Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Ngưu Lai Hoa , Trần nãi nãi bếp chuyện với Ôn Nam một lúc, cho cô tính nết của Ngưu Lai Hoa, để Ôn Nam gặp Ngưu Lai Hoa nên chuyện ứng xử thế nào, Ôn Nam : “Cháu ạ.”

Trần nãi nãi thấy cô hái một quả bí đỏ và một nắm rau chân vịt, tò mò hỏi: “Trưa nay cháu cơm gì thế?”

Ôn Nam : “Hôm qua còn thừa chút thịt, trưa nay cháu gói ít sủi cảo thịt.”

Trần nãi nãi: “Sủi cảo thịt lợn bí đỏ rau chân vịt?”

Ôn Nam : “Không ạ, dì nãi nãi, bà bận rộn nửa buổi sáng , về phòng ngủ một lát , cháu xong bà sẽ là sủi cảo nhân gì.”

“Con bé còn úp mở với bà nữa cơ đấy.”

Trần nãi nãi về phòng, Ôn Nam bận rộn trong bếp, gọt vỏ bí đỏ rửa sạch hấp chín, nghiền thành bùn, đập một quả trứng gà, món điểm tâm bí đỏ đơn giản nhất, múc ít bột mì đổ chậu tráng men, để nước luộc rau chân vịt nguội nhào bột, bột nhào xanh mướt.

Cô lấy thịt rửa sạch băm thành nhân thịt, trộn với hành tây và củ cải trắng, gói hai loại vỏ sủi cảo, một loại vỏ rau chân vịt, một loại vỏ bột ngô, khi luộc sủi cảo xong, trộn nộm rau chân vịt luộc đó, ba món ngon thành.

Mùi thịt của sủi cảo và mùi thơm ngọt của bí đỏ bay ngoài cửa sổ, Trần nãi nãi trong phòng yên nữa, bà thấy giọng của Trương Tiểu Nga: “Thím Hầu, Ôn Nam món gì ngon thế? Cháu ở nhà cũng ngửi thấy .”

Trần nãi nãi : “ cũng , đang định qua xem đây.”

“Cháu cũng xem cái.”

Trương Tiểu Nga nhảy xuống đầu tường chạy sang, bà chạy nhanh, gần như cùng Trần nãi nãi kẻ bếp, thấy thớt đặt bốn cái đĩa, hai phần sủi cảo màu sắc khác , một phần màu xanh, một phần màu vàng kim, còn một loại đồ ăn màu vàng kim, hình dáng giống như cánh hoa cực kỳ mắt, đừng Trần nãi nãi kinh ngạc, cằm Trương Tiểu Nga sắp rớt xuống đất .

kinh thán : “Ông trời của ơi, Ôn Nam, đây là món gì thế? Sao thế ?”

Trần nãi nãi nghĩ nghĩ, : “Nam Nam, đây là bí đỏ chứ?”

Ôn Nam rửa sạch nồi, xoay treo tạp dề lên tường: “Dì nãi nãi sai, chính là bí đỏ ạ.” Cô giải thích cho hai : “Đây là điểm tâm bí đỏ, từ bí đỏ, dì nãi nãi, thím Trương, hai nếm thử xem.”

Nói , cô lấy cho hai mỗi một cái điểm tâm bí đỏ.

Trương Tiểu Nga c.ắ.n một miếng, bí đỏ mềm dẻo mang theo chút ngọt nhẹ, ăn trong miệng, mềm mại trôi xuống cổ họng, bà trừng lớn mắt, nỡ nuốt chửng một miếng, c.ắ.n một chút xíu: “Hóa bí đỏ còn thể thế , ngon thế , Ôn Nam, thím thấy cháu thể đến tiệm cơm quốc doanh đầu bếp trưởng , đảm bảo ngưỡng cửa tiệm cơm quốc doanh đều đạp bằng.”

Trần nãi nãi : “Cô đúng là nghèo mồm.”

Bà ăn một cái điểm tâm bí đỏ, cũng khen ngợi Ôn Nam dứt, Trần nãi nãi răng lợi , loại điểm tâm tan ngay trong miệng hợp ý bà nhất, bà sống mấy chục năm , đây là đầu tiên ăn điểm tâm tinh tế như , cũng dì nhỏ của Nam Nam nuôi cô gái thế nào.

