Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 205: Tranh Giành Thịt
Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:56:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến lúc ăn cơm, Triệu Tông vẫn tức phồng má.
Anh hai An liếc Triệu Tông đang tức giận, xót xa cây gậy đặt bên chân Triệu Tông.
Anh chỉ là thấy Triệu Tông tức giận, nên cho Triệu Tông mượn chơi một lát, sẽ trả cho chứ.
Hai con gà béo mập cộng thêm rau dưa An Tĩnh chuẩn , hầm thật sự một nồi to, lúc đảo thịt An Tĩnh lúc cầm nổi xẻng, cuối cùng vẫn là Tống Nguyên Tư tay đảo.
Gà xào nồi đất nóng hổi bưng lên, mùi thơm bá đạo trực tiếp câu lấy tâm trí của tất cả .
Tống Nguyên Tư chia đũa cho xong, lập tức gắp cho Triệu Tông mấy miếng thịt, gắp một miếng bánh ngô, : “Nếm thử tay nghề của em dâu xem.”
Triệu Tông cầm đũa vẻ mặt kiêu ngạo, “Vậy nhất định nể mặt em dâu !”
Thịt gà cay nồng miệng, Triệu Tông lập tức kinh ngạc trừng lớn mắt, kịp lời nào, trong miệng nhai như bay, đũa trong tay càng trực tiếp gắp thịt trong bát lên.
Nhìn thấy phản ứng của Triệu Tông, Vương Hoài và Cao Thượng cũng lập tức gắp thịt gà mà Tống Nguyên Tư múc bát cho bọn họ lên, nhai vài cái, lập tức cắm đầu ăn điên cuồng.
Anh hai An thì đợi Tống Nguyên Tư chào hỏi, gần như ngay khi Tống Nguyên Tư gắp thức ăn cho Triệu Tông, chút khách khí bắt đầu ăn , đợi đến khi Vương Hoài và Cao Thượng bẽn lẽn bắt đầu ăn, mặt hai khúc xương gặm nham nhở .
Nhìn dáng vẻ cắm đầu cắm cổ ăn của , Tống Nguyên Tư mặt đầy kiêu ngạo, tay nghề của vợ đúng là chê , ăn một miếng là nên lời!
Tống Nguyên Tư kiêu ngạo một chốc, như nhớ điều gì đó lập tức bắt đầu gắp thức ăn nhanh ch.óng cho An Tĩnh, chẳng mấy chốc chất cao như núi trong bát An Tĩnh.
An Tĩnh vội vàng đưa tay cản, “Nguyên Tư, đủ , đừng gắp cho em nữa, lát nữa em tự gắp.”
Tống Nguyên Tư tay ngừng, đặt mề gà mà An Tĩnh thích nhất bát An Tĩnh, nhỏ giọng : “Em hiểu , lát nữa chắc gắp .”
An Tĩnh liếc bốn đang cắm đầu cắm cổ ăn, bán tín bán nghi, “Chắc đến mức đó chứ?”
Tống Nguyên Tư tìm đúng khe hở cắm thêm hai cái chân gà bát An Tĩnh, “Em đợi một phút nữa xem.”
Tống Nguyên Tư dứt lời đến ba mươi giây, bàn ăn vốn dĩ đang yên bình lập tức diễn một trận đ.á.n.h bằng đũa kịch liệt.
Thịt gà trong chậu vơi càng nhanh, đũa bàn càng bay lượn kịch liệt.
Khi thịt gà trong chậu sắp cạn đáy, đũa bay lượn tốc độ cao bàn kín mít kẽ hở, đừng là thịt gà, Tống Nguyên Tư ngay cả một cọng đậu đũa khô cũng suýt gắp .
Mọi từng lúc tranh giành đến đỏ cả mắt.
An Tĩnh thấy , bàn tay nhỏ bé bất giác che chở bát của .
bàn tay nhỏ bé giấu thịt gà Tống Nguyên Tư chất cao như núi, An Tĩnh ăn nửa ngày trời vẫn thể ăn hết thịt gà trong bát.
Ánh mắt nóng rực của khiến An Tĩnh tê rần cả da đầu, thịt gà trong miệng cũng chút nhạt nhẽo vô vị.
Anh hai An chân gà trong bát em gái rục rịch rướn , thấy chân gà , hai con gà, bốn cái chân, sáu chia, trong bát em gái chiếm một nửa .
Anh với em gái như , chia một cái chân gà quá đáng chứ!
Anh là một hai như cơ mà!
Anh hai An giơ đũa định vươn về phía bát An Tĩnh, đũa nhấc lên, Tống Nguyên Tư bên cạnh An Tĩnh đột nhiên lên tiếng, “Lúc nấu cơm, chị dâu các cho thêm chút nước, bánh ngô dán trong nồi lúc chắc chín .
