Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yếu Đuối Cá Mặn Nằm Thắng - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-05-02 23:13:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha Kiều đứa trẻ bây giờ đang ở trong bệnh viện, là vợ Trâu Dũng đang chăm sóc, vội gọi phục vụ gói mấy món ăn thanh đạm, lát nữa tiện cùng Trâu Dũng đến bệnh viện thăm đứa trẻ.

Nói đến đây, Cha Kiều nhớ tới công việc của Trâu Dũng, hỏi: “Cậu và em dâu đều đến Thủ đô , công việc ở quê tính ?”

Trâu Dũng , nặng nề thở dài một : “Hai năm nhường công việc cho con trai lớn của .”

Cha Kiều nhíu mày, công việc còn, Trâu Dũng liền ngửa tay xin tiền con trai, huống hồ... còn là chữa bệnh cho em gái cùng cha khác .

Trâu Dũng năm đó phục viên, là vì vợ ở quê đột ngột qua đời vì bệnh, để hai đứa con trai và già chăm sóc, đứa con gái đang bệnh , rõ ràng là do ông sinh .

Trâu Dũng: “Cái cũng hết cách, vì căn bệnh , chúng từ huyện chuyển lên thành phố, cuối cùng xong kiểm tra ở tỉnh thành, mới chỉ cho một con đường sáng, bảo chúng đến Thủ đô khám thử. Những năm nay, lỡ dở bao nhiêu công việc, cộng thêm con trai lớn của lấy vợ, già khi lâm chung ...”

Trâu Dũng tiếp nữa, chỉ khổ lắc lắc đầu: “Dù trong nhà cũng chỉ ngần chuyện, nhắc đến là dứt. Bây giờ nghĩ , vẫn là thủ trưởng ngài tầm xa trông rộng, chỉ một cô tiểu thiên kim ngoan ngoãn khéo léo như , đỡ lo bao nhiêu.”

Năm đó trong bộ đội đều đang khuyên thủ trưởng lấy thêm một nữa, đông con mới náo nhiệt. Bây giờ con cái ông ngược ít, cảm nhận cái lợi của việc đông con, chỉ thiết thực thể hội cái khó. Vì tiền, công việc, mấy gian nhà cũ, trong nhà cãi vã ầm ĩ thể tách .

“Nó đỡ lo?” Cha Kiều liếc Kiều Trân Trân một cái, “Con cái chính là món nợ kiếp , mỗi đứa một cách riêng để hành hạ những cha như chúng .”

Kiều Trân Trân bĩu môi, phục trừng mắt .

Cha Kiều ho khan một tiếng, nhanh ch.óng chuyển chủ đề: “Vậy định tính ?”

Trâu Dũng: “Đợi phẫu thuật xong, tiên xem bác sĩ thế nào . Quê chúng khám bệnh tiện, trong huyện chỉ một trạm xá, bệnh nặng một chút đều lên thành phố, nếu gặp tuyết lớn phong tỏa đường, thì thật sự chỉ thể theo mệnh trời .”

Cha Kiều tán thành : “Giống như tình trạng của con gái , ở Thủ đô là nhất, ít nhất khám bệnh tiện lợi, cần vội về quê.”

Cha Kiều và Trâu Dũng quen từ sớm, đối phương từng cũng là một trai trẻ tuổi bồng bột, nay đến tuổi trung niên, cuộc sống biến đổi lớn, còn đèo bồng vợ con, chút nhuệ khí đều mài mòn .

Cha Kiều cân nhắc xem nên giúp ông thế nào, Thủ đô, mau ch.óng tìm một công việc thỏa mới là kế lâu dài...

Cha Kiều: “Chuyện công việc đừng vội, giúp hỏi thử.” Ông định tìm mấy bạn chiến đấu cũ ngóng một chút, xem vị trí công nhân tạm thời nào , cùng lắm thì bù thêm chút tiền .

