Thập Niên 70: Mỹ Nhân Mềm Yếu Trọng Sinh Làm Đại Lão - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-04-18 23:36:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Tự Chương nhíu mày: “Có việc cần dùng? Vậy cho nó ?”

Lục lão gia t.ử vẻ để tâm: “Đó là tiền mừng tuổi của nó, nó việc cần dùng, tìm đòi, đương nhiên cho, chẳng lẽ để cháu trai lớn của tiền tiêu ?”

Lục Tự Chương: “Con thấy gần đây nó tiêu nhiều tiền, chuyện vượt quá phạm vi tiêu dùng của một học sinh trung học cơ sở. Quan trọng là gần đây nó đột nhiên nhắc đến của hồi môn của Nghiên Thanh, tự dưng nhớ đến chuyện ? Trong nhất định vấn đề.”

Lục lão gia t.ử nhanh chậm : “Phải, vấn đề, vấn đề, thì con giải quyết vấn đề .”

Lục Tự Chương: “...”

Hắn im lặng một lát, nghĩ về những cuộc chuyện của với con trai, cuối cùng : “Thực con chút lo lắng.”

Lục lão gia t.ử: “Có gì mà lo lắng?”

Lục Tự Chương khẽ thở dài: “Nó bây giờ tư tưởng hình như chút cực đoan, lẽ là đang yêu chứ?”

Lục lão gia t.ử nghĩ một lúc, tán thành: “Có khả năng, phỏng đoán của con lý.”

Lục Tự Chương: “Nó còn nhỏ như yêu sớm?”

Mười bốn tuổi, mới học lớp tám, vẫn còn là một đứa trẻ.

Lục lão gia t.ử , chút kinh ngạc đặt chén xuống, ông chớp chớp mắt, hiểu lắm Lục Tự Chương.

Lục Tự Chương: “Hửm?”

Lục lão gia t.ử nhíu mày, thể tin nổi : “Con cảm thấy nhỏ như yêu đương, là yêu sớm?”

Lục Tự Chương: “Không ? Nó mới học lớp tám, vẫn còn là một đứa trẻ.”

Lục lão gia t.ử: “ nhớ—”

Ông chậm rãi : “Năm đó chẳng con cũng yêu Nghiên Thanh từ sớm ?”

Ông tò mò Lục Tự Chương: “Nào, cho xem, các con rốt cuộc bắt đầu từ lúc bao nhiêu tuổi?”

Bất ngờ kịp phòng , trong mắt Lục Tự Chương thoáng hiện một tia lúng túng.

Hắn làn khói lượn lờ bốc lên: “Cái đó giống, con và Nghiên Thanh quen từ nhỏ, thanh mai trúc mã, đôi bạn ngây thơ, chuyện thể giống ?”

Lục lão gia t.ử: “Sao giống? Con và Nghiên Thanh thanh mai trúc mã, Đình Cấp nếu yêu đương, chẳng lẽ thể sang Mỹ yêu , chính là yêu ở Bắc Kinh chúng , thể là yêu bạn học trong trường. Bạn học trong trường chắc chắn là bạn học , bạn học mà, đó cũng là thanh mai trúc mã, vấn đề gì ?”

Lục Tự Chương nhíu mày, chuyện con trai tìm đòi của hồi môn, luôn cảm thấy con trai sẽ vô cớ nhớ đến những chuyện , đây chắc chắn là xúi giục, gì đó với .

Thế là : “Nếu thật sự là yêu đương , tâm tính của đối phương thật sự dễ . Từ chi tiêu tăng vọt gần đây của nó mà xem, nó tiêu ít tiền cho đối phương, nhưng đối phương lẽ vẫn thỏa mãn.”

Còn tìm đòi của hồi môn.

Tâm địa thật đáng khinh.

Lục lão gia t.ử : “Chuyện vấn đề gì? Yêu đương tiêu tiền, đó là chuyện nên ? Không nên tiêu tiền ? Tự Chương, nhớ rõ, năm đó con vì để lấy lòng Nghiên Thanh, dành dụm hết tiền của để mua đồ ăn ngon đồ chơi vui cho cô , chẳng lẽ ?”

