Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 108: Hàu không ăn trắng
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:31:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị dâu ạ, mau trong chị.” Lâm Hạ ngẩng đầu thấy là Dương Hồng Mai, An An chạy mở cửa sân từ lâu .
“Dì ạ.” Nhóc con quen thuộc với hàng xóm nhà bên cạnh .
“Ái chà, An An nhà em ngoan quá mất!” Dương Hồng Mai thấy dáng vẻ bà cụ non của con bé, khen ngợi.
Nhóc con chạy trong nhà, kéo một chiếc ghế ngoài, lấy ghế cho khách .
“Ấy ! Cẩn thận chút con, để bác!” Dương Hồng Mai thấy con bé còn cao bằng lưng ghế, chút đáng sợ, sợ con bé ngã.
“Con chơi với em nhé ?” Dương Hồng Mai đặt con gái xuống đất.
An An chạy trong nhà, một lát cầm một con b.úp bê bằng sứ , đưa tay Nữu Nữu.
“Cho em mượn chơi .” Nói xong liền Lâm Hạ, xem phản ứng của cô.
“An An giỏi lắm, chia sẻ!” Lâm Hạ trực tiếp giơ ngón tay cái với con bé, khen ngợi.
Đứa trẻ càng ngày càng đáng yêu, vì cô kể nhiều chuyện , tuy luôn bạn chơi cùng nhưng nhóc con hề ngang ngược, hào phóng.
Dương Hồng Mai mà thầm kinh ngạc, đứa trẻ dạy dỗ thật đấy, lễ phép hào phóng.
Thấy hai đứa chơi với , Lâm Hạ xổm xuống chuẩn tưới nước cho hạt giống.
“Em gieo hạt giống gì thế?” Dương Hồng Mai thấy cô bới đất, chuẩn tưới nước.
“Em gieo ít cà chua, ớt, cà tím, củ cải ạ.” Thực tế cô còn trồng ít dưa chuột, nhưng sợ đến cuối cùng bão thổi một cái, giàn dưa chuột thổi bay mất thì chẳng cô trắng tay ?
Cô cảm thấy những loại rau thấp hơn một chút chắc sẽ vấn đề gì lớn, dù trời sập đều cao chống đỡ, thấp thể là an hơn một chút.
Dương Hồng Mai vốn định nhắc nhở cô một câu, ngờ cô mà đều tránh hết , tò mò hỏi: “Sao em trồng dưa chuột, đậu cô ve?”
Lâm Hạ chị hỏi , tưởng đoán sai , do dự hỏi: “Bão thổi đổ ạ?”
Nếu đổ thì cô sẽ trồng một ít.
“Không , đúng là thích hợp trồng, chỗ vị trí của chúng gần biển quá, gió lớn, mấy cái giàn đó giữ .” Dương Hồng Mai nhớ lúc mới đầu theo quân.
Hồi đó thấy vị trí trong sân rộng, hăng hái trồng nhiều rau quả, kết quả một trận bão qua, chỉ còn ít rau bám đất chắc, còn mấy thứ leo giàn thì cuối cùng chỉ còn vài sợi dây leo.
Lục Duật Tu rửa bát xong, ngoài liền thấy trong sân.
“Chị dâu đến chơi ạ?”
“Chà, đang bảo thấy Tiểu Lục .” Dương Hồng Mai thấy tay vẫn lau khô nước, thuận miệng chào hỏi một câu.
“Anh rửa bát đấy chị.” Lâm Hạ nhớ đến vụ cá cược của vợ chồng chị, mỉm .
Dương Hồng Mai , ngưỡng mộ : “Tiểu Lục nhà em đúng là một!” Chị giơ ngón tay cái giống Lâm Hạ lúc nãy.
Ngữ khí đầy vẻ ngưỡng mộ, “Lão Ngô nhà bao giờ mới thể chủ động rửa bát thì bao!”
“Dạy dỗ một chút là mà chị!” Lâm Hạ thấy chị ngưỡng mộ như , liền một bên bày mưu tính kế.
Lục Duật Tu cầm cuốc đập nhỏ những cục đất lớn, nhướng mày, vểnh tai lên .
“Dạy... dạy dỗ thế nào cơ?” Dương Hồng Mai xong lập tức động lòng, nhưng chút hiểu.
