[Thập niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:44:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạn Đoàn từ nhỏ nếm trải cảnh sinh ly t.ử biệt nên hiểu chuyện sớm.
Thằng bé nhớ rõ lúc chỉ vì ốm đau bệnh viện, từ đó bao giờ về nữa, đó cũng chẳng còn gặp .
Sự xuất hiện của Tô Tiếu Tiếu khiến nó quên đoạn ký ức đau thương .
Bây giờ khi sực nhớ , thằng bé bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Nó ôm chầm lấy Tô Tiếu Tiếu:
“Mẹ ơi, đừng giống như đẻ của con, rời xa chúng con, chúng con thể sống thiếu , hu hu hu..."
Có hạnh phúc bao, lúc nhỏ Phạn Đoàn hiểu, cho đến khi Tô Tiếu Tiếu đến, thằng bé mới thực sự thấu hiểu.
Nó dám tưởng tượng nếu Tô Tiếu Tiếu thì cái nhà sẽ trở nên như thế nào.
Trụ T.ử cũng bắt đầu lau nước mắt.
Nó ấn tượng gì về việc cha qua đời lúc nào, cũng từng cảm nhận tình thương của .
Nó từng tận mắt bà nội rời xa mãi mãi ở bệnh viện.
Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu tuy là cha đẻ, nhưng như cha tái sinh của nó.
Những ngày tháng tươi nhất đời nó chính là thời gian sống tại nhà họ Hàn.
Nó cũng sợ Tô Tiếu Tiếu đến bệnh viện trở về nữa, nên cố nhịn cho đến tận bây giờ mới dám .
Tiểu Đậu Bao hiểu chuyện gì, thấy hai trai , nó cũng lớn theo.
Tô Tiếu Tiếu là đầu nuôi con, tình cảm dành cho bọn trẻ vô cùng sâu đậm.
Con khi ốm đau thường yếu đuối, tối qua cô lo lắng vạn nhất ngã bệnh thì thể chăm sóc cho bọn trẻ , giờ đây cảm xúc dâng trào, cô cũng nức nở cùng với lũ trẻ.
Hàn Thành ở ngoài cửa thấy tiếng trong nhà, suýt chút nữa giữ nổi tay lái xe đạp.
Anh cầm đồ đạc, đẩy cửa xông thẳng , thấy Tô Tiếu Tiếu và mấy đứa nhỏ ôm thành một cục, xổm xuống ôm lấy họ, dịu dàng hỏi:
“Sao thế ?"
Tô Tiếu Tiếu nước mắt lưng tròng Hàn Thành, bĩu môi.
Hàn Thành xót xa vô cùng, xoa đầu cô, để cô tựa vai :
“Không , , ở đây .
Các con cũng đừng nữa, mua bánh bao đây, dậy rửa mặt ăn bánh bao học nào.
Trụ Tử, đưa các em rửa mặt ."
Trụ T.ử lời, kéo tay Phạn Đoàn, bế Tiểu Đậu Bao lên, ba đứa nhỏ cuối cùng cũng nín ngoài.
Hàn Thành kéo ghế xuống, bế Tô Tiếu Tiếu lên đùi , lau nước mắt cho cô:
“Sắp đến nơi mà còn nhè ."
Tô Tiếu Tiếu bật trong nước mắt:
“Em sớm ."
Tối qua đau dữ dội như cô còn cố nhịn rơi một giọt nước mắt, Hàn Thành về cô cũng , mà hôm nay mấy đứa nhỏ cho , bản Tô Tiếu Tiếu cũng thấy ngượng ngùng.
Hàn Thành thở dài, hôn lên lúm đồng tiền nhỏ của cô, giọng điệu chút bất lực:
“Được , rửa mặt ăn sáng , lát đưa các con học, tiện thể xin nghỉ phép cho em luôn."
Hàn Thành cảm thấy lẽ sẽ ám ảnh chuyện công tác.
Tô Tiếu Tiếu thì kiêu kỳ, nhưng thực ít khi , chắc là do ốm đau cộng thêm ảnh hưởng của hormone nên mới dễ xúc động như .
Bọn trẻ còn quá nhỏ, vẫn nên cố gắng hạn chế công tác.
Sau bữa sáng, Hàn Thành lái xe đưa Phạn Đoàn và Trụ T.ử đến trường, tiện thể xin nghỉ cho Tô Tiếu Tiếu, mới lái xe bệnh viện lấy kết quả kiểm tra.
“Chúc mừng Hàn chủ nhiệm, sắp bố nữa ."
Hàn Thành cầm tờ kết quả từ tay y tá, xem xem , xác nhận mấy mới lời cảm ơn.
Nụ mặt bao giờ tắt.
