Thập Niên 70: Nàng Quân Tẩu Kiều Diễm Dọn Sạch Gia Sản Kẻ Thù Nuôi Con - Chương 191: Bắt nạt chị thì được, nhưng không ai được bắt nạt con trai chị!

Cập nhật lúc: 2026-04-03 14:42:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chị dâu, chuyện gì ạ?"

Lục Hoài Cảnh phản ứng nhanh nhẹn, vội vàng dắt chiếc xe đạp của nhà .

"Mau, lấy xe đạp của nhà ."

"Chẳng đứa nhỏ nữa, cả cứ khó chịu, còn ngoài mấy ."

Trương Hồng Yến sốt sắng lau nước mắt, còn Vương Thắng Lợi mặt mũi trắng bệch, Vương Chính ủy cõng lưng, trông còn chút sức lực nào.

Khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ gay.

"Cảm ơn cô em."

Trương Hồng Yến dắt xe đạp, Đường Uyển dáng vẻ đau đớn của Vương Thắng Lợi, thấy chút đành lòng.

"Chị dâu, là để em xem thử cho Thắng Lợi xem ?"

Giờ đây cha minh oan, cô cũng cần lén lút như nữa.

Hơn nữa trời tối mù mịt thế , khác chắc thấy.

Vương Chính ủy đến bản lĩnh của Đường Uyển, nhưng Trương Hồng Yến tin tưởng cô.

"Cô em, cô giúp chị xem thử với."

Chị nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ con bớt đau đớn.

Nếu Đường Uyển xem , đưa đến bệnh viện quân đội vẫn còn kịp.

Đường Uyển bước tới, đặt ngón tay lên mạch của Vương Thắng Lợi, bảo Lục Hoài Cảnh lấy đèn pin soi, cẩn thận quan sát tình trạng của thằng bé.

"Đây là do ăn thứ gì đó sạch , tối nay hai cho cháu ăn gì?"

"Có ăn gì lạ , chỉ xào ít thịt với nấu nồi canh củ cải thôi mà."

Vương Chính ủy mấy tin tưởng Đường Uyển: "Mấy thứ đó chúng đều ăn cả, ."

"Hồng Yến, mau đưa con đến bệnh viện quân đội ."

"Đừng cử động vội."

Đường Uyển thở dài, Trương Hồng Yến dễ chuyện hơn nên nhỏ giọng bảo:

"Chị dâu, chị cứ em, cho cháu nôn , em châm cứu vài mũi là đỡ ngay."

Còn về t.h.u.ố.c, cô tiện giải thích tại sẵn trong nhà.

Trương Hồng Yến định theo, móc họng cho Vương Thắng Lợi nôn thì Vương Chính ủy xót con.

"Phó Đoàn Lục, tin vợ , chỉ là việc ..."

"Vậy thì các chị bệnh viện ."

Không Lục Hoài Cảnh lòng trắc ẩn, mà sợ trì hoãn sẽ xảy chuyện.

Vương Chính ủy quả thực thấy chuyện hoang đường, nghi ngờ lời của Đường Uyển.

Trương Hồng Yến đôi mắt bình tĩnh của Đường Uyển, bỗng hạ quyết tâm :

"Cô em, chị cô. Ông nhà, thả con xuống ."

"Hồng Yến!"

Vương Chính ủy vợ , chuyện liên quan đến con cái đấy.

"Đau quá..."

Vương Thắng Lợi nhỏ bé Trương Hồng Yến ôm lấy, nhẹ nhàng móc họng cho nó.

Gà Mái Leo Núi

Sau đó Vương Thắng Lợi bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

Đường Uyển phòng lấy kim bạc và t.h.u.ố.c viên , Vương Thắng Lợi nôn đầy đất.

Đứa nhỏ nôn gần hết, khó nhọc : "Con ăn miếng thịt... ôi..."

Đến lúc nó vẫn còn tiếc miếng thịt ăn, đúng là do cái nghèo cho sợ hãi.

Một mùi chua nồng bốc lên, Lục Hoài Cảnh lấy khăn tay che mũi cho Đường Uyển, còn Vương Đại Ni mang đến một cốc nước.

"Cháu trai, súc miệng con."

Vương Thắng Lợi nôn xong thì uống một ngụm nước, trong đó pha linh tuyền thủy mà Đường Uyển thỉnh thoảng vẫn thêm .

Nó cảm thấy dễ chịu hơn chút ít, buồn bã :

"Con cố nhịn mãi, mà nhịn ."

"Đứa trẻ , nôn thì nôn chứ còn cố nhịn!"

Trương Hồng Yến tức giận, hóa con trai buồn nôn từ lâu, chỉ vì tiếc miếng thịt mới ăn nên cố gắng chịu đựng.

Vương Chính ủy càng tức hơn, gõ nhẹ lên trán nó: "Chỉ là miếng thịt thôi mà? Sau cha cho con ăn thịt mỗi ngày."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-quan-tau-kieu-diem-don-sach-gia-san-ke-thu-nuoi-con/chuong-191-bat-nat-chi-thi-duoc-nhung-khong-ai-duoc-bat-nat-con-trai-chi.html.]