, ăn mì nấu , mì thái xong để trong bếp .”
Vừa dứt lời, một trận gió thổi qua, ba bóng bên cạnh hai An và cái chậu bàn trong nháy mắt biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-205-tranh-gianh-thit.html.]
Anh hai An giơ đũa sững sờ một chốc, lập tức đuổi theo, “Để cho một miếng, xin các đấy!”
Thấy bàn đều hết, Tống Nguyên Tư thở phào nhẹ nhõm, đang định tiếp tục ăn cơm, đột nhiên phát hiện trong bát thêm mấy miếng thịt gà.
Tống Nguyên Tư nghiêng mặt An Tĩnh, An Tĩnh mặt mày dịu dàng, “Vừa nãy chỉ lo gắp thịt cho em thôi.”
Để tiện dọn dẹp, xương ăn xong đều để bàn, trong sáu , mấy khác đều chất cao như núi, chỉ bên cạnh Tống Nguyên Tư gần như khúc xương nào.
An Tĩnh cũng đất , Tống Nguyên Tư thật sự ăn bao nhiêu.
Trong lòng Tống Nguyên Tư nghẹn ngào, gắp thịt gà trong bát định đặt bát An Tĩnh, “Anh thích ăn thịt gà lắm, cảm giác thịt gà độ dai, vẫn là em ăn nhiều một chút .”
“Không , bắt buộc ăn!”
Thái độ An Tĩnh cứng rắn, “Anh bớt lừa em , gì ai thích ăn thịt gà, bắt buộc ăn cho em.”
Triệu Tông ngậm bánh ngô, đang nhóm lửa, thì thấy Cao Thượng bưng chậu , nạp mẫn : “Không bảo bưng bánh ngô dán xong cho lão Tống và em dâu ăn một chút , ?”
Khuôn mặt tuấn tú của Cao Thượng đỏ, “...... ngại.”
Anh hai An bên cạnh Vương Hoài mắt thèm thuồng Vương Hoài nấu mì thấy lời , lập tức giật lấy cái chậu trong tay Cao Thượng, sải bước về phía , “Có gì mà ngại chứ, để đưa!”
Chưa đầy năm giây, hai An ôm chậu xám xịt .
Đón nhận ánh mắt chất vấn của Vương Hoài và Triệu Tông, hai An ngượng ngùng gãi gãi đầu, “...... cũng ngại !”
Triệu Tông chợt dậy, giật lấy cái chậu ngoài, “Đưa cái bánh ngô thôi mà, cái dáng vẻ ấp a ấp úng như đàn bà của các kìa, một chút dáng vẻ đàn ông cũng , lão Triệu đưa!”
Lão Triệu khỏi cửa đầy ba giây .
Lão Triệu ôm chậu, vẻ mặt thể tin nổi mang theo vẻ cạn lời, “Lão Tống thế, ăn bữa cơm cũng đàng hoàng!”
Vương Hoài kinh ngạc một chốc, dậy định xem, Triệu Tông giữ c.h.ặ.t lấy Vương Hoài, suy nghĩ một lát, khuyên nhủ: “Anh em, sẽ xem , đó là thứ mà những kẻ độc như chúng nên xem.”
Tống Nguyên Tư cùng An Tĩnh ăn cơm xong, vẫn thấy bếp lấy bánh ngô và nấu mì , nhịn bếp xem xét tình hình.
Tống Nguyên Tư bước bếp, nghênh đón là sự âm dương quái khí của Triệu Tông.
“Ây dô, lão Tống, khó cho bận rộn như còn thể nhớ đến mấy em chúng ?”
Bước chân Tống Nguyên Tư khựng , “Triệu Tông, ?”
Triệu Tông hừ lạnh một tiếng, “Không , chỉ là ăn no rửng mỡ thôi.”
Sắc mặt bốn trong phòng kỳ quái hơn , khiến Tống Nguyên Tư đầu óc mù mịt, lập tức tìm kiếm về phía hai An trong phòng.
Anh hai An lắc đầu nguầy nguậy, “Chúng phòng, nãy cái gì cũng thấy!”
Lời còn dứt, khi nhận ánh mắt đồng loạt b.ắ.n tới của , hai An mới nhận , lập tức bịt miệng .
Khuôn mặt tuấn tú của Tống Nguyên Tư chợt đỏ bừng, vội vàng định .
Tống Nguyên Tư đỏ mặt, Triệu Tông lập tức tự nhiên, trực tiếp kéo cánh tay Tống Nguyên Tư, trêu chọc một cách tiện tiện: “Cậu thế? Mau kể cho em .
Chúng thật sự tò mò c.h.ế.t .
Sao hổ mà loại chuyện đó chứ?”