Thập Niên 70: Nghe Tiếng Lòng, Sĩ Quan Cưng Chiều Vợ Tận Xương - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-04-15 11:49:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau , dù thế nào nữa, chúng hai căn nhà cũng coi như cái vốn để an lập mệnh.”

 

“Tất nhiên là chúng chắc chắn sẽ đối xử với chúng, nhưng đây chẳng là vì cho chúng hơn .”

 

Lãnh đạo ngờ Du Hướng Vãn nghĩ xa đến .

 

Tuy nhiên, ông tán thành.

 

Đây mới thực sự là lo nghĩ cho đứa trẻ, yêu thương, chăm sóc đứa trẻ vô điều kiện, đúng, thì êm tai.

 

xét về thực tế, gì hữu ích hơn việc giữ khoản tiền cho đứa trẻ chứ?

 

Lãnh đạo hớn hở, gật đầu đồng ý luôn .

 

“Cộc cộc ——”

 

Cửa mở , một giọng vang lên:

 

“Lãnh đạo, họ cũng nhận nuôi đứa trẻ ạ.”

 

Du Hướng Vãn:

 

!

 

Thế nên, thực sự sự biến hóa một phần trăm đó!

 

Tim thắt ngay lập tức.

 

【Ai mà ngờ , ai mà ngờ chứ?】

 

【Đây chẳng là đến nước cuối cùng nảy sinh sự cố ?】

 

Lục Ứng Tranh vỗ vỗ tay cô, cho cô một ánh mắt trấn an.

 

Người cũng ngờ bên trong còn khác.

 

Chợt nhớ đến chữ “cũng” lúc nãy, bấy giờ mới phản ứng .

 

“Lục doanh trưởng, cũng ở đây ?

 

Đây là em dâu ?”

 

“Chính ủy Trần, chị dâu, chào chị ạ.”

 

Du Hướng Vãn dậy, cùng Lục Ứng Tranh chào hỏi.

 

Sau vài câu hàn huyên đơn giản, hai bên đối diện .

 

Đều vì cùng một chuyện nên bầu khí tránh khỏi chút tế nhị.

 

Lục Ứng Tranh dường như nhận điều gì, tự nhiên lên tiếng:

 

“Chính ủy Trần và chị dâu chẳng một bé trai ?

 

nhớ cách đây lâu hơn một tuổi .”

 

Chị dâu Trần chút ngạc nhiên:

 

“Lục doanh trưởng còn nhớ ?”

 

Lục Ứng Tranh lịch sự :

 

qua.”

 

Chính ủy Trần hì hì :

 

“Thằng bé nhà sắp một tuổi rưỡi .

 

Chẳng là thấy nó cô đơn nên tìm cho nó vài bạn nhỏ cùng lớn lên.”

 

Du Hướng Vãn tìm kiếm trong những tin đồn qua.

 

Vị chị dâu Trần , hình như cô .

 

Cô thấp giọng hỏi Lục Ứng Tranh:

 

“Là gia đình ở dãy phía chúng , nhà ở rìa ngoài cùng ạ?”

 

“Ừm.”

 

Lục Ứng Tranh khẽ đáp một tiếng.

 

【Trời ạ!】

 

【Nhà hình như chút phốt đấy.】

 

【Nghe vợ chồng nhà cưng con trai như trứng mỏng.】

 

【Thường ngày gặp những đứa trẻ xấp xỉ tuổi , yêu cầu con nhà khác nhường con trai , còn trẻ con còn nhỏ, lấy chút đồ chơi thì .】

 

【Đứa trẻ đó đặc biệt bá đạo, chẳng đứa nhỏ nào chơi cùng.】

 

【Tìm bạn nhỏ cho con trai?

 

Lẽ nào là vì ai chơi cùng nên mới nảy ý định nhận nuôi cặp song sinh?】

 

【Như chút nào.

 

Cứ theo mức độ bênh con của hai vợ chồng thì cặp song sinh chắc chắn thằng bé hư đó bắt nạt mất.】

 

Du Hướng Vãn nghĩ đến khả năng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nghe-tieng-long-si-quan-cung-chieu-vo-tan-xuong/chuong-78.html.]

 

Cô giả vờ như những tin đồn đó, như đang chuyện phiếm, :

 

“Chị dâu, Kiến Dân nhà chị chắc thiếu bạn chơi nhỉ?

