[Thập niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:25:28
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tiếu Tiếu gì cho nữa.
Hôm nay cô nảy ý định tạm thời ăn đồ dự trữ trong nhà để tránh việc ngày nào chợ cũng dị nghị, ngờ trùng hợp đến thế, thật sự báo cáo.
là những kẻ nhàn rỗi việc gì .
“Vậy chúng ăn thịt mỗi ngày nữa ?
Hay là em nấu món ăn dở tệ để khác ngửi thấy mùi?”
Tô Tiếu Tiếu hỏi.
“Không !”
“Không !”
Hai cha con đồng thanh phản đối.
Phạn Đoàn:
“Mẹ, chú con g-ầy quá, bồi bổ thể thật , con bắt buộc ăn thịt mỗi ngày đấy ạ, cấp của bố cũng đồng ý cho con ăn thịt!”
Tô Tiếu Tiếu:
“Sao con chú là cấp của bố?”
Phạn Đoàn lười cả việc khinh bỉ chỉ thông minh của :
“Bố là cấp , cũng bảo là chào cấp mà.”
Tô Tiếu Tiếu:
“……”
Hàn Thành:
“Không cần thiết , cũng nghiêm trọng đến mức đó .
Cho dù thấy nhà ăn thịt kho tàu, chỉ cần giải thích đôi câu là xong, chúng cứ ăn như bình thường thôi.”
Anh mới cảm nhận sự thú vị của đồ ăn, đừng món gì luộc với muối nhạt nhẽo để phá hỏng vị giác của .
Trước đây ăn uống đối với chỉ là lấp đầy cái bụng, còn bây giờ là một sự tận hưởng.
Tô Tiếu Tiếu cũng chỉ bâng quơ thôi, bắt cô ngày nào cũng ăn cơm canh đạm bạc thì cũng thể nào.
“Tại cá mặn chút mùi tanh nào ?”
Hàn Thành thấy lạ lắm, đây ở nhà hấp món cá mặn , mùi tanh khiến thể nuốt trôi, mà ăn món do Tô Tiếu Tiếu hấp, thực sự quá thơm.
Tô Tiếu Tiếu :
“Gừng thái sợi, r-ượu trắng và đường đều thể khử tanh, đặc biệt là đường trắng, còn thể trung hòa vị mặn của cá.
Thỉnh thoảng ăn một vẫn ngon.”
Hàn Thành gật đầu:
“Quả thực ngon, đưa cơm.”
Nói xong, Hàn Thành xới thêm nửa bát cơm.
“Anh ai báo cáo ?”
Tô Tiếu Tiếu thuận miệng hỏi một câu.
Hàn Thành lắc đầu:
“Không quan trọng, tổ chức là thế nào.”
Tô Tiếu Tiếu cũng hỏi thêm nữa.
Phạn Đoàn và Đậu Bao cũng thích ăn, nồi cơm lớn mà Tô Tiếu Tiếu nấu buổi trưa, cả nhà ăn sạch bách còn một hạt.
Sau giờ nghỉ trưa, một buổi chiều bận rộn bắt đầu.
Người thì , học thì học, một phần hồng khô nhăn nheo phơi hai ngày cũng thể bắt đầu nhào nặn .
Bí mật của món bánh hồng mềm dẻo ngọt ngào chính là ở khâu nhào nặn.
Quá trình nhào hồng chữa lành, chỉ là cầm lên nhẹ nhàng bóp, nhẹ nhàng xoay.
Không cứ nhào một là xong, phơi vài ngày nhào tiếp, cho đến khi phá hủy cấu trúc bên trong của mỗi quả hồng, đợi nó mềm nhũn và đường hóa thì mới trở thành bánh hồng.
Trong quá trình đó, tuyệt đối rách lớp màng tự nhiên phơi khô bề mặt, đây là một công việc đòi hỏi kỹ thuật cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nguoi-me-ke-xinh-dep-va-dan-con-dang-yeu/chuong-52.html.]
Tô Tiếu Tiếu đắm chìm trong niềm vui dứt .
Tiểu Trụ T.ử đến, chính xác là bé đến tìm Tô Tiếu Tiếu:
“Dì ơi, dì thể giúp bà con , con tìm ai giúp cả, bà... bà sắp qua khỏi , hu hu hu...”
Tô Tiếu Tiếu giật , lập tức dừng tay :
“Tiểu Trụ Tử, cháu đừng vội, từ từ xem xảy chuyện gì?”