Bác sĩ Trần từ chui , chắp tay với Hàn Thành:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nguoi-me-ke-xinh-dep-va-dan-con-dang-yeu/chuong-153.html.]
“Chúc mừng Hàn chủ nhiệm, chúc mừng Hàn chủ nhiệm thêm quý t.ử!"
Nụ mặt Hàn Thành lập tức tắt ngóm:
“Ông năng kiểu gì đấy?"
Trong nhà ba thằng nhóc thối , còn thêm quý t.ử gì nữa?
Anh con gái, một cô con gái nhỏ kiều diễm ngọt ngào giống hệt Tô Tiếu Tiếu cơ!
Hàn Thành xa, Trần Ái Dân còn gãi đầu gãi tai hỏi y tá:
“ chúc mừng mà còn mắng ?"
Y tá phát kết quả bên cạnh đáp:
“Người Hàn chủ nhiệm nhà nhiều con trai, là đang một cô con gái đấy."
Trần Ái Dân lúc mới bừng tỉnh đại ngộ, buột miệng bậy:
“ thấy Hàn chủ nhiệm bố vợ .
Con gái thấy bộ mặt băng giá đó của chắc chẳng dám đầu t.h.a.i .
Theo thấy, chắc chắn vẫn là một thằng con trai."
Y tá mím môi :
“Anh dám thẳng mặt Hàn chủ nhiệm ?"
Trần Ái Dân là kiểu “nửa cân vịt bốn lạng mồm", cứng cổ :
“Đứng mặt ai cũng thế."
Hàn Thành trả xe cho Viện trưởng, báo cáo tình hình hội nghị giao lưu , đưa nộp bản báo cáo tổng hợp tàu, tiện thể xin nghỉ phép.
Lịch trình dự kiến vốn là mười ngày, Hàn Thành tranh thủ về sớm.
Viện trưởng bảo về nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày.
Hàn Thành cứng, đợi xem tình hình Tô Tiếu Tiếu hôm nay thế nào mới quyết định ngày mai nghỉ tiếp .
Trước đó hứa với Tiểu Bảo là Tết sẽ đưa Tô Tiếu Tiếu về thôn Tô Gia, giờ chỉ thể tùy theo sức khỏe của Tô Tiếu Tiếu mà tính, nhưng ngày nghỉ nếu tích lũy thì cứ tích lũy .
Hàn Thành mặt mày hớn hở, chạy bộ về nhà, cảm giác bản như trẻ mấy tuổi.
Về đến nhà, Tô Tiếu Tiếu đang cầm một cuốn sách, ghế, đôi lúm đồng tiền nhàn nhạt, đang ngắm Tiểu Đậu Bao, tận hưởng ánh nắng mặt trời đầy thư thái.
Tiểu Đậu Bao đang vẽ vẽ lên bảng đen nhỏ chân cô, trái tim vốn đang đ-ập loạn nhịp của Hàn Thành bỗng chốc trở nên bình yên.
Anh bước tới ôm lấy Tô Tiếu Tiếu hôn một cái, như một thằng ngốc:
“Tiếu Tiếu, chúng con gái ."
Dù xác định từ , nhưng khi thấy giấy trắng mực đen rõ ràng, vợ chồng họ mới thực sự trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Tô Tiếu Tiếu xoa bụng , đôi mắt trong veo cong thành hình trăng khuyết, ôm lấy Hàn Thành dụi dụi:
“Hàn Thành, chúng thật sự con gái !"
Tiểu Đậu Bao bỗng nhiên dậy, sờ sờ bụng , nhăn mũi :
“Em trai~~~"
Vợ chồng hai lập tức dội một gáo nước lạnh, cùng Tiểu Đậu Bao, đồng thanh :
“Là em gái, em trai!"
Tiểu Đậu Bao sờ bụng Tô Tiếu Tiếu, chỉ chỉ , giọng điệu vô cùng chắc chắn:
“Tiểu Đậu Bao, em trai!"
Vợ chồng đang “cô con gái" cho mờ mắt , chỉ IQ vị trí cũ, hình như thật sự là 50% khả năng là em trai đấy.
Hàn Thành ở nhà, sự bám của Tiểu Đậu Bao xảy hiệu ứng lây lan.
Tô Tiếu Tiếu cứ quanh quẩn bên Hàn Thành, Tiểu Đậu Bao quanh quẩn bên Tô Tiếu Tiếu, trông thú vị.
Món quà mang từ thủ đô về bây giờ mới bắt đầu đem trưng bày.
Tiểu Đậu Bao và Tô Tiếu Tiếu vây quanh bàn, như hai đứa trẻ tò mò chờ xem Hàn Thành mang về những thứ lành gì.