Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 174: Tiểu Đản Bị Đòn!

Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:53:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó đoàn trưởng Tiết Tiểu Đản mềm nhũn như bùn mặt đất, mang dáng vẻ mặc cho chà đạp, tức đến mức đỏ ngầu cả mắt. Anh sải bước tiến lên, xách Tiểu Đản lên mặt.

 

Phó đoàn trưởng Tiết thở hổn hển: “Còn sợ đ.á.n.h hỏng, cha mày hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ hèn nhát nhà mày!”

 

Tiểu Đản sợ đến mức dựng cả tóc gáy, run rẩy giọng cầu cứu Tiết tẩu t.ử: “Nương, cứu con, cha đ.á.n.h c.h.ế.t con!”

 

Tiết tẩu t.ử nhẫn tâm mặt , tránh ánh mắt cầu cứu của Tiểu Đản.

 

Cái quỳ đó của Tiểu Đản, chỉ lão Tiết tức giận, mà chị cũng tức giận.

 

Chị thực sự hiểu nổi, chị và lão Tiết đều là những xương sắt da đồng, thà c.h.ế.t khuất phục, thể sinh một quả trứng mềm yếu như !

 

Đánh, đ.á.n.h, đ.á.n.h thật mạnh, đ.á.n.h thành tài!

 

Phải đ.á.n.h cho nó chừa cái tật quỳ gối mới .

 

An Tĩnh dáng vẻ rụt cổ run rẩy của Tiểu Đản, trong lòng nỡ, đẩy Tống Nguyên Tư đang ôm , bước vài bước về phía Tiết tẩu t.ử.

 

Tiểu Đản đang lơ lửng thấy An Tĩnh tới, mắt sáng rực lên. Cha nhẫn tâm, quan tâm, dì xinh quả nhiên là với bé nhất!

 

An Tĩnh bên cạnh Tiết tẩu t.ử, mặt vẫn mang theo chút xót xa: “Tẩu t.ử, đ.á.n.h ít thôi, đứa trẻ còn nhỏ xương cốt phát triển hết.

 

Cứ tích đợi đứa trẻ lớn tính tiếp.”

 

Tiết tẩu t.ử trầm ngâm hai giây: “An Tĩnh, em đúng. Lão Tiết, ông cứ nhè m.ô.n.g Tiểu Đản đ.á.n.h vài cái , đợi xương cốt thằng bé phát triển hết, chúng đ.á.n.h một trận thật đau.”

 

An Tĩnh mang vẻ mặt tán thành gật đầu.

 

Tiểu Đản há hốc mồm, chỉ cảm thấy trái tim nhỏ bé của sắp vỡ vụn .

 

Chưa đợi Tiểu Đản hồn từ chuyện đau lòng , Phó đoàn trưởng Tiết đặt lên đầu gối .

 

Phó đoàn trưởng Tiết thành thạo lột quần Tiểu Đản, nhắm cái m.ô.n.g nhỏ trắng trẻo mũm mĩm đ.á.n.h thật mạnh một cái!

 

Chát!

 

Oa!

 

Tiểu Đản gào lên một tiếng òa. Trong những cái tát như mưa rơi của Phó đoàn trưởng Tiết, Tiểu Đản nước mắt lưng tròng về phía Tiết tẩu t.ử và An Tĩnh, liền thấy hai phụ nữ mà bé thích nhất, một bên chỉ cái m.ô.n.g nhỏ của bé, một bên tối nay chuẩn hầm đậu hũ.

 

Trong tiếng chát chát chát hết tiếng đến tiếng khác, Tiểu Đản thậm chí còn thấy l.i.ế.m môi ăn đậu hũ tiết.

 

Tiểu Đản càng t.h.ả.m thiết hơn.

 

Nghe tiếng như quỷ sói gào của Tiểu Đản, cái m.ô.n.g đỏ ửng của bé, cõi lòng cứng như đá của Tiết tẩu t.ử nhịn mà mềm nhũn .

 

Tiết tẩu t.ử đột ngột tiến lên một bước kéo cánh tay Phó đoàn trưởng Tiết . Phó đoàn trưởng Tiết kinh ngạc đầu, Tiết tẩu t.ử mang vẻ mặt xót xa: “Đứa trẻ còn nhỏ, đ.á.n.h ngần .”

 

Phó đoàn trưởng Tiết vẫn thèm thu bàn tay to lớn của , đặt Tiểu Đản đang sấp đùi xuống đất, ồm ồm : “Nếu mày cản tao, tao nhất định đ.á.n.h nát cái đồ hèn nhát nhà mày!”

 

Phó đoàn trưởng Tiết ngoài miệng thì hung dữ, nhưng động tác đặt Tiểu Đản xuống đất nhẹ nhàng, thấy Tiểu Đản thể vững mới thu tay .

 

Nào ngờ, Phó đoàn trưởng Tiết buông tay, Tiểu Đản mềm nhũn chân, mắt thấy sắp ngã nhào xuống đất.

 

Phó đoàn trưởng Tiết đang định đầu gì đó với Tiết tẩu t.ử, khóe mắt thấy động tác của Tiểu Đản, vội vàng đưa tay định bắt lấy Tiểu Đản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-174-tieu-dan-bi-don.html.]

 

Tiểu Đản bàn tay to lớn của Phó đoàn trưởng Tiết đưa tới, tưởng cha đ.á.n.h thèm còn bắt bé đ.á.n.h thêm hai cái nữa, theo bản năng né tránh.

