Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:35:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Bích Ngô đầy mặt trào phúng: "Cậu xem bao lớn , còn giống như trẻ con bám lấy Mạnh tỷ tỷ, còn tưởng Mạnh tỷ tỷ là đấy!"

Lục Đình Cấp thấy lời , trực tiếp : ", đây chính là mẫu , trưởng bối nhà , khuyên tôn trọng một chút."

Cậu lời , Ninh Bích Ngô ngẩn .

Cô bé nghi hoặc Mạnh Nghiên Thanh, Lục Đình Cấp.

Lục Đình Cấp lời khỏi miệng, cảm thấy hối hận: "Đây là nghĩa mẫu của , hiểu ? Nghĩa mẫu thiết gì bằng, con chúng chuyện, hy vọng ngoài đừng quấy rối."

Ninh Bích Ngô tự nhiên tin, cô bé ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Mạnh Nghiên Thanh: "Mạnh tỷ tỷ, chị chỉ lớn hơn năm tuổi, chị thể nhận đứa con trai như , thật sự hổ, thể mặt dày như !"

Mạnh Nghiên Thanh cũng ngờ, Lục Đình Cấp thế mà công khai như , nhưng con trai thế , cô đương nhiên cũng phật ý .

Lập tức cũng thừa nhận : " mặc dù tuổi tính là lớn, nhưng cùng vai vế với , khi gửi gắm cho , coi như con nuôi, cho nên chúng bây giờ chính là xưng hô con."

Ninh Bích Ngô kinh ngạc đến mức hai mắt trợn tròn, miệng cũng khép .

Lục Đình Cấp liền dùng một ánh mắt chiến thắng liếc Ninh Bích Ngô, đó dáng vẻ đồng tình bao dung, thấm thía : "Bích Ngô, một chị, nhưng hiểu, đây là nghĩa mẫu của , lẽ nào còn dì của ? Trước tiên hãy xem bản nặng mấy cân mấy lạng ."

Mạnh Nghiên Thanh đầu , liền thấy Ninh Bích Ngô vẻ mặt mờ mịt đó, cả trông ngây ngốc.

Cô liền chút đành lòng, thương lượng với Lục Đình Cấp: "Dẫn con bé cùng ."

Lục Đình Cấp tình nguyện lắm: " chúng đều chuyện đàng hoàng mà."

Mạnh Nghiên Thanh con trai, đôi mắt màu hổ phách của chứa đựng sự lưu luyến và nỡ.

Thực , nóng lòng tìm cảm giác thời thơ ấu.

Cho dù lớn , nhưng cô đổi, cô vẫn là dáng vẻ trong ký ức của , cho nên đang liều mạng dùng phương thức chung đụng của quá khứ.

Trong sự chung đụng , để những đứa trẻ cùng trang lứa khác chiếm tiện nghi, chỉ tự chiếm giữ.

Thế là Mạnh Nghiên Thanh rốt cuộc : "Vậy chúng với con bé một tiếng, hôm khác tìm con bé cùng ăn cơm, hôm nay con chúng chuyện riêng."

: "Con đương nhiên là quan trọng nhất, khác đều xếp ."

Lục Đình Cấp lời , trong lòng tự nhiên là thích, ôm cánh tay Mạnh Nghiên Thanh định về phía : "Mẫu , chúng mau qua đó."

trong lúc bước như , vô tình đầu một cái, liền thấy Ninh Bích Ngô vẫn đó, rũ đầu, ủ rũ.

Bước chân của liền chút chần chừ.

Mạnh Nghiên Thanh thấy , nhận tâm tư của con trai, liền kiên nhẫn chờ đợi.

con trai đang do dự, cô can thiệp , dẫn Ninh Bích Ngô theo đều do tự quyết định.

Lục Đình Cấp im lặng một lúc lâu, mới cam lòng tình nguyện : "Mẫu , là vẫn gọi cùng ... Không ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-45.html.]

Mạnh Nghiên Thanh liền , thiếu niên nhỏ cao hơn cả một khúc , : "Mẹ ngay Đình Cấp là tiểu sĩ dịu dàng chu đáo mà, con là thấu hiểu lòng nhất, con đây chính là phong thái quân t.ử."

Trên mặt Lục Đình Cấp đỏ, phồng má, mặt .

Mạnh Nghiên Thanh liền buông Lục Đình Cấp , qua bên cạnh Ninh Bích Ngô.

Ninh Bích Ngô cúi đầu rũ mắt, mặt đất, lên tiếng.

Mạnh Nghiên Thanh thấy , nắm lấy tay cô bé: "Cùng chúng ăn cơm nhé?"

Ninh Bích Ngô bướng bỉnh, nhúc nhích, chân giống như mọc rễ mặt đất .

Mạnh Nghiên Thanh ôn tồn : "Bích Ngô, thế? Giận Đình Cấp ?"

Trời chập tối, đường hẻm tĩnh lặng, Ninh Bích Ngô chỉ cảm thấy giọng của Mạnh Nghiên Thanh dịu dàng, dịu dàng đến mức dường như gió tháng ba thổi qua mái tóc cô bé.

Cô bé rũ mắt phiến đá xanh mặt đất, mắt dần hiện lên một tầng sương mù.

Mạnh Nghiên Thanh khẽ thở dài, đưa tay lên, giúp Ninh Bích Ngô vén những sợi tóc tơ bên tai, thấp giọng : "Hay là, em giận ?"

Ninh Bích Ngô rốt cuộc lên tiếng, giọng rầu rĩ: "Em cảm thấy gọi Dì..."

Cô bé hít hít mũi, mới thấp giọng lẩm bẩm : "Gọi Dì cũng khá ."

Lời tuy như , nhưng giọng điệu đó thật sự miễn cưỡng tủi .

Mạnh Nghiên Thanh cô bé như , dở dở .

Gọi một tiếng Dì, cô bé tủi đến mức dường như sắp .

con trai chung quy thể thành vãn bối , tiếng tỷ tỷ quả thực là thể gọi.

Thế là liền : " cũng cảm thấy gọi Dì khá . Đi thôi, Đình Cấp mang tiền, mời chúng ăn đồ ngon, em nếu trong lòng bực tức, thì ăn nhiều một chút, hung hăng c.h.é.m một vố, để tiêu thật nhiều tiền."

Lúc bắt đầu Ninh Bích Ngô vẫn chút gượng gạo, hình như tự nhiên lắm, c.ắ.n môi rũ đầu.

Mạnh Nghiên Thanh thấy , cũng mặc kệ cô bé.

Cô gái nhỏ mười bốn tuổi bề ngoài ồn ào vô tâm vô phế, nhưng thực nhạy cảm đơn thuần, tâm tư phức tạp vi diệu, cô chắc đoán thấu .

Thực cô ít nhiều cảm nhận , tình hình nhà họ Ninh lẽ phức tạp hơn cô tưởng, tính cách của Ninh Bích Ngô giống như tính cách bố yêu thương chiều chuộng mà lớn lên, nhưng những điều cũng là thứ cô thể đoán.

May mà, đợi đến lúc bọn họ tìm xe, Ninh Bích Ngô một nữa sinh long hoạt hổ.

Cô bé chiếc xe ba gác đó, thấy xe ba gác là loại đạp bằng chân, xe còn lắp mái che bằng vải dầu, ước chừng là dùng để che mưa che gió.

Cô bé bắt đầu phát biểu cảm tưởng của : "Dì Mạnh đừng cái , chúng xe bíp bíp bíp mấy! Đẹp như Dì Mạnh, loại xe quá mất giá !"

 

 

Loading...