Chỉ tiếc cho cô con gái thế , dượng ghét bỏ đuổi khỏi nhà.

Sẽ ngày ông hối hận.

Buổi trưa Ôn Nam ăn chút sủi cảo, bỏ sủi cảo và điểm tâm cùng nửa đĩa nộm trong giỏ, xách một phích nước đến đất tự lưu đưa cơm trưa cho Trần Tự.

Buổi sáng Trần Tự mang cái gùi đựng hạt cải đến bộ đội, buổi trưa trực tiếp đến đất tự lưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-66.html.]

Cổng sân nhà Trương Tiểu Nga mở, bà thấy Ôn Nam xách giỏ , chào hỏi một tiếng: “Đưa cơm cho Trần doanh trưởng ?”

Ôn Nam: “Vâng ạ.”

Người , Trương Tiểu Nga chép miệng : “Lão Đỗ, ông , điểm tâm bí đỏ Ôn Nam ngon lắm, thơm ngọt, đầu tiên bí đỏ thể ngon thế đấy.” Càng hai cha con càng thèm, dù hai cha con đều ăn bánh hoa hòe Ôn Nam .

Mùi vị tuyệt.

Trương Tiểu Nga đá bắp chân Đỗ Kiến Minh: “Mày xem mày, nếu sinh sớm mấy năm, thì thể cưới Ôn Nam về nhà, để nó ngày nào cũng món ngon cho chúng .”

Đỗ Kiến Minh: …

Liên quan gì đến ?

Hơn nữa, cho dù sinh sớm mấy năm thì thế nào? Chị Ôn Nam xinh như , thể coi trọng cục than đen lớn như ?

Đỗ đoàn trưởng tức giận trừng mắt Trương Tiểu Nga: “Bà cái lời rắm ch.ó gì thế!”.

Giờ nông dân đều về nhà ăn cơm, đường lác đác vài , may mà cổng sân nhà nào cũng mở toang, khi qua thôn Hạnh Hoa, Ôn Nam thể thấy trong mỗi nhà quây quần một bàn ăn cơm, còn bưng bát tụ tập một chỗ ở cổng lớn, ăn trò chuyện, náo nhiệt vô cùng.

Mặt trời buổi trưa chút gay gắt.

Ôn Nam nóng đến mức trán lấm tấm mồ hôi mỏng.

đến đất tự lưu, từ xa thấy Trần Tự đang trồng rau ruộng, đàn ông mặc áo ba lỗ công nghiệp, làn da màu lúa mạch phơi ánh nắng gay gắt, đối phương dường như thấy tiếng bước chân của cô, đầu về phía cô.

Ôn Nam híp mắt vẫy tay với : “Ăn cơm thôi.”

Trần Tự: “Được.”

Anh đặt cái xẻng xuống, dậy phủi tay, chân dài bước , vài bước đến đầu ruộng, Ôn Nam mở nút phích nước: “Em rót nước cho , rửa tay và mồ hôi mặt .”

Trần Tự gật đầu, dang rộng hai chân, khom lưng cúi hứng nước Ôn Nam đổ , nước mang theo chút ấm, vỗ lên mặt tính là mát mẻ.

Hai cách gần, Ôn Nam thể cảm nhận nóng phả từ Trần Tự, nóng bao vây lấy cô, cô trong nháy mắt cảm thấy mặt trời càng gay gắt hơn, đôi mắt đen láy đảo quanh lung tung, vô tình liếc thấy đường nét cơ bụng săn chắc lưu loát trong cổ áo đàn ông, làn da màu lúa mạch tràn ngập thở giống đực cường tráng.

Nhìn gợi cảm.

Cái nếu là ở thế kỷ mới gặp đàn ông thế , Ôn Nam chừng lên xin wechat .

ở đây, cô cái tâm tư đó, hiện tại ngoài mặt là họ ruột của cô, cô còn một đối tượng kết hôn đấy, cũng đối tượng của cô trông thế nào? Có trai ? Có cơ bụng ? Không tám múi sáu múi, thấp nhất bốn múi cũng mà.

 

 

Loading...