[Thập niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:33:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã đựng hơn nửa xô, nhiều hơn nữa Tô Tiếu Tiếu thực sự xách nổi , tranh thủ lúc cũng tan , Tô Tiếu Tiếu vội vàng dẫn bọn nhỏ về nhà.

 

Bọn trẻ nỡ rời khỏi bãi biển.

 

Phạn Đoàn bắt đầu hỏi Tô Tiếu Tiếu bao giờ mới đến.

 

Tô Tiếu Tiếu suy nghĩ một chút :

 

“Có lẽ đợi đến năm , mùa đông quá lạnh đến , bây giờ những thứ cũng thể nhặt nhiều, các con về cũng ngoài nha.

 

Mẹ dạy các con dối, vốn dĩ những thứ là sự ban tặng của thiên nhiên, nhưng bây giờ quản nghiêm, đợi thêm mấy năm nữa nhặt thế nào cũng , nhà chúng ăn thêm chút thịt tố cáo .

 

Cho nên, học hỏi các con trong nhà ăn gì ?

 

Có đồ ngon gì ?

 

Chúng dối, nhưng cũng thể chọn với khác, uyển chuyển hỏi một câu tại đấy, hiểu ?”

 

Phạn Đoàn và Trụ T.ử gật gật đầu:

 

“Biết ạ.”

 

Phạn Đoàn :

 

“Thế , chúng mau về nhà đồ ăn ngon .”

 

Trụ T.ử đến mặt Đậu Bao xổm xuống:

 

“Tiểu Đậu Bao hôm nay nhiều đường , cõng em về .”

 

Tô Tiếu Tiếu xách hải sản, bế nổi Tiểu Đậu Bao, nhưng hình g-ầy gò của Trụ Tử, chút lo lắng:

 

“Tiểu Trụ T.ử con cõng nổi ?

 

Để Đậu Bao từ từ thôi.”

 

Tiểu Đậu Bao cũng nặng, Tiểu Trụ T.ử ngày nào cũng tập luyện cùng Hàn Thành, dưỡng một thời gian cũng chắc chắn lên ít, thằng bé gật gật đầu:

 

“Cháu cõng nổi ạ.”

 

Tô Tiếu Tiếu để Tiểu Trụ T.ử dậy, cô trực tiếp bế Tiểu Đậu Bao đặt lên lưng thằng bé, thấy thằng bé cõng vững, cũng liền chiều theo nó.

 

Tiểu Đậu Bao đặc biệt ngoan, sấp lưng , ôm cổ nhúc nhích gì.

 

Tiểu Phạn Đoàn bây giờ cũng đặc biệt dẻo dai, nó còn giúp bê thùng gỗ:

 

“Tiểu Trụ Tử, lát nữa cõng mệt , đổi tớ cõng một đoạn.”

 

Trụ T.ử gật gật đầu:

 

“Được.”

 

Một ngày thu hoạch đầy ắp, cả nhà bốn lưng tựa ánh chiều tà, kèm với tiếng vui vẻ vội vã về nhà.

 

Bọn họ mới lên đường lớn, hàng xóm thấy Tô Tiếu Tiếu liền :

 

“Ôi chao, đây là về thế?

 

Trong nhà khách đến mà còn .”

 

Tô Tiếu Tiếu nghĩ thầm chẳng lẽ là loại khách như Dương Đào, Dương Đào ?

 

hoan nghênh đấy.

 

Cười hỏi hàng xóm:

 

“Chúng biển nhặt chút vỏ sò, thím , khách nhà chúng thím quen ?”

 

Thím hàng xóm lắc lắc đầu:

 

“Không quen.”

 

Tô Tiếu Tiếu đang định gì đó, thấy bà :

 

của cô, còn dẫn theo một đứa trẻ nữa đấy, đợi ít thời gian , cô mau về .”

 

Tô Tiếu Tiếu:

 

“!!!!!” Thím thím chuyện thể đừng hụt thế !!

 

“Mẹ đến?!!Tuyệt quá, cảm ơn thím, bọn nhỏ, bà ngoại đến , chúng mau về nhà!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nguoi-me-ke-xinh-dep-va-dan-con-dang-yeu/chuong-91.html.]

 

Tô Tiếu Tiếu dẫn con chạy về, cô còn ở cửa là ai cơ, Tiểu Bảo như một viên đ-ạn thép nhỏ lao tới, miệng ngừng kêu:

 

“Cô cô cô cô cô cô…”

 

Tô Tiếu Tiếu đặt đồ trong tay xuống đón lấy viên đ-ạn thép nhỏ, trực tiếp nó đ-âm cho lùi về mấy bước.