 

Lanh lẹ né bàn tay to lớn vô tình của cha , Tiểu Đản lập tức nhe hàm răng sữa trắng bóc đắc ý mặt quỷ với Phó đoàn trưởng Tiết.

 

He he, cha tồi, bắt Tiểu Đản, đ.á.n.h Tiểu Đản, chính là...... cha dùng ánh mắt bé?

 

Sự nghi hoặc trong khoảnh khắc của Tiểu Đản ở giây tiếp theo, khi cái m.ô.n.g sưng đỏ nóng rát hôn mạnh xuống mặt đất, mới nhận lời giải thích chân thực nhất.

 

Sau khi m.ô.n.g đập xuống đất, Tiểu Đản lập tức bật dậy, cánh tay ngắn ngủn ôm lấy cái m.ô.n.g nhỏ ngẩn một lúc, đột nhiên rống lên, còn chân thật hơn cả lúc Phó đoàn trưởng Tiết đặt lên đầu gối đ.á.n.h lúc nãy.

 

Tiết tẩu t.ử nỡ thẳng mặt , thừa nhận đứa trẻ mắt là do chính sinh .

 

Phó đoàn trưởng Tiết Tiểu Đản xé ruột xé gan, vui vẻ khoanh tay chế nhạo: “Sao đắc ý nữa? Sao mặt quỷ nữa? Sao né cha mày nữa?”

 

Tiểu Đản chế nhạo gào càng to hơn, mấy hộ gia đình xung quanh đều thò đầu sang xem chuyện gì.

 

Tiết tẩu t.ử tinh mắt thấy nhà hàng xóm đang bưng bát xem náo nhiệt, vội vàng đưa tay kéo Phó đoàn trưởng Tiết : “Mọi đang xem náo nhiệt kìa, đừng ầm ĩ với đứa trẻ nữa. Đại Đản, Nhị Đản, hai đứa đưa em về .”

 

Đại Đản và Nhị Đản đang sát chân tường đột nhiên gọi tên, sợ hãi rùng một cái. Nghe rõ sự sắp xếp của , hai lập tức qua xốc Tiểu Đản lên đất chạy ngoài.

 

Tiểu Đản màng đến việc , sức vùng vẫy khỏi hai , vuốt ve cái m.ô.n.g nhỏ của , run rẩy ngoài cửa, bóp giọng the thé, oán trách hát: “Cải thìa nhỏ, vàng úa đồng. Ba tuổi mất.... Ưm ưm!”

 

Đại Đản mang vẻ mặt kinh hoàng bịt miệng Tiểu Đản , màng đến phản ứng của những phía , luống cuống ôm nửa của Tiểu Đản kéo ngoài. Nhị Đản nhanh tay lẹ mắt xách hai cái chân nhỏ xíu của Tiểu Đản lên, hai em phối hợp ăn ý khiêng Tiểu Đản chạy mất.

 

Phó đoàn trưởng Tiết một bước, nắm đ.ấ.m to như bao cát nắm kêu răng rắc. Tiết tẩu t.ử từ lúc nào xách một cây gậy lưng Phó đoàn trưởng Tiết.

 

Hai vợ chồng mặt cảm xúc một cái, đồng loạt ngoài.

 

Thấy dáng vẻ hùng hổ của hai vợ chồng, An Tĩnh vội vàng gọi hai : “Phó đoàn trưởng Tiết, tẩu t.ử, gia đình năm các chị đột nhiên đến nhà chúng em là tưởng Tống Nguyên Tư đang bạo hành em ?

 

Em giải thích cho hai một chút, Nguyên Tư bắt nạt em, là do em thấy một bức thư quan trọng, kích động đến phát , Nguyên Tư đang dỗ em thôi.”

 

Cây gậy trong tay Tiết tẩu t.ử rơi loảng xoảng xuống đất, hai vợ chồng đồng loạt cứng đờ.

 

Tiết tẩu t.ử , dám Tống Nguyên Tư ở bên cạnh, gượng gạo: “Ha ha ha, thì , tẩu t.ử hiểu lầm ha ha.”

 

Phó đoàn trưởng Tiết cứng đờ , khuôn mặt đen đỏ lên xuống trái , chính là dám Tống Nguyên Tư.

 

An Tĩnh lắc đầu, chân thành cảm kích : “Mặc dù chỉ là một sự hiểu lầm, nhưng tâm ý cho em của tẩu t.ử và em nhận . Thực sự vô cùng cảm ơn giúp đỡ em như , em vô cùng may mắn khi thể gặp những như tẩu t.ử ở đây.”

 

Tiết tẩu t.ử khen đến mức lâng lâng: “An Tĩnh, chị cho em , đây đều là những việc tẩu t.ử nên . Phụ nữ , trong mối quan hệ vợ chồng vốn dĩ ở thế yếu, đặc biệt là đám phụ nữ vì đàn ông mà rời xa quê hương như chúng .

 

Đám đàn ông tồi tệ đó đừng tưởng chúng rời xa quê hương là nhà đẻ, là thể mặc cho bọn họ nắn bóp?

 

Vậy thì bọn họ nghĩ sai , bên cạnh , thì chúng sẽ nhà đẻ của !

 

Đàn ông tồi tệ đừng hòng bắt nạt chúng !

 

Cho nên gặp chuyện bất bình như , tẩu t.ử nhất định sẽ giúp em!

 

Chúng đáng đ.á.n.h thì đ.á.n.h , đáng ly hôn thì ly hôn, danh tiếng tác dụng cái rắm gì, sống mới là quan trọng nhất!

 

Đàn ông bên ngoài còn nhiều lắm!”

 

 

Loading...