Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 1: Xuyên qua đến những năm 70

Cập nhật lúc: 2026-02-07 10:16:00
Lượt xem: 15

"Bành!"

 

Lâm Hạ mồ hôi đầm đìa tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, cơ thể dường như vẫn còn lưu cảm giác tê dại khi c.h.ế.t. Hai ngày nay cô liên tục gặp ác mộng, mơ thấy cảnh tượng khi xuyên .

 

Trước khi xuyên , Lâm Hạ đang chuẩn xem mắt, Lâm ở đầu dây bên điện thoại lóc sướt mướt khiến đầu cô to cả .

 

Vì bất đắc dĩ nên cô mới đồng ý, nhưng ngờ chỉ là xem mắt thôi mà cũng gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ.

 

Đến khi tỉnh nữa, cô ở trong căn phòng nhỏ mang đậm thở thời đại .

 

Sau khi tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, cô mới phát hiện dường như xuyên một cuốn tiểu thuyết từng qua.

 

Bởi vì lật thấy một trùng tên trùng họ với nên mới tò mò thử, nào ngờ là một cuốn văn niên đại ngược luyến tình thâm.

 

Lâm Hạ ở trong sách là một nữ phụ pháo hôi não, suốt cả quá trình chỉ lo phá hoại nam nữ chính, mục đích chỉ để thúc đẩy tiến độ tình cảm cho họ.

 

Cuối cùng còn nam chính trả thù, nhận lấy kết cục thê t.h.ả.m.

 

Lúc đầu Lâm Hạ thu hút bởi cái tên, đó thuần túy là để xem nam nữ chính yêu đến mức nào, ngược ngược tâm xong vẫn thể tiếp tục ở bên .

 

Đọc xong, Lâm Hạ vô cùng chấn động, bọn họ là câm miệng ? Những chiêu hãm hại vụng về của nữ phụ mà cũng thể khiến nam nữ chính hiểu lầm đến sống c.h.ế.t .

 

Ngày thứ hai xuyên đến, Lâm Hạ khi xong ác mộng biểu thị, cô nhất định tránh xa nam nữ chính .

 

Đang nghĩ ngợi, bên ngoài truyền đến tiếng chuyện khe khẽ. Sáu giờ sáng, vạn vật vẫn tỉnh giấc, tiếng chuyện rõ ràng.

 

Là chị dâu cả và của nguyên chủ, bọn họ mỗi ngày đều dậy sớm chuẩn bữa sáng, nhà bếp cách phòng nguyên chủ xa, chỉ ngăn cách bởi một bức tường.

 

"Mẹ, con bé Hạ chắc là đau lòng thật , nó tự nhốt trong nhà ba ngày ." Vương Yến Mai đầy mặt lo lắng, trong lời mang theo vẻ sốt ruột.

 

Chị hiểu nổi cô em chồng rõ ràng lớn lên xinh kiêu sa, thành phần gia đình , hàng tá đuổi theo m.ô.n.g, mà cứ luôn quấn lấy thằng nhóc nhà họ Hạ .

 

Thằng nhóc nhà họ Hạ qua thấy hạng lương thiện gì, cô em chồng mang theo dấu bàn tay mặt trở về, chắc chắn liên quan đến nó.

 

"Yến Mai ! Con xem nên nghĩ cách gì để con Hạ tỉnh ngộ đây, thật sự con Hạ tiếp tục dây dưa với thằng nhóc họ Hạ nữa." Mẹ Lâm đầy mặt u sầu, con gái út mới nghiệp vẫn tìm việc , một lòng một đều đặt Hạ Lập Hiên.

 

Cha Hạ và cha Lâm đều là công nhân nhà máy thép, cha Hạ còn cao hơn cha Lâm một cấp, điều kiện gia đình cũng hơn nhà họ Lâm.

 

Nhà họ Hạ và nhà họ Giang là hàng xóm nhiều năm, thằng nhóc nhà họ Hạ và con bé nhà họ Giang từ nhỏ cùng học.

 

Nhà họ Lâm và hai nhà đó cùng một khu vực, mãi đến lên cấp hai cấp ba, Lâm Hạ mới quen Hạ Lập Hiên.

 

Nếu nhà họ Hạ ý, Lâm vẫn đồng ý, nhưng con gái đơn phương chạy theo , chỉ danh tiếng khó mà còn chẳng nhận .

 

Hành động của con gái khiến nhà họ Lâm ngẩng đầu lên nổi mặt nhà họ Hạ, thời buổi chú trọng bình đẳng, theo lý mà chẳng nhà nào cao quý hơn nhà nào, chỉ là hành động tự dán lên của con gái thật sự mất giá.

 

Vì những chuyện sai trái con gái út , cha Lâm Lâm đến nhà họ Hạ xin , thể diện sớm mất sạch .

 

"Mẹ, khoan hãy chuyện thằng nhóc họ Hạ, tình hình bên ngoài càng ngày càng căng thẳng , con bé Hạ mà vẫn việc , sợ là xuống nông thôn đấy." Vương Yến Mai đành lòng cha chồng chồng lao tâm khổ tứ vì cô em chồng hiểu chuyện.

 

Chị gả nhà năm sáu năm, cha chồng đối xử với chị cực , chị cũng từng gặp vấn đề chồng nàng dâu.

 

Chỉ là cô em chồng hạng chịu an phận, sớm muộn gì cũng ngày gây họa lớn, liên lụy đến trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-1-xuyen-qua-den-nhung-nam-70.html.]

 

"Chuyện ... Trước đó nó là thi ở bệnh viện, cũng đậu ." Mẹ Lâm nhíu mày, mấy năm nay ít thanh niên tri thức xuống nông thôn mà chẳng thấy về, những cô gái thể về đều là vì bệnh tật, chà đạp thành cái dạng gì .