 

Tô Tiếu Tiếu ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Bảo, hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé:

 

“Ai chà Tiểu Bảo con chậm một chút, cô sắp ngã .”

 

Tiểu Bảo tại chỗ “òa òa” lớn:

 

“Cô ơi, cháu nhớ cô lắm, cô ở nhà chẳng ai thương Tiểu Bảo cả, hu hu hu hu, cô mau cùng Tiểu Bảo về nhà , hu hu hu hu…”

 

Phạn Đoàn thấy, cảm giác khủng hoảng nảy sinh, đến cướp với nó!

 

Thế còn thể thống gì nữa, ai cũng cướp !

 

Nó xông lên hai lời kéo Tiểu Bảo khỏi lòng Tô Tiếu Tiếu:

 

“Cậu tránh , cướp tớ!”

 

Trụ T.ử ngẩn , cướp dì Tô?

 

Đến cả Tiểu Đậu Bao cũng hiểu , nó đạp đôi chân ngắn, nóng lòng xuống khỏi lưng Tiểu Trụ Tử, miệng gọi:

 

“Mẹ~~~ ~~~~”

 

Đến cả Lý Ngọc Phượng cũng ngẩn , bình thường thành thế , bà qua bế Tiểu Bảo từ trong lòng Tô Tiếu Tiếu :

 

“Được , gặp cô ?

 

Gặp còn .”

 

Tiểu Bảo ôm cổ Tô Tiếu Tiếu buông, Phạn Đoàn kéo thằng bé, Đậu Bao cũng bắt đầu “òa òa” lớn.

 

Gặp mặt t.ử tế, cho hiện trường lúc vô cùng hỗn loạn.

 

Tô Tiếu Tiếu cũng dở dở .

 

Cô đành an ủi Phạn Đoàn, an ủi nữa đoán chừng nhóc con giở trò đ-ánh .

 

“Phạn Đoàn con buông tay , nó là Tiểu Bảo, con trai của hai , con còn ăn đùi gà trong con gà nó nuôi cơ mà, con quên ?”

 

Phạn Đoàn mặt mày nghiêm nghị, đỏ mắt, nó mới quan tâm nó là ai:

 

“Cháu quan tâm nó là ai, tóm cướp cháu!”

 

cuối cùng vẫn ngoan ngoãn buông tay.

 

Tô Tiếu Tiếu giơ tay ôm cục cưng lòng:

 

“Con và Đậu Bao cùng với bố đều ở đây, thể ?

 

Tiểu Bảo là quá lâu gặp , mới nhớ thôi, như con nghĩ .”

 

Tiểu Đậu Bao cũng “bịch bịch bịch” chạy tới, đẩy Tiểu Bảo , đến cả trai cũng đẩy :

 

“Mẹ ~~~”

 

Tô Tiếu Tiếu đành ôm luôn cả Tiểu Đậu Bao :

 

“Tiểu Đậu Bao ngoan, đây là Tiểu Bảo, cùng với các con giống , đều là của .

 

Phạn Đoàn, Trụ T.ử qua đây chào hỏi .”

 

Lý Ngọc Phượng đúng là, nên nên giận, con gái mới kế nhà bao lâu, hai đứa trẻ đối với cô đoán chừng hơn cả ruột .

 

Lý Ngọc Phượng đồng thời cũng thở phào một , xưa nay ghẻ khó , xem thư của con gái là ở chung với bọn trẻ tệ, hai đứa nhỏ còn điểm chỉ tay hỏi thăm bà nữa, nhưng tận mắt thấy là chuyện khác.

 

Trái tim luôn treo lơ lửng của bà lúc cũng buông xuống.

 

Bà cưỡng ép bế Tiểu Bảo lên, vỗ vỗ m-ông thằng bé:

 

“Con lời dẫn con đến gặp cô nữa.”

 

Tiểu Bảo bĩu bĩu môi dùng mu bàn tay quệt nước mắt, dáng vẻ nhỏ nhắn tủi vô cùng.

 

rõ ràng thương nó nhất, còn thương hơn cả Đại Bảo, bây giờ từ chui hai đứa nhóc, cướp mất cô của nó.

 

Tô Tiếu Tiếu cũng ngờ bọn họ gặp mặt là bộ dạng , cô xoa xoa đầu Phạn Đoàn, bế Đậu Bao dậy, giới thiệu:

 

“Đây là của , bà ngoại của các con, đây là Tiểu Bảo, trai của các con, chúng đều là một nhà, Phạn Đoàn, Trụ T.ử qua chào hỏi .”

Loading...