Vương Thắng Lợi cha đăm đắm, dường như đang hỏi thật giả, Vương Chính ủy tức đến đau cả tim.

Thằng bé !

"Thắng Lợi, còn thấy khó chịu con?"

Trương Hồng Yến lo lắng hỏi, Vương Thắng Lợi nhẹ lắc đầu: "Con đỡ hơn , cảm ơn dì Đường."

"Cháu ăn ba đậu ở ?"

Đường Uyển cầm đèn pin, tỉ mỉ bãi nôn, vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên cô suýt nữa cũng nôn theo.

May Lục Hoài Cảnh đỡ lấy, cô mới chỗ khác nữa.

"Nhà chúng ăn ba đậu?"

Vương Chính ủy ngơ ngác, đến cả Trương Hồng Yến cũng ngẩn , Đường Uyển về phía Vương Thắng Lợi.

Vương Thắng Lợi còn nhỏ, hiểu ba đậu là gì, nhưng nó thật thà kể :

"Là... đó con sang nhà Hòa Bình chơi, bạn đưa đậu rang cho con ăn, con ăn luôn ạ."

Thằng bé tỏ vẻ oan ức.

Đường Uyển bất ngờ, chẳng nó vốn chơi với đám Hòa Bình ?

"Cái đồ khốn kiếp, chắc chắn là nó cố tình hại con trai chị!"

Trước đó Vương Thắng Lợi còn đ.á.n.h với mấy đứa đó, giờ bụng cho nó ăn ?

"Cháu uống chút nước ."

Đường Uyển lén cho t.h.u.ố.c viên cốc nước, t.h.u.ố.c tan , giữa đêm tối ai thấy gì cả.

Vương Thắng Lợi uống thêm một cốc nước nữa, cảm thấy cả thoải mái hẳn, mồ hôi trán cũng còn túa dữ dội như .

Trương Hồng Yến nghiến răng định tính sổ với nhà họ Từ: "Không , chuyện chị bỏ qua cho họ !"

Bắt nạt chị thì , nhưng ai bắt nạt con trai chị!

Vương Chính ủy lo ngại: "Dù cũng là con trai Đoàn trưởng Từ, chúng tiện đắc tội họ nhỉ?"

"Đắc tội gì chứ, giờ chị là vợ Chính ủy của , chị chỉ là của Thắng Lợi thôi!"

Trương Hồng Yến hừ lạnh: "Ông cũng chẳng Đoàn trưởng gì, ông chỉ là bố của Từ Hòa Bình thôi!"

Nghe , Vương Thắng Lợi lí nhí: "Mẹ, Hòa Bình với Vệ Dân cũng ăn, bảo là bà nội rang, con ăn ít nhất đấy ạ."

Thằng bé dám , từ khi Chu , nó vẫn chơi với Từ Hòa Bình và Từ Vệ Dân.

Có lẽ vì Chu từng bảo vệ nó, hai đứa bây giờ bắt nạt nó nữa, thỉnh thoảng còn đổi đồ ăn ngon cho .

"Cái gì?!!!"

Trương Hồng Yến sững sờ, chị trợn tròn mắt, Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh cũng .

Mấy lớn trân trối, cuối cùng Vương Chính ủy mới mở lời: "Thắng Lợi chẳng ?

Mình về ở với con , để sang nhà Đoàn trưởng Từ xem thế nào."

"Thắng Lợi, con thế nào ?"

Trương Hồng Yến quan tâm ôm lấy con, Vương Thắng Lợi chút kiệt sức, nó mỉm .

"Mẹ, con , con ngủ."

"Được, con về ngủ ."

Trương Hồng Yến vội vàng cảm ơn Đường Uyển: "Cô em, cảm ơn cô nhiều lắm, cảm ơn cô cứu Thắng Lợi nhà chị."

"Chuyện nhỏ thôi mà."

Đường Uyển dịu dàng dặn dò: "Thằng bé mới nôn xong, lát nữa sẽ thấy đói, chị dâu nhớ nấu gì đó ngon ngon cho cháu ăn nhé."

"Được, chị nhớ ."

Trương Hồng Yến bế Vương Thắng Lợi về nhà , Lục Hoài Cảnh yên tâm nên cùng Vương Chính ủy sang nhà Đoàn trưởng Từ.

Vương Đại Ni Đường Uyển với ánh mắt càng thêm nồng nhiệt, "Được , thì con còn cả chữa bệnh cơ ?"

Bà thật sự rõ gia cảnh cụ thể của nhà Đường Uyển, chỉ cô là tiểu thư đài các trong thành phố.

"Mẹ, chúng trong chuyện ạ."

Đường Uyển khoác tay Vương Đại Ni phòng, mỉm : "Ông nội con là quân y.

Cha con cũng chút ít về y thuật, từ nhỏ con cũng học lỏm vài phần, giỏi giang gì nhưng bệnh vặt thì con cũng hiểu đôi chút.

Trước đây do vấn đề thành phần của cha , nên con dám để lộ."

"Con đúng."

Vương Đại Ni càng hài lòng về Đường Uyển hơn, "Đời thiếu kẻ thấy khác hơn mà sinh lòng đố kỵ, khiêm tốn một chút vẫn hơn."

 

Loading...