Lục Tự Chương lập tức gì nữa.

Hắn trực tiếp dậy: “Phụ , con còn việc, đây, còn chuyện của Đình Cấp, con sẽ để ý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-mem-yeu-trong-sinh-lam-dai-lao/chuong-86.html.]

Bây giờ hiểu hơn bao giờ hết, con trai vẫn tự lo, trông cậy thế hệ ông bà là thể.

Người già chỉ thêm loạn.

Lục lão gia t.ử lắc đầu: “Chuyện gì đáng lo , thấy Đình Cấp gì trong lòng đều tính toán, giỏi hơn con nhiều, con đừng lo lắng vớ vẩn, cứ để nó tự nhiên .”

Lục Tự Chương lời của lão gia t.ử, chỉ cảm thấy thái dương một sợi gân đang giật giật.

Hắn nên chạy đến đây để dò hỏi tin tức gì cả, thời gian đó, về nhà ngủ bù giờ hơn ?

Hắn tự : “Vị mà đồng chí Lý giới thiệu, con thật sự tâm tư. Phụ , phiền , giúp con từ chối , cứ con bây giờ ý định kết hôn.”

Nói xong bước cáo từ.

Lục lão gia t.ử vội vàng gọi : “Con ý gì đây, con bảo ? Ta , con mà từ chối .”

Lục Tự Chương: “Chú Lý là bạn nhiều năm của , là trưởng bối của con, thích hợp hơn, cũng uy tín hơn con, đúng ?”

Lời , ngoài .

Lục lão gia t.ử tức đến râu ria dựng : “Đây thật sự là con trai ruột của ?!”

Chập tối, Mãn thẩm cẩn thận qua báo cáo, Lục Đình Cấp và bạn học ăn tối ở ngoài, về.

Lúc đó Lục Tự Chương đang xem một tập tài liệu, , tiên mấy nét, đó mới ngẩng đầu, thuận miệng hỏi: “Gần đây nó cứ chạy ngoài suốt ?”

Mãn thẩm: “Cũng là suốt, chỉ là thỉnh thoảng ăn ở ngoài, chắc là hẹn với bạn học.”

Bà nghĩ một lúc, bổ sung: “Gần đây Đình Cấp chăm học , khuya vẫn còn ở đó sách học bài, đây như .”

Mãn thẩm: “Hình như chú ý hơn thì ? Hôm đó còn tự chọn một chiếc quần mới để mặc nữa!”

Lục Tự Chương khẽ gật đầu: “Được, .”

Mãn thẩm định ngoài, Lục Tự Chương đột nhiên nhớ điều gì: “ , Bích Ngô nhà bên cạnh về chứ?”

Mãn thẩm: “Về , thấy đang ở đầu ngõ đ.á.n.h bóng bàn với .”

Lục Tự Chương gật đầu: “Biết , bà việc .”

Sau khi Mãn thẩm , tự dậy, qua chiếc hòm bên cạnh lật một cây b.út máy, đây là lúc ở Mỹ thuận tay mua, nhưng vẫn dùng, mới.

Hắn cầm cây b.út máy đó, khỏi nhà, liền thấy trong ngõ hai đứa trẻ nhà bên cạnh đang đuổi theo một chiếc xe điện nhỏ chơi.

Chiếc xe nhỏ đó—

Hắn chằm chằm một lúc, cuối cùng nhận , chiếc xe nhỏ đó chính là chiếc mua từ Mỹ, mua cho con trai.

Cũng coi như là lựa chọn kỹ lưỡng, nhét vali, vượt biển mang về, kết quả con trai căn bản cần, mà tiện tay cho khác.

Hai đứa nhỏ thích, đuổi theo chiếc xe nhỏ, ngã nhào, ngã đến lăn lóc cũng sợ, lộn một vòng dậy tiếp tục chơi.

 

 

Loading...