Trong cuốn sách đó, cũng vài nhắc tới "Lục Đình Cấp chỉ thông minh siêu phàm" các loại, mặc dù những thứ đó chắc chuẩn xác, nhưng theo những gì Mạnh Nghiên Thanh khảo sát hiện tại, con trai quả thực chỉ thông minh cao.
Nếu như , dứt khoát cho nó lớp thiếu niên thì ?
Ngay lập tức dò hỏi tình hình, kết quả hỏi mới , kế hoạch của họ mà là tuyển chọn trẻ em mười tuổi từ lớp bốn lớp năm tiểu học, đó dùng thời gian bốn năm thành kiến thức sáu năm trung học, mười bốn tuổi tham gia thi đại học.
Mà con trai ... mười bốn tuổi ...
Bất ngờ kịp phòng , Mạnh Nghiên Thanh chút đả kích: "Mười bốn tuổi thi đại học?"
Diệp Minh Huyền gật đầu: " ."
Anh tò mò Mạnh Nghiên Thanh: "Sao cô đột nhiên hứng thú với cái ?"
Mạnh Nghiên Thanh cũng thẳng thắn: "Đó là đứa trẻ nhà của ... Anh chắc cũng chứ, chính là đứa trẻ nhà họ Lục đó, con trai do của để , nó bây giờ mười bốn tuổi , thấy khá thông minh, tưởng nó thể lớp siêu thường chứ."
Hóa quá tuổi ...
Diệp Minh Huyền xong, nhíu mày, : "Cô Đình Cấp , thực lúc qua năm mới đều sẽ đến bái phỏng Lục bá phụ, từng gặp đứa trẻ , nó quả thực vô cùng thông minh, nhưng bây giờ nó theo bên cạnh phụ nó, và nó tiếp xúc nhiều."
Mạnh Nghiên Thanh: "Cũng , nó khá thông minh, chỉ là ngoan cố."
Diệp Minh Huyền Mạnh Nghiên Thanh, thăm dò: "Cô và nhà họ luôn qua ?"
Mạnh Nghiên Thanh: "Cũng là gần đây đến Khách sạn Thủ Đô, thỉnh thoảng gặp mặt, cho nên liên lạc , hai bên tiếp xúc, thấy đứa trẻ và cũng khá duyên, cộng thêm những chuyện trong quá khứ, khó tránh khỏi để tâm đến đứa trẻ hơn một chút."
Diệp Minh Huyền liền trầm mặc.
Nhân viên phục vụ bên cạnh khuấy xong kem, cô lấy muỗng múc kem, múc từ trong thùng một hai viên kem, đặt trong chiếc ly thủy tinh chân cao hoa văn mài tinh xảo, từ quầy kính bên cạnh múc một muỗng dung dịch sô-cô-la, rưới lên kem, đó đặt vài múi quýt, quả đào và dứa vụn.
Cuối cùng cô cắm một vòng bánh quy sô-cô-la quanh chiếc ly chân cao đó, thoạt tinh tế động lòng .
Diệp Minh Huyền lễ phép giúp Mạnh Nghiên Thanh đặt ly kem đó mặt cô.
Mạnh Nghiên Thanh cảm ơn xong, dùng chiếc thìa nhỏ nếm thử một miếng.
Diệp Minh Huyền dáng vẻ cô ăn kem, thần sắc chút hoảng hốt: "Loại kem đây ở Kiessling , cái gọi là sundae hoa quả, ngoài cái , còn một loại gọi là thuyền mặt trăng."
Mạnh Nghiên Thanh : "Vậy , ăn ngon ?"
Diệp Minh Huyền gật đầu: "Ngon."
Thực Mạnh Nghiên Thanh đang nghĩ gì, đang nhớ quá khứ, lúc đó đưa cô đến ăn, cô ăn sundae hoa quả ăn thuyền mặt trăng, ăn nhiều , quá lạnh.
vẫn gọi cả hai, cô nếm thử hai miếng, phần còn đều ăn hết.
