Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 113: Một mảnh chân tình nuôi chó
Cập nhật lúc: 2026-04-18 20:09:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Đường Văn Tĩnh ký túc xá, cô khẳng định sẽ lời liền tới bên cạnh Bạch An Kỳ, cố ý hỏi Trương Vệ Hồng:
“Lãnh đạo hỏi cô cái gì?”
Trương Vệ Hồng đè nén, Phương Đường lập tức nhẹ nhõm thở , :
“Chính là hỏi An Kỳ việc siêng năng , quan hệ với chúng thế nào, còn … còn …”
“Còn cái gì?”
Bạch An Kỳ lạnh giọng quát hỏi.
“Hỏi cô lăng nhăng quan hệ nam nữ . nhưng lãnh đạo hình như quá tin tưởng.”
Trương Vệ Hồng hết một . Trong lòng cô cũng thấy thoải mái. Cô sẽ khác lưng, mặc dù Bạch An Kỳ với cô nhiều lời khó như nhưng cô vẫn lấy ơn báo oán.
Sắc mặt Bạch An Kỳ đại biến ánh mắt thể tin . Đây tuyệt đối thể là thủ tục hỏi thăm khi đại học. Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Các nam thanh niên trí thức khác tới, chuyện với lãnh đạo trong phòng cũng giống như Trương Vệ Hồng, bọn họ đều bày tỏ rằng hề Bạch An Kỳ một chút nào.
“Có tố cáo cô cho nên cấp mới phái tới điều tra?”
Phương Đường nhắc nhở.
Một nam thanh niên trí thức dùng sức gật đầu:
“ cũng nghĩ như . Cũng là ai thất đức như , cái chuyện hại mà chẳng lợi cho .”
“An Kỳ, gần đây cô đắc tội với ai?”
Có quan tâm hỏi, giọng điệu đồng cảm.
Sắp bước ngưỡng cửa đại học dùng sức kéo . Chuyện còn hơn cả cướp vợ cướp con, quá tàn nhẫn.
Tuy rằng bọn họ ghen tị Bạch An Kỳ thể đại học nhưng cũng tuyệt đối sẽ tố cáo lưng. Vì thế bọn họ sôi nổi phủi sạch , Bạch An Kỳ hiểu lầm.
Bạch An Kỳ tức hoảng, hoang mang lo sợ lẩm bẩm :
“Ai ? Ai hư hỏng như ? Không , tìm lãnh đạo chuyện!”
Phương Đường ngăn cô :
“Cô tìm lãnh đạo vô dụng, cô gọi điện thoại về nhà bảo họ tìm cách!”
“… thị trấn gọi điện thoại, ngay đây!”
Bạch An Kỳ lòng loạn như tơ vò, cảm kích Phương Đường chạy nhanh . Cô nhanh ch.óng thị trấn gọi điện thoại cho ba cô . Có ba cô tay, hẳn là sẽ vấn đề.
Văn Tĩnh vẻ mặt bình tĩnh, sự đắc ý trong lòng cô . Vừa cô với lãnh đạo nhiều chuyện về Bạch An Kỳ. Đương nhiên thẳng mà là ba câu thật một câu giả, nửa thật nửa giả. Tiện nhân Bạch An Kỳ tuyệt đối thể đại học.
Phương Đường cô sâu trong lòng chút lạnh. Người như Văn Tĩnh thật sự đáng sợ, vẫn nên tránh xa thì hơn. Đến lượt cô hỏi.
Hai cán bộ hỏi cùng một vấn đề. Phương Đường trả lời đúng sự thật:
“ và Bạch An Kỳ quan hệ bình thường, cãi bao giờ. Cô việc cũng , nhanh nhẹn hơn một chút. Quan hệ nam nữ lăng nhăng? Không chuyện đó. Bạch An Kỳ tầm mắt cao, đàn ông bình thường cô thèm để ý, mắt cũng .”
“Được, cô ngoài !”
Nữ cán bộ chút kiên nhẫn. Trừ cô gái tên Văn Tĩnh , lời khai của những khác đều sai biệt lắm. Xem Bạch An Kỳ quả thật vấn đề. Không gì bất ngờ thì thư tố cáo là do Văn Tĩnh .
Tuy cô khinh thường hành vi tiểu nhân của Văn Tĩnh nhưng chuyện thật sự cần loại như Văn Tĩnh giúp đỡ. Có lời khai của Văn Tĩnh, là thể danh chính ngôn thuận hủy suất của Bạch An Kỳ.
Hai đến nhà Đội trưởng Hoàng ăn cơm. Đội trưởng Hoàng lòng hỏi thăm, bàn cơm bóng gió hỏi nhưng hai miệng kín hé răng. Ăn cơm xong liền trở về huyện thành.
Lúc Bạch An Kỳ cũng chạy đến bưu cục thị trấn. Cô mệt đến mồ hôi đầy đầu, phổi đau rát chuyện cũng . Bộ dạng chật vật của cô nhân viên bưu cục giật , còn tưởng rằng xảy chuyện.
“Gọi… gọi điện thoại đường dài!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-113-mot-manh-chan-tinh-nuoi-cho.html.]
Bạch An Kỳ lấy tiền bảo nối máy đến văn phòng cô ở công ty bách hóa Thượng Hải. Mẹ cô là thủ quỹ công ty bách hóa.
