Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 200: Chiếc Bánh Bao Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:56:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Nguyên Tư trầm mặc một lát, “Cô đắc tội với bất kỳ ai, chỉ vì sự tồn tại của mới chịu tai bay vạ gió, cho nên một đủ, xa xa đủ.”

 

Triệu Tông kỳ quái : “Sao cơ? Lại dám gây khó dễ với á?”

 

Triệu Tông chép chép miệng, thành khẩn đặt câu hỏi: “Những đó cha chúng là ai ?”

 

Tống Nguyên Tư ngoảnh mặt sang một cái, hỏi ngược : “Đều dám tay với nhà của , cảm thấy đối phương sẽ ?”

 

Lần ba tìm đến, đều là những em từng sinh t.ử với , tình cảm bước từ trong mưa b.o.m bão đạn, tự tin những em của nhất định thể bảo vệ cho An Tĩnh.

 

Triệu Tông hít sâu một ngụm khí lạnh, “Đây là một con cá lớn nha!”

 

Triệu Tông kích động nắm lấy tay Tống Nguyên Tư, “Cảm ơn em trải cho một con đường thăng quan phát tài, cứ đặt trái tim trong bụng , nhất định sẽ bảo vệ cho vợ chúng !”

 

“Không dùng từ chúng , đó là vợ của !”

 

Tống Nguyên Tư trừng mắt Triệu Tông, “Cha thì thể chia cho , nhưng vợ là của một !”

 

Tống Nguyên Tư và Triệu Tông đợi lâu, mới đợi Vương Hoài và Cao Thượng đến một bước.

 

Hai tay xách nách mang từ cửa tới, Tống Nguyên Tư đợi ở bên ngoài đón .

 

Người đông đủ, Tống Nguyên Tư liền nổ máy chuẩn trở về, để tránh phát hiện và An Tĩnh chuẩn từ , định hôm nay sẽ xin nghỉ.

 

Hôm mới xin nghỉ, hôm nay xin nghỉ nữa thì thực sự là chướng mắt.

 

Trong xe lâu thì ba năm, ngắn thì vài tháng gặp, lúc hiếm khi gặp , đang trò chuyện rôm rả về tình hình gần đây, xe đột nhiên dừng .

 

Tống Nguyên Tư tháo dây an , xuống xe : “ xuống xe mua chút bánh bao.”

 

Mấy ngoài qua cửa sổ xe, bên cạnh xe chính là tiệm cơm quốc doanh đang sáng đèn, tiệm cơm khói sương lượn lờ, Vương Hoài xoa xoa cái bụng xẹp lép của , cảm thán : “Bài trưởng thật sự là một chút cũng đổi, vẫn chu đáo như xưa.”

 

Cao Thượng thích chuyện cũng trịnh trọng : “Bài trưởng, tuyệt.”

 

Triệu Tông ngoài miệng gì, trong lòng đang lặng lẽ quyết định, nể tình Tống Nguyên Tư chủ động mua bánh bao cho, sẽ tha thứ cho ánh mắt mắng c.h.ử.i xối xả của Tống Nguyên Tư nãy đối với .

 

Hắn chẳng qua chỉ thuận miệng thêm chữ ‘chúng ’ thôi mà, đến mức rống to với như thế ?

 

Rống xong thì cũng thôi , ánh mắt còn mắng c.h.ử.i bẩn thỉu như thế!

 

Giờ ở tiệm cơm quốc doanh chỉ là thời gian việc của đầu bếp bánh, thời gian mở cửa kinh doanh vẫn tới.

 

Nể tình Tống Nguyên Tư nhiều lời ý , chiếc xe quân sự đỗ cửa tiệm cơm, đầu bếp bánh liền bán cho Tống Nguyên Tư hai mươi cái bánh bao và mười mấy cái bánh bao chay.

 

Tống Nguyên Tư ôm hai gói giấy dầu một to một nhỏ còn lên xe, thấy tiếng hoan hô trong xe, ngay đó là từng đôi tay vươn tới đón lấy gói giấy dầu trong tay Tống Nguyên Tư.

 

Tống Nguyên Tư mỉm đưa gói giấy dầu to trong tay qua, gói giấy dầu nhỏ ôm c.h.ặ.t trong lòng.

 

Gói giấy dầu to mở , mùi thơm của bánh bao phả mặt, Vương Hoài và Cao Thượng kịp chuyện, cầm lấy chiếc bánh bao nóng hổi nhét thẳng miệng.

 

Triệu Tông ở ghế phụ lái liếc gói giấy dầu to mở tung ở ghế , liếc Tống Nguyên Tư đang ôm gói giấy dầu nhỏ lên xe, vội vàng với tay lấy một cái bánh bao nhét miệng.

 

Mọi đều là em, Tống Nguyên Tư để dành đồ ăn riêng cho thì lắm !

 

Mặc dù đây là tấm lòng thành khẩn xin của Tống Nguyên Tư, nhưng tuyệt đối thể nhận!

 

Triệu Tông mặt ghế , khóe mắt luôn Tống Nguyên Tư ở ghế lái, trong đầu đang cực tốc bão táp suy nghĩ.

 

Đang suy nghĩ xem thế nào để từ chối Tống Nguyên Tư một cách lịch sự, thì thấy Tống Nguyên Tư cởi cúc áo khoác, nhét gói giấy dầu trong áo.