 

Bà thực sự nỡ để con gái út xuống nông thôn, đứa con gái là con út sinh muộn, điều kiện hơn, tuy là nuông chiều quá mức nhưng cũng cả nhà yêu chiều mà lớn lên.

 

"Lát nữa con sẽ nhờ hỏi thăm thử, con bé Hạ xinh như , tìm thế nào mà chẳng , cứ luôn đem mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh mãi." Vương Yến Mai việc ở bệnh viện, nhưng chỉ là một y tá bình thường, cũng khả năng giúp em chồng, nhưng hỏi thăm kết quả thì vẫn .

 

"Hay là chúng nhờ giới thiệu đối tượng cho con Hạ nhé ? Thứ nhất, trúng khác, còn một lòng một chạy theo ai nữa; thứ hai, như cũng cần xuống nông thôn." Vương Yến Mai nảy ý định, đề nghị.

 

Mẹ Lâm khẽ động tâm, càng nghĩ càng thấy vẹn cả đôi đường, chỉ là con gái út đồng ý : "Liệu ?"

 

"Đám con gái trẻ đều thích trai, chúng tìm nào tướng mạo khôi ngô thử xem?" Vương Yến Mai thấy chồng xiêu lòng đề nghị của , tràn đầy hăng hái đáp .

 

Từ khi con gái út mang cái mặt đ.á.n.h trở về, ba ngày khỏi cửa, cũng năng gì, bà chút lo lắng con gái út đang tính toán cách tìm thằng nhóc nhà họ Hạ.

 

Mẹ Lâm ở bên đang nghĩ cách khuyên nhủ con gái út cải tà quy chính, con gái bà sớm đổi linh hồn.

 

Lâm Hạ bàn tính nhỏ gả nguyên chủ của Vương Yến Mai, nhưng hề phản cảm, nếu cô là chị dâu của nguyên chủ, e là từ lâu .

 

Trong ký ức của nguyên chủ, cô vẫn thể cảm nhận chị dâu đối xử với nguyên chủ khá , ngay cả tin tức bệnh viện tuyển cũng là chị dâu cho cô , mà đợt tuyển dụng của bệnh viện cũng tuyển nhân viên chính thức, mà là nhân viên thời vụ.

 

Thời buổi công nhân trong thành phố bão hòa vô cùng, công việc như "một củ cải một cái hố", nhân viên thời vụ hiếm , huống chi là nhân viên chính thức.

 

Lúc công việc thể kế thừa, thông thường chỉ khi cha nghỉ hưu thì con cái mới thể thế, ngay cả công việc cũng thể mua bán.

 

Đáng tiếc là nhà vì nguyên chủ mà lo lắng đến bạc đầu, nhưng nguyên chủ cả não là đàn ông, một chút tâm trí cũng đặt công việc, mà nam chính khi tin tuyển dụng từ chỗ nguyên chủ, bỏ tiền chạy vọt quan hệ cho nữ chính, cuối cùng công việc của nguyên chủ tan thành mây khói.

 

Lúc Lâm Hạ tin , cơ mặt cô nhịn mà run rẩy, thật sự gì với nguyên chủ, đây đúng là điển hình của kẻ ngốc vì tình.

 

Vì cái gọi là tình yêu mà ngay cả miếng cơm cũng vứt bỏ, Lâm Hạ khỏi phỉ nhổ nguyên chủ, hèn gì thiết kế xuống nông thôn.

 

Trở một cái, Lâm Hạ lặng lẽ chờ đợi thời gian trôi qua, cô vì phá hỏng thiết lập nhân vật của nguyên chủ nên mấy ngày nay thói quen sinh hoạt đều theo nguyên chủ.

 

Theo lý thì cô nên kiên trì bỏ tìm Hạ Lập Hiên, nhưng kể từ ngày cô đến đây, cô vẫn khỏi cửa.

 

Hôm nay là ngày thứ ba , xem hôm nay ngoài dạo một chút, nếu ngoài dạo thì phù hợp với tính cách của nguyên chủ, cô hạng thể nhịn ở nhà lâu như .

 

Lâm Hạ ngủ dậy rửa mặt, trong sân đ.á.n.h răng quan sát. Nhà họ Lâm là một mảnh sân nhỏ giếng, xung quanh đều là những mảnh sân lớn nhỏ thế , san sát .

 

Kiếp Lâm Hạ thủ đô, khu vực phá dỡ . Cô quyết định , kiếm tiền nắm bắt cơ hội mua vài căn tứ hợp viện ở thủ đô, đợi phá dỡ, cô thể mà thu tiền.

 

"Ăn cơm thôi!" Tiếng gọi của Lâm từ ngoài cửa cắt đứt giấc mộng của Lâm Hạ.

 

"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa truyền đến.

 

"Dậy đấy?" Mẹ Lâm lớn tiếng hỏi thăm.

 

"Dạ, ngay đây." Lâm Hạ chỉnh đốn biểu cảm gương mặt, mở cửa phòng, lập tức nhập vai. Với tốc độ lật mặt , cô cảm thấy giới giải trí thì thật đáng tiếc.

 

Cô quyết định , đợi trong những xem mắt ai phù hợp, cô sẽ tự tìm cho một "phiếu cơm" mà gả , hết sống sót ở thời đại , còn tình yêu gì đó, mặt sự sinh tồn thì chẳng đáng một đồng.

 

Chẳng là xem mắt ! Cái kinh nghiệm đầy . Kinh nghiệm từ chối khác và khác từ chối cô đều đủ!

 

 

Loading...