Lúc đó họ còn nhỏ, cô mới mười một mười hai tuổi thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-126.html.]
Lúc nước ép hoa quả của Diệp Minh Huyền cũng mang lên, ống hút của ly nước ép đó còn đặt một quả đào, đỏ tươi.
Diệp Minh Huyền về phía Mạnh Nghiên Thanh, : " ăn đào, cô ăn ?"
Mạnh Nghiên Thanh sững sờ một chút, : "Cảm ơn Diệp , cần ."
Diệp Minh Huyền rũ mắt xuống, một cái.
Mạnh Nghiên Thanh ít nhiều cũng cảm nhận tâm tư của Diệp Minh Huyền.
Năm xưa một loại nước ngọt vị đào ướp lạnh, miệng chai nước ngọt đó chính là một quả đào, c.ắ.n bỏ quả đào đó, nước ngọt liền chảy .
nếu Mạnh Nghiên Thanh và Diệp Minh Huyền cùng uống nước ngọt, sẽ để dành quả đào cho Mạnh Nghiên Thanh ăn.
Anh Mạnh Nghiên Thanh thích.
Nay , nhưng trong lời điệu bộ vẫn sẽ bộc lộ một cảm giác quen thuộc, cho nên mới cố ý dùng một chuyện nhỏ quen thuộc ngày để thăm dò cô.
Mối quan hệ của cô và Diệp Minh Huyền tự nhiên mật thiết bằng Lục Tự Chương, nhưng thực thu thập , giữa hai cũng ít hồi ức, suy cho cùng đều là cùng lớn lên.
Khi mở miệng nữa, Diệp Minh Huyền hỏi Mạnh Nghiên Thanh dự định thế nào, Mạnh Nghiên Thanh cũng nhắc tới, Diệp Minh Huyền cẩn thận lắng , đều nhất nhất giải đáp cho Mạnh Nghiên Thanh.
"Cô cứ xem kỹ mấy bộ tài liệu ôn tập , bài tập thực hành, đợi xong những thứ , xem tình hình của cô, giúp cô giới thiệu một giáo viên để bồi dưỡng mục tiêu."
Diệp Minh Huyền ôn tồn : "Không gì, đây đều là tiện tay mà thôi, cô ngàn vạn đừng khách sáo."
Nhất thời nhắc tới lớp thiếu niên của trường Trung học 8 Bắc Kinh đó: "Năm nay là đầu tiên tuyển sinh, thực cũng tuyển đủ học sinh, quy định đặt cũng linh hoạt, nếu Đình Cấp đồng ý, cũng thể cân nhắc học xen ngang ."
Anh do dự một chút, mới : "Chỗ trường Trung học 8, thể , nhưng bên nhà họ Lục, thì là thể can thiệp ."
Mạnh Nghiên Thanh tự nhiên hiểu ý , con cái nhà họ Lục, tiện vượt quyền .
Thực tiền đồ của con cái nhà họ Lục bao giờ cần lo lắng, chúng cứ theo các bước là đủ .
Mạnh Nghiên Thanh: "Diệp , hiểu, tìm cơ hội sẽ nhắc với nhà họ Lục."
Diệp Minh Huyền Mạnh Nghiên Thanh: "Ừ, việc gì cần cứ tìm bất cứ lúc nào."
Mạnh Nghiên Thanh xe điện qua Phỏng Thiện Bắc Hải, gặp Lục Tự Chương.
Ngồi xe điện, cô nhớ sự thăm dò của Diệp Minh Huyền đối với , khỏi chút nghi hoặc.
Thực cô bây giờ và bản đây trông giống mười phần mười, kỹ vẫn chút khác biệt nhỏ, những khác biệt đó tinh mắt một cái là ngay, đây là bẩm sinh, là sự đổi do phẫu thuật thẩm mỹ gì đó , điều thể phán đoán chính xác cô quả thực là Mạnh Nghiên Thanh đây.