“Mẹ… con An Kỳ…”
Điện thoại nối, Bạch An Kỳ liền nhịn lóc t.h.ả.m thiết kể chuyện tố cáo.
“Khóc cái gì mà . Mẹ dặn dò con hết đến khác, khi giấy báo đại học đến tay thì tuyệt đối lỡ lời. Sao con lời khuyên?”
Mẹ Bạch An Kỳ sắp tức c.h.ế.t . Đứa con gái ngốc thật sự là cái loại A Đẩu thể đỡ . Bà chỉ thiếu nước khâu miệng đứa con gái ngốc . Cuối cùng vẫn xảy sai lầm.
“Con với ai cả, con thật sự .”
Bạch An Kỳ ấm ức.
Lần cô thật sự bậy. Nhiều cô nhịn khoe khoang vẫn nhịn xuống.
“Không tố cáo con? Cái miệng của con còn ?”
Mẹ Bạch An Kỳ căn bản tin. Con gái ngốc đúng là đầu ch.ó.
Bạch An Kỳ giật đột nhiên nhớ . Lòng cô lập tức chìm xuống đáy. Chẳng lẽ là ?
Cô chỉ với Kim Thiên Ba.
Nghĩ đến thể là Kim Thiên Ba tố cáo, Bạch An Kỳ trong lòng đau đớn hơn cả d.a.o cắt. Cô tin tưởng Kim Thiên Ba như mà tên đàn ông đ.â.m lưng cô . Còn tàn nhẫn hơn cả kẻ lấy oán trả ơn mà cô !
Nghe con gái chuyện Kim Thiên Ba, Bạch An Kỳ bò qua dây điện thoại tát đứa con gái ngốc một cái. Miệng đàn ông là miệng lưỡi của quỷ. Trong nhà bà một ví dụ sẵn , con gái ngốc vẫn còn ngây thơ như .
“Sau con tránh xa tên Kim Thiên Ba đó . Nông thôn cần tìm yêu, chờ về thành phố tìm.”
“Vậy con còn thể đại học ?”
Bạch An Kỳ nhút nhát hỏi.
“Quay đầu bảo ba con hỏi thăm. Con đừng ôm hy vọng quá lớn. Cho dù đại học, sang năm cũng lo cho con Chiêu Công về thành phố. Nông thôn khẳng định thể ở cả đời. Sau con rút kinh nghiệm, khâu miệng !”
Mẹ Bạch An Kỳ dặn dò một nữa.
Con gái nông thôn, bà chuẩn sẵn hai phương án: một là đại học, hai là Chiêu Công về thành phố. Phương án đầu khó khăn hơn một chút, phương án dễ thao tác hơn cũng chắc chắn hơn.
“Mẹ, nếu là Chiêu Công thì con xưởng dệt nhé, mệt c.h.ế.t .”
Bạch An Kỳ trong lòng thoải mái hơn một chút. Làm công nhân xưởng quốc doanh cũng tệ nhưng là ngành nghề nhẹ nhàng.
“Mẹ hơn con. Sau khi về thành phố, chuyện gì cũng đừng nữa, nhớ ?”
Mẹ Bạch An Kỳ dặn dò, thật sự là yên tâm đứa con gái ngốc .
“Con , con với ai cả.”
Bạch An Kỳ lúc thật sự sợ hãi, sợ ngay cả chỉ tiêu Chiêu Công cũng thất bại. Cô tuyệt đối hé răng một lời. Đương nhiên nhất vẫn là thể đại học. Cô tức c.h.ế.t Kim Thiên Ba tên khốn nạn .
Không sai, hiện tại Kim Thiên Ba trở thành Bạch An Kỳ ghét nhất. Văn Tĩnh xếp thứ hai.
Bạch An Kỳ từ thị trấn trở về, trạng thái hơn nhiều nhưng thái độ đối với Kim Thiên Ba đổi bất ngờ. Từ sự dịu dàng ân ái biến thành lạnh lùng trừng mắt, thường xuyên b.ắ.n ánh mắt d.a.o găm về phía .
Kim Thiên Ba chột dám thẳng. Mỗi ánh mắt d.a.o găm của Bạch An Kỳ bay qua, đều cúi đầu hoặc là mặt . Điều càng Bạch An Kỳ khẳng định là tố cáo, hận thể bóp c.h.ế.t tên khốn nạn .
Uổng phí cô một mảnh chân tình nuôi ch.ó.
Phương Đường xem mà thấy buồn . Kim Thiên Ba cũng vô tội. Nếu cố ý tiết lộ chuyện Bạch An Kỳ đại học thì Văn Tĩnh cũng sẽ . Hai đều vô tội. Cũng Bạch An Kỳ kiếp còn thể đại học ?
cô nhớ rõ kiếp Kim Thiên Ba cũng đại học, là thông qua Chiêu Công về thành phố. Làm mấy năm thì nghỉ việc, mở một tiệm chụp ảnh kiếm ít tiền.
Tang Mặc ở huyện thành mua sắm khắp nơi chất đầy giỏ. Buổi chiều hai ba giờ, đạp xe về. Nửa đường gọi , là Bí thư Chu cùng với Thư ký Từ xe.
--
Hết chương 113.