 

“Người em, cái gì thế?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-200-chiec-banh-bao-am-ap.html.]

Triệu Tông đến bánh bao cũng kịp ăn, mặt đầy khó hiểu Tống Nguyên Tư.

 

Hắn đang ở ngay đây , trực tiếp đưa cho , nhét trong áo là cái tật gì ?

 

Vương Hoài đang nhét bánh bao điên cuồng ở ghế thấy tiếng cũng liếc Tống Nguyên Tư một cái, “Còn thể gì nữa? Nhìn cái là ủ một miếng bánh bao nóng hổi cho chị dâu ăn .

 

Triệu Tông cái đồ ngốc não nhà , thế mà cũng hỏi ?”

 

Cao Thượng gật đầu tán thành, thuận tiện phóng một ánh mắt khinh bỉ về phía Triệu Tông.

 

Nếu là bình thường, Triệu Tông nhận ánh mắt như , sớm đùa giỡn với Cao Thượng , lúc ánh mắt của Triệu Tông dán c.h.ặ.t lên Tống Nguyên Tư, dùng ánh mắt thể tin nổi và phụ bạc Tống Nguyên Tư.

 

Tống Nguyên Tư chỉ cảm thấy Triệu Tông đang nhòm ngó bánh bao trong lòng , theo bản năng giơ tay che chở bánh bao, bất động thanh sắc nhích sang một bên.

 

Tống Nguyên Tư phóng xe như bay suốt dọc đường, khi trời sáng, đưa ba Triệu Tông đến căn sân nhỏ gần khu gia thuộc mà ‘mượn’ của thôn trưởng, để một câu tối nay sẽ ăn cơm cùng họ, liền vội vã rời .

 

Căn sân đến xem , đồ đạc đều đầy đủ, ba Triệu Tông ở đây yên tâm.

 

Khi Tống Nguyên Tư tính toán thời gian về đến nhà, An Tĩnh đang trong sân dùng nước lạnh rửa mặt, An Tĩnh quen rửa nước nóng lạnh đến mức nhe răng trợn mắt.

 

Chỉ vỏn vẹn một tháng, cô thật sự Tống Nguyên Tư nuôi thành thói quen , chỉ là một đêm nhà, cô chỗ nào cũng thấy ý.

 

Bát rửa, nước tắm đun, giường đất khi ngủ cũng thêm củi.

 

Mặc dù những công việc , cuối cùng hai .

 

bữa sáng tinh mơ cũng , nước nóng cũng .

 

Ngày thường rõ ràng, nhưng Tống Nguyên Tư đột nhiên ở nhà, cô thật sự quen.

 

Lúc An Tĩnh vô cùng nhớ Tống Nguyên Tư, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng của Tống Nguyên Tư.

 

An Tĩnh chợt đầu , liền thấy Tống Nguyên Tư đang ngoài hàng rào vẫy tay với cô.

 

An Tĩnh thề, cô bao giờ thấy Tống Nguyên Tư trai như thế !

 

“An Tĩnh, qua đây.”

 

An Tĩnh như chim én nhỏ lao rừng chạy ào tới, còn kịp mở miệng, thấy Tống Nguyên Tư lấy từ trong n.g.ự.c áo phồng to một gói giấy dầu nhét tay cô.

 

Trong lúc thu tay về, Tống Nguyên Tư thuận thế sờ một cái lên khuôn mặt ướt sũng của An Tĩnh, cảm nhận sự lạnh lẽo gò má trắng nõn, lập tức dùng hai tay ấp ủ cho ấm, đau lòng : “Lạnh thế , em dùng nước nóng?”

 

Nói xong, Tống Nguyên Tư lập tức hiểu lý do An Tĩnh dùng nước nóng, thần sắc trịnh trọng : “Lần nhất định sẽ sắp xếp thỏa cho em.”

 

Không kịp đợi An Tĩnh chuyện, Tống Nguyên Tư lưu luyến xoa xoa gò má An Tĩnh, liền vội vã chạy .

 

Tống Nguyên Tư nhanh ch.óng biến mất, nhanh đến mức dường như chuyện đều là ảo giác của An Tĩnh.

 

Thế nhưng, gói giấy dầu ấm áp trong tay đang thời thời khắc khắc nổi bật sự tồn tại của nó.

 

Khi hai An thấy tiếng động bên ngoài thức dậy, khỏi cửa thấy An Tĩnh đang ăn bánh bao trong phòng khách.

 

Anh hai An đang ngái ngủ trong nháy mắt liền tỉnh táo , lớn tiếng : “Em gái, em thèm bánh bao thế? Còn đặc biệt dậy sớm hấp bánh bao cho ?”

 

Anh hai An cảm động nước mắt lưng tròng, “Lẽ nào đây chính là thần giao cách cảm giữa cặp sinh đôi chúng ?”

 

An Tĩnh c.ắ.n bánh bao, chút khách khí trợn trắng mắt với hai An, “Nghĩ nhiều , cảm ứng cái rắm, đây là chồng xa của em đặc biệt ủ mang về cho em đấy.”

 

Nước mắt sắp rơi của hai An lập tức hút trở .

 

Tống Nguyên Tư cái đồ ch.ó thật cách màu mà!

 

 

Loading...