Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 91: Chị cô thành đồ giày rách
Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:21:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông tới gì?”
Phương Đường lẩm bẩm.
Kiếp cô ở nông thôn một năm, ba cô cũng từng đến thăm một .
Tang Mặc lạnh một tiếng, mỉa mai :
“Ông hỏi đường , còn hỏi thăm chuyện em và Triệu Vĩ Kiệt, hỏi hai đang yêu , quan hệ thế nào.”
Phương Đường mặt trầm xuống, lạnh :
“Hóa là đến dò la tình hình. Ông quan tâm nhất là em thể bán giá để ông thăng quan phát tài.”
“Đừng sợ, hiện tại ông quản em.”
Tang Mặc đau lòng, đối với ba cô càng thêm chán ghét. Người đàn ông bản lĩnh mới dựa việc bán con gái để thăng quan phát tài.
Phương Đường gật đầu:
“Em mới sợ ông , mặc kệ ông , ăn cơm .”
Cô đoán mục đích của ông Phương. Khẳng định là Triệu Vĩ Kiệt thư về nhà, gây khó dễ cho nhà cô. Phu nhân xưởng trưởng là đàn bà đanh đá tiếng, ngang ngược vô lý thích ỷ thế h.i.ế.p . Không mặt mũi của Triệu Vĩ Kiệt, khẳng định tìm cách chỉnh nhà cô.
Ba cô là sĩ diện hão, bản lĩnh. Ở trong xưởng, ông thuộc loại địa vị cũng cũng nhưng mỗi ngày đều mơ tưởng thăng chức. Phỏng chừng ba cô tưởng cô giở trò lưng nên tới xem xét tình hình.
Ăn cơm xong, Tang Mặc cùng Phương Đường xuống núi. Triệu Vĩ Kiệt canh giữ ở chân núi, thấy hai liền tiến gần thì vẻ kinh ngạc :
“Ba Phương Đường tới, còn hỏi với cô yêu .”
“Anh thế nào?”
Tang Mặc lạnh giọng hỏi.
Triệu Vĩ Kiệt rụt cổ sức lắc đầu:
“ yêu . và Phương Đường là mối quan hệ đồng chí cách mạng thuần khiết. ba Phương Đường tin, nhất quyết tìm Phương Đường.”
Tang Mặc cho ông một ánh mắt hài lòng. Triệu Vĩ Kiệt lập tức ưỡn n.g.ự.c còn chút đắc ý.
Không dễ dàng gì, cuối cùng cũng đại ma vương hài lòng.
“ cho hai , chị cô thành đồ giày rách, bây giờ ngay cả cửa cũng dám , công việc tạm thời cũng cắt.”
Triệu Vĩ Kiệt nhận nhiều lời khen hơn, hứng thú bừng bừng kể tin tức mới nhất.
Hôm qua ông thị trấn, gọi điện thoại về nhà. Mẹ cho tin báo thù rửa hận. Phương Lan thành đồ giày rách còn cắt công việc tạm thời. Còn công việc tạm thời của Phương Hoa mấy ngày nữa cũng sẽ tìm cớ cắt nốt. Căn phòng cũng sẽ thu hồi.
Triệu Vĩ Kiệt bảo nắm c.h.ặ.t thời gian chỉ tiêu Chiêu Công còn tìm đối tượng cho . Yêu cầu khác thì thôi, chỉ ngoại hình nhất định xinh hơn Phương Đường, nếu thể ngẩng mặt lên ?
Phương Đường , thành đồ giày rách?
Thật là sảng khoái!
Kiếp cô , tin đồn nhảm nhí bay đầy trời. Phương Lan thì vẻ băng thanh ngọc khiết còn khuyên cô giữ bổn phận, thậm chí còn lửa thì khói ngụ ý là bản cô vấn đề. Hừ, bây giờ Phương Lan cuối cùng cũng nếm trái đắng của những lời đàm tiếu, đáng tiếc cô ở thành phố, nếu nhất định trả Phương Lan một câu ‘ lửa thì khói’.
“ . Lần thư cho cứ giữ cái tiết tấu . Dù nhà ở trong xưởng càng dễ sống, ở đây liền càng dễ sống hơn, hiểu ?”
Giọng Phương Đường ôn nhu nhưng lọt tai Triệu Vĩ Kiệt giống như một nhát d.a.o ôn nhu, lạnh đến tận xương tủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-91-chi-co-thanh-do-giay-rach.html.]
Hắn dùng sức gật đầu, lấy lòng:
“Hiểu, hiểu.”
Trong lòng suy nghĩ chỉ cần rời khỏi nơi quỷ quái , liền cần chịu sự kiềm chế của cặp ch.ó nam nữ Tang Mặc và Phương Đường nữa. Mẹ kiếp, đường đường là công t.ử xưởng trưởng, hổ lạc đồng bằng ch.ó khinh!
Phương Đường trở về ký túc xá, quả nhiên thấy ba cô cùng Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh đang chuyện. Nhìn thấy cô, ông Phương nghiêm mặt lạnh giọng quát hỏi:
“Sao giờ mới về?”