Trâu Dũng , cả khuôn mặt “oanh” một cái đỏ bừng, dậy : “Thủ trưởng! với ngài những chuyện , ý !”

Cha Kiều xua tay: “ con , đây đều là tiện thể hỏi một câu, còn chắc .”

Trâu Dũng tin, cứng cổ : “Làm gì chuyện tiện thể nào, chẳng qua là nhờ vả nhân tình bù tiền ! Thủ trưởng, cảm ơn ý của ngài, nhưng chuyện đừng nhắc nữa, nếu đều dám gặp ngài nữa.”

Cha Kiều còn khuyên thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-yeu-duoi-ca-man-nam-thang/chuong-132.html.]

Trâu Dũng ngắt lời: “Thủ trưởng, ngài năm đó còn từng cứu mạng , nếu thật sự chiếm món hời của ngài, Trâu Dũng thành loại !”

Cha Kiều ngẩn , đang lúc khó xử, Kiều Trân Trân ở một bên bất thình lình lên tiếng.

“Chú Trâu, là chú việc cho cháu , cháu trả lương cho chú.”

:

Kiều Trân Trân nhớ , vị Chú Trâu mắt chính là nguyên lão cùng Cha Kiều khởi nghiệp trong nguyên tác.

Hai tay trắng dựng nghiệp, từ một đội xe vận tải nhỏ bé, đến công ty logistics khổng lồ , bao nhiêu năm nay, từng vì lợi ích mà trở mặt, và khi Cha Kiều qua đời, càng chăm sóc nguyên nhiều.

Trước mắt, Kiều Trân Trân tuy ý định buôn bán, nhưng cô còn kiêm cố việc học, tinh lực hạn. Mà trong giai đoạn đầu khởi nghiệp, một cộng sự đáng tin cậy là vô cùng quan trọng, Chú Trâu chính là ứng cử viên nhất.

Đã ý nghĩ , Kiều Trân Trân cũng do dự nữa, trực tiếp hỏi ý kiến của đối phương.

Ai ngờ Trâu Dũng còn trả lời, Cha Kiều lên tiếng một bước: “Cha ngay mà, con vẫn từ bỏ ý định! Đừng quên con vẫn là một học sinh, lấy việc học trọng!”

Kiều Trân Trân lý lẽ hùng hồn phản bác: “Bây giờ trường học nghỉ lễ, con xuống phía Nam lượn vài vòng thì .”

Cha Kiều: “Những lời cha với con đều uổng công , thế đạo bên ngoài thái bình!”

Kiều Trân Trân một tấc cũng nhường: “Con thái bình, thế để Chú Trâu đến giúp con một tay .”

Mắt thấy hai cha con tranh cãi, Trâu Dũng bên cạnh đang rầu rĩ nên hòa giải thế nào, Kiều Trân Trân nhắc tới ông giúp đỡ, vội : “Đại tiểu thư, hễ việc gì cần dùng đến , cần khách sáo, cứ trực tiếp tìm .”

Cha Kiều: “Trâu Dũng, đừng hùa theo con bé bậy!”

Kiều Trân Trân phục : “Cha! Cha cứ dội gáo nước lạnh con, con chuyện với cha nữa!”

Nói xong, cô ngoảnh đầu , hướng về phía Trâu Dũng : “Chú Trâu, cháu quả thực cần chú giúp đỡ, nhưng một mã quy một mã, tiền lương chắc chắn sẽ thiếu của chú.”

Trâu Dũng xua tay: “Không cần tiền lương...”

Không đợi ông xong, Kiều Trân Trân trực tiếp ngắt lời: “Chú khoan hãy vội từ chối, đây chính là một công việc khổ sai, cháu chuẩn xuống phía Nam xem thị trường, nhưng cha cháu yên tâm để cháu một xa, nếu trưởng bối như chú trông chừng cháu, ông cũng thể an tâm hơn một chút.”

Cha Kiều đến đây, ngược thật sự chút động lòng.

 

 

Loading...