Tiểu Trụ T.ử cứ mãi:
“Bà, bà con chảy nhiều m-áu lắm, hu hu hu...”
……
“Tiểu Trụ Tử, cháu đừng nữa, bà ngã trong nhà là đ-ánh?”
Tô Tiếu Tiếu hỏi.
Tiểu Trụ T.ử dù già dặn tuổi thì cũng chỉ mới hơn sáu tuổi.
Vào giờ , lớn thì , học thì học, hàng xóm chẳng mấy ai ở nhà.
Cộng thêm việc bình thường hai bà cháu cũng qua với khác, ngoài bạn mới quen là Phạn Đoàn và dì Tô bụng , bé thực sự còn thể tìm ai giúp đỡ.
Cậu nấc trả lời câu hỏi của Tô Tiếu Tiếu:
“Mẹ, con lỡ tay đẩy bà.”
Tô Tiếu Tiếu nhớ Hàn Thành từng của Trụ T.ử tái giá, đoán chừng là xảy tranh chấp gì đó với bà nội của Trụ Tử.
“Được Tiểu Trụ Tử, dì chuyện gì xảy .
Cháu đừng vội, lúc cháu rời bà còn tỉnh táo ?
Có ai ở cạnh bà ?”
Tiểu Trụ T.ử lắc đầu, nước mắt vẫn cứ rơi lã chã:
“Mẹ , bà đất bất động.”
“Được, dì , cháu đừng vội.”
Tô Tiếu Tiếu xoay xổm xuống hỏi Phạn Đoàn, mắt đứa trẻ:
“Phạn Đoàn chỗ bố việc ?”
“Biết ạ!”
Phạn Đoàn hồi nhỏ thỉnh thoảng theo bố đến chỗ , nhiều nên tự nhiên là nhớ.
“Vậy giao cho con một nhiệm vụ mới, bây giờ con tìm bố, với bố là bà nội của Trụ T.ử ngã trong nhà thương, chảy nhiều m-áu, đất bất tỉnh nhân sự, cần bố giúp đỡ.
Con chính xác từng chữ với bố, nhớ ?”
Hiếm khi thấy nghiêm túc như , Phạn Đoàn đây là việc vô cùng quan trọng, bé đùa nghịch nữa, lanh lợi lặp lời dặn một lượt.
Tô Tiếu Tiếu tiếp:
“Nếu tìm thấy bố, hoặc bố đang bận, con với bất kỳ bác sĩ cô y tá nào cũng , tóm là nhất định mời bác sĩ đến nhà Trụ T.ử cứu bà nội, con hiểu lời ?”
Phạn Đoàn gật đầu thật mạnh:
“Hiểu ạ!”
Tô Tiếu Tiếu nhẹ nhàng xoa đầu bé:
“Giỏi lắm, , cố gắng nhanh một chút nhưng chú ý an .”
Tiểu Phạn Đoàn mím môi, vẻ mặt nghiêm nghị gật đầu, lao như một viên đ-ạn nhỏ để “thực hiện nhiệm vụ”.
“Tiểu Trụ Tử, dì nhà lấy hộp cứu thương đây, cháu đợi một chút.”
Tô Tiếu Tiếu lo bà cụ mất m-áu quá nhiều, nhanh ch.óng cầm m-áu lúc nào lúc .
Tô Tiếu Tiếu giao hộp cứu thương cho Tiểu Trụ Tử, thể để Đậu Bao ở nhà một , cô bế Đậu Bao lên bảo Tiểu Trụ T.ử dẫn đường phía .
Nhà Trụ T.ử cách nhà Tô Tiếu Tiếu xa, sát bên chợ, bộ cũng chỉ mất tám đến mười phút, cộng thêm việc cứu nên rảo bước nhanh, Tô Tiếu Tiếu ước chừng chỉ mất năm, sáu phút.
Vì bế Đậu Bao, Tô Tiếu Tiếu chạy đến thở hồng hộc.
Nhà ở khu gia đình là kiểu xây dựng thống nhất, diện tích nhà phân chia dựa cấp bậc và lượng nhân khẩu trong gia đình.
Sau khi bố Trụ T.ử hy sinh, Trụ T.ử và bà nội chuyển đến một căn hộ hai phòng ngủ.
“Phòng ngủ" ở đây là chỉ lượng phòng trong nhà chính, ví dụ như căn nhà Tô Tiếu Tiếu đang ở là bốn phòng ngủ, các tiện ích kèm đều giống , chỉ là sân nhỏ hơn một chút thôi.