Ông đợi ở ký túc xá gần một giờ. Các thanh niên trí thức khác đều về, chỉ Phương Đường về. Hơn nữa ông hỏi Triệu Vĩ Kiệt, tên đó yêu đương với Phương Đường, ông Phương nóng nảy.
Cơ hội đổi đời duy nhất của ông bây giờ, chính là kết thông gia với xưởng trưởng. Phương Đường nhất định gả cho Triệu Vĩ Kiệt thể xảy chuyện gì.
Hơn nữa ông giọng điệu của cô thanh niên trí thức tên Văn Tĩnh , Phương Đường hình như yêu khác. Văn Tĩnh nhiều, úp úp mở mở càng cho ông Phương nóng như lửa đốt. Nam thanh niên trí thức khác thể gia thế như Triệu Vĩ Kiệt ?
Phương Đường hồ đồ !
Vừa cửa răn dạy, Phương Đường trong lòng vô cùng phản cảm. Từ nhỏ đến lớn, ba cô ở mặt cô đều là cái bộ dạng nghiêm khắc . Bất kể cô gì, ba cô đều mặt lạnh, bao giờ khen ngợi cô.
Cho dù cô quét dọn nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp, ba bữa cơm đúng giờ, giặt giũ quần áo cho cả nhà, cũng nhận một lời khen ngợi nào từ ba cô. Trong mắt ba cô, những việc đều là bổn phận của cô. Làm là bổn phận, là mắng.
“Con việc. Ba tới gì?”
Phương Đường vẻ mặt lạnh nhạt.
Tính gần nhất cô gặp ba cô, là kiếp một tuần khi cô c.h.ế.t. Cô Triệu Vĩ Kiệt t.r.a t.ấ.n đến lòng như tro tàn còn giữ một tia hy vọng liền về nhà đẻ. Cô ly hôn với Triệu Vĩ Kiệt, nhận sự ủng hộ của nhà đẻ.
cô đưa lời ly hôn ba cô mắng xối xả, mắng cô giữ bổn phận. Ông còn nếu cô dám ly hôn thì c.h.ế.t ở bên ngoài đừng về nhà, cứ coi như sinh cô con gái .
Bà Phương cũng mắng cô, mắng cô đủ, nhà chồng như còn ly hôn. Cô xắn tay áo lên cho họ xem những vết thương cánh tay. Toàn là vết bỏng t.h.u.ố.c lá, còn vết cắt của d.a.o nhỏ. Trên cánh tay một chỗ da nào lành lặn.
họ xong thờ ơ còn chỉ là chút vết thương ngoài da thôi. Triệu Vĩ Kiệt hiện tại liệt nên tâm trạng , để đ.á.n.h vài cái xả giận cũng là nên.
Sau đó Phương Lan cũng đến khuyên cô, bảo cô nên thức thời một chút. Cô còn cô một phụ nữ văn hóa công việc, ly hôn dựa cái gì mà sống, bảo cô suy nghĩ kỹ đừng hành động theo cảm tính.
Phương Hoa càng mặc kệ sống c.h.ế.t của cô, thẳng cô nên soi gương, một bà già tàn hoa rụng nguyệt còn tư cách gì đòi ly hôn, quả thực là trò .
Sau khi rời khỏi nhà đẻ Phương Đường c.h.ế.t tâm. Cô cảm thấy cả đời của chính là một trò , ngay cả con cũng tính là. Trong mắt nhà Phương gia, cô chẳng qua là một món hàng, bán giá . Bán xong dịch vụ hậu mãi. Người nhà Phương gia hút m.á.u cô, ăn thịt cô, mỗi đều đạt điều họ , sống hạnh phúc, chỉ cô trầm luân trong địa ngục.
Thế là cô liền cùng Triệu Vĩ Kiệt đồng quy vu tận.
Gặp ba cô, Phương Đường tưởng rằng sẽ còn tức giận nữa nhưng giọng điệu răn dạy đương nhiên của ông Phương, cơn giận của cô liền bốc lên. Cô cũng giọng điệu .
Ông Phương vẻ mặt kinh ngạc. Con gái thứ hai mắt vô cùng xa lạ như thể trở nên xinh hơn, còn táo bạo hơn, dám chống đối ông .
“Đây là thái độ cô chuyện với ba cô ? Cô thể chuyện gì? Ở bên ngoài lăng nhăng với ai?”
Giọng ông Phương càng nghiêm khắc hơn. Bên cạnh Văn Tĩnh thầm đắc ý. Vừa cô úp mở một câu, quả nhiên khơi mào mâu thuẫn giữa Phương Đường và ba cô .
Phương Đường lạnh một tiếng, mỉa mai :
“ đang yêu đương một cách đường đường chính chính giống Phương Lan, thành đồ giày rách. Ba, nếu ông cố ý tới mắng thì mau về , thời gian ở đây cãi với ông!”
Sắc mặt ông Phương đại biến, ông phắt dậy, giơ tay định tát cô. Trương Vệ Hồng hoảng sợ, nên can ngăn . Văn Tĩnh bày bộ dạng xem kịch vui.
--
Hết chương 91.