 

Xung quanh nhiều trẻ con thế cơ mà, mỗi em qua đều thấy tiếng một đám trẻ con nô đùa, nghịch đến phát điên luôn.”

 

Chị dâu Trần thoáng bối rối một lúc, đó :

 

“Đám nhóc...

 

đám trẻ con đó so với chị em trong nhà chứ, nếu thêm hai đứa em gái thì Kiến Dân nhà chị phúc .”

 

【Xì, một thằng nhóc hư đốn cả, cái phúc đó cho chị chị lấy hả?】

 

Lục Ứng Tranh cúi đầu, che nụ nơi khóe môi.

 

Tiếng lòng của Du Hướng Vãn đ-âm đúng trọng tâm thật.

 

thì cũng nhận cái phúc .

 

Chị dâu Trần cũng chờ ch-ết, soi mói:

 

“Tiểu Lục và Tiểu Du trẻ trung như , mới kết hôn, chắc chắn sẽ sinh con đẻ cái của .”

 

“Hơn nữa, các em còn trẻ, chăm sóc trẻ con kinh nghiệm .”

 

“Nghe chị dâu , là nhường cặp song sinh cho chị.”

 

Hừ, chị dâu Trần thầm nghĩ, con trai cần hai đứa nha hầu hạ.

 

nuôi hai đứa con gái nhỏ cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền gạo, sống .

 

Du Hướng Vãn vô cùng đồng tình với cách .

 

Cô chắc chắn theo.

 

“Chị dâu đúng , cái gì mà nhường?”

 

Cô nghiêm mặt, đôi mày khẽ nhíu , vô thức khiến tất cả trong văn phòng đều sang phía cô.

 

“Đây là hai đứa trẻ, đồ vật, thể nhường qua nhường ?”

 

“Điều chúng đang bây giờ là nỗ lực giành quyền nuôi dưỡng chúng, là xem ai thể nuôi dưỡng hai đứa trẻ thật .”

 

Chị dâu Trần trúng tim đen.

 

Chỉ là hai đứa con gái thôi mà, còn tranh?

 

Du Hướng Vãn mới chẳng quan tâm vợ chồng nhà nghĩ gì.

 

sang lãnh đạo:

 

“Lãnh đạo, hiện tại cả hai gia đình đều ý định, chi bằng chúng tổ chức một cuộc cạnh tranh công bằng?”

 

Lãnh đạo vốn đang khó xử, thấy lời của Du Hướng Vãn thì nảy sinh hứng thú, tò mò hỏi:

 

“Cạnh tranh công bằng thế nào?”

 

Chương 57 Không sinh thì sinh

 

Không chỉ lãnh đạo mà Lục Ứng Tranh cũng tò mò theo.

 

Anh Du Hướng Vãn chắc chắn bừa.

 

Du Hướng Vãn cũng mới nghĩ phương pháp .

 

“Chúng thể chấm điểm, giống như các bình xét nội vụ .

 

Chỉ điều chúng sẽ cộng thêm điểm.”

 

“Ví dụ như, thành thục trong việc chăm sóc trẻ con, điểm tối đa là năm điểm, đến lúc đó bốn chúng cùng đ-ánh giá, ai thì điểm cao, thì đương nhiên điểm thấp.”

 

, lập tức hiểu .

 

Lãnh đạo vô cùng tán thành:

 

“Rất , như công bằng.”

 

Chính ủy Trần:

 

“Tiểu Du , cái đó... tại là bốn , hai các cô chẳng ?”

 

Ông chỉ Du Hướng Vãn và chị dâu Trần.

 

Du Hướng Vãn cố ý tỏ vẻ kinh ngạc:

 

“Chính ủy Trần, ông nghĩ như ?

 

Đứa trẻ là do cả cha và cùng nuôi dưỡng, ông chắc từng chăm sóc con cái chứ?”

 

“Thay tã cho con, tắm cho con, cho con ăn, những việc bất kể là cha đều .”

 

“Cha bận thì , bận thì chắc chắn là cha chăm sóc chứ.”

 

Cô nghiêm túc :

 

“Ông như thể khiến lãnh đạo yên tâm giao hai đứa trẻ cho hai nuôi dưỡng?

 

Lãnh đạo, ông thấy đúng ?”

 

 

Loading...