, cải chíp xào lăn, bánh ngô áp chảo, còn canh bột, cả nhà đang chuẩn ăn cơm, giọng của Trương Tiểu Nga bỗng nhiên từ đầu tường truyền tới: “Ôn Nam, cháu cơm gì thế, thơm ?”
Buổi tối, đèn trong sân cũng sáng lắm, giọng của Trương Tiểu Nga đột ngột vang lên, thực sự dọa Ôn Nam giật .
Cô đầu : “Cháu bánh hoa hòe…” Lời còn hết, Trương Tiểu Nga : “Thím cơm hấp hoa hòe, là thím dùng một bát cơm hấp đổi ba miếng bánh hoa hòe của cháu nhé?”
Trần nãi nãi , gật đầu với Ôn Nam, để Ôn Nam tự chủ.
Ôn Nam : “Thím Trương, thím cần lấy cơm hấp đổi , cháu lấy cho thím ba miếng bánh hoa hòe, thím và Đỗ đoàn trưởng với Kiến Minh nếm thử.”
Nghe Ôn Nam , Trương Tiểu Nga vui mừng khôn xiết.
Bà vội xua tay: “Không cần cháu đưa, thím qua lấy, hai bước chân thôi mà.”
Bà nhảy xuống đầu tường, nháy mắt với Đỗ đoàn trưởng: “Được , lấy về cho ông nếm thử, lát nữa ông mang cho Kiến Minh một miếng nếm thử luôn.”
Trương Tiểu Nga cầm cái bát chạy sang, thấy bánh ngọt và rau xanh đỏ xen kẽ bày bàn, còn bánh ngô thơm phức, Trần nãi nãi dùng đũa khuấy canh bột, trong canh còn lá rau và cà rốt, qua là cực kỳ thơm.
Tay nghề của Ôn Nam trông còn khá hơn đầu bếp nhà ăn nhiều, cơm quả thực là sắc hương vị đều đủ cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-59.html.]
Ôn Nam gắp cho Trương Tiểu Nga ba miếng bánh hoa hòe, Trương Tiểu Nga than thở: “Thím Hầu, Trần doanh trưởng, hai đúng là lộc ăn quá, chỉ khổ cho nhà chúng , nếu Ôn Nam ngày nào cũng nấu cơm, thế chẳng chúng thèm c.h.ế.t .”
Trần nãi nãi : “Được , đừng nghèo mồm nữa, mau mang về ăn .”
Sau khi Trương Tiểu Nga , Trần nãi nãi nhỏ giọng : “Nam Nam, bánh hoa hòe cháu khiến Đỗ đoàn trưởng cũng thèm đấy.”
Hôm nay Ôn Nam cạnh Trần Tự, cô nghiêng đầu, thấy gân xanh cổ đàn ông căng lên, khóe môi nén ý , rõ ràng là đang nhịn , cô tò mò hỏi Trần nãi nãi: “Thật ạ?”
Trần nãi nãi : “Chứ còn gì nữa, nếu đổi là bình thường, thím Trương của cháu dám sang nhà ai xin đồ ăn, mà Đỗ đoàn trưởng mắng cho té tát.”
Ôn Nam: …
Hóa Đỗ đoàn trưởng cũng là tiêu chuẩn kép.
Ăn xong bữa tối, Trần Tự bao thầu việc rửa bát, rửa xong nồi bát liền đun một nồi nước nóng giúp Ôn Nam.
Ôn Nam một mồ hôi, gội đầu trong sân , Trần Tự rũ mắt liếc khi Ôn Nam cúi xuống, loáng thoáng thấy một chút da thịt ở thắt lưng, ánh mắt như bỏng, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt khỏi cổng sân: “Tối nay ăn no, ngoài chạy bộ tiêu thực chút.”
Ôn Nam cúi đầu đáp một tiếng.
Gội đầu xong dùng khăn mặt thấm khô nước ở đuôi tóc, bưng chậu chạy chạy nhà mấy chuyến, mấy mới tắm xong, lúc quần áo lên giường cô nghĩ, ngày mai chợ phiên về nhất định mua cái chậu tắm , cô nhắm mắt mơ màng ngủ, trong lúc mơ hồ thấy tiếng động nhỏ khi cổng sân mở .
Cô là Trần Tự chạy bộ xong về.
Ôn Nam dần chìm giấc ngủ trong tiếng nước giặt quần áo ngoài sân, mãi đến ngày hôm tiếng kèn hiệu đ.á.n.h thức.
Cô lười biếng dậy, hai tay cào cào tóc, lê cái thể buồn ngủ xuống giường mặc quần áo, chải tóc gọn gàng , lúc mở cửa thì thấy Trần Tự bưng bát đũa từ trong bếp .
Trần Tự : “Ăn cơm thôi.”
Ôn Nam “Vâng” một tiếng, chạy giếng rửa mặt đ.á.n.h răng, bây giờ buổi sáng lạnh lắm, dùng nước lạnh rửa mặt vẫn thể chấp nhận , cô rửa mặt xong bàn ăn, Trần nãi nãi húp một ngụm cháo loãng, với Trần Tự: “Tiểu Tự, trưa nay cháu ăn ở nhà ăn , bà với Nam Nam chợ phiên, chiều mới về .”
Trần Tự : “Được ạ.” Lại tiếp lời: “Hai đường chậm chút, cần vội.”
Ôn Nam từng chợ phiên ở bên , trong lòng ẩn ẩn chút mong chờ, ăn xong bữa sáng cô liền nhà lục rương, tiền Trần Tự đưa cho cô cô vẫn để đó động đến, cầm một đồng linh hai xu kiếm và ba đồng dì nhỏ cho, còn tem lương thực và tem đường, tem thịt cũng lấy một ít bỏ trong túi áo sát , giọng trầm thấp của Trần Tự truyền đến từ bên ngoài: “Ôn Nam, em thu dọn xong ?”
“Xong ạ.”
Ôn Nam đeo cái túi nhỏ mang từ nhà dì nhỏ lên khỏi phòng, Trần Tự mái hiên đợi cô, cô đến bên cạnh Trần Tự, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên : “Sao thế ạ?”
Người đàn ông vóc dáng cao lớn, vươn tay là thể chạm tới xà nhà.
Không giống cô, chỉ đến n.g.ự.c Trần Tự, ngẩng đầu cũng thấy mỏi cổ.
Trần Tự rũ mắt cô: “Công việc ở nhà ăn giúp em hỏi , tối qua quên với em.”