“Lão Ngô nhà chị về đến nhà là gì ạ? Ở nhà việc giống như kem đ.á.n.h răng ? Nặn một cái mới động một cái?” Lâm Hạ nghĩ nghĩ về những đặc điểm đó, tổng kết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-108-hau-khong-an-trang.html.]
“ đúng đúng! là gọi thế nào cũng động, trong mắt chẳng chút việc nào cả, đ.á.n.h một cái mới động một cái!” Thấy cô đều đúng hết, chị liên tục gật đầu tán đồng.
“Chị cứ thế thế ...” Lâm Hạ nhận thấy điều gì đó đầu , thấy Lục Duật Tu đang nghiêm túc cuốc đất còn lén nữa, nhưng vẫn chút yên tâm, ghé tai Dương Hồng Mai .
“Thế em?” Chỉ chút việc mà còn khen ? Biểu dương ?
Dương Hồng Mai thực sự nghĩ như liệu hiệu quả .
Lục Duật Tu thấy chỗ mấu chốt nhất chẳng thấy gì cả, liền cô gái nhỏ đang đề phòng đây mà, trong mắt mang theo một tia ý , đầy cách để khiến cô .
“Chị cứ tin em!” Lâm Hạ vỗ n.g.ự.c bảo đảm, tuy cô từng thực hành qua nhưng đây cô xem ít giáo trình trị chồng mạng, ngờ kiếp một cái cũng dùng đến.
Chương 81
Dương Hồng Mai thấy Tiểu Lục ở nhà ngày nào cũng việc, siêng năng vô cùng, liền cảm thấy theo Lâm Hạ chắc chắn sai!
“ , cái đó... hàu thật sự là nhặt ở bờ biển em? Cái em gửi sang , vị đó ngon thật đấy.” Dương Hồng Mai nhớ mục đích đến đây.
Sau khi Lục Duật Tu đưa đến nhà họ, dạy họ cách tách vỏ ăn thế nào, họ đều từng thấy qua, nhưng khi ăn miệng thì đúng là mỹ vị, béo ngậy mọng nước, là nhặt ở bờ biển, trong lòng vẫn chút dám tin.
Làm cho Đại Quân Tiểu Quân nhà chị hận thể nửa đêm bờ biển nhặt ít về.
“Vâng ạ, gọi là hàu, dinh dưỡng, thể...” Lâm Hạ suýt chút nữa công dụng mà ai cũng ở đời của hàu, mặt mang theo nụ gượng gạo, tiếp nữa.
“Ừm, tóm là giá trị dinh dưỡng, đàn ông thể ăn nhiều một chút ạ.” Câu cuối cùng chột nhỏ một cách kỳ lạ.
Cũng vì chuyện hạt sầu riêng đó , mặt Dương Hồng Mai lập tức mang theo biểu cảm ‘chị hiểu ’, cũng nhỏ giọng : “Vậy ngày mai em nhặt nữa ?”
Thứ tốn tiền, còn ‘giá trị dinh dưỡng’, chẳng lẽ nên nhặt nhiều một chút ? Huống hồ còn ngon nữa.
Dù giờ đất cũng xong, hạt giống cũng gieo, tay chị cũng nhiều việc, thấy lời mời của Dương Hồng Mai, Lâm Hạ gật đầu đồng ý.
Cô nhiều một chút, phơi khô, đồ biển giàu dinh dưỡng, protein , đến lúc đó đưa thư đến là thể gửi ít hải sâm khô cho bà nội Lục và cha Lâm.
Hai hẹn sáng mai bắt hải sản, Dương Hồng Mai thấy thời gian còn sớm nữa liền dậy về nhà.
Việc tay Lâm Hạ cũng xong xuôi, chỉ chờ hạt giống nảy mầm thôi.
Cả nhà ba giường, Lâm Hạ kể xong câu chuyện, dỗ dành nhóc con ngủ say thì ôm lấy.
“Có chuyện gì giấu ?” Người đàn ông bá đạo giữ c.h.ặ.t lấy cô, hỏi bên tai.
“A? Không mà!” Hai tay Lâm Hạ một bàn tay của giữ c.h.ặ.t, bàn tay thì loạn, cũng vùng vẫy , cô sợ nhóc con thức giấc.
“Không thành thật ?” Thấy cô chịu , Lục Duật Tu tung chiêu cuối.
“Đừng... em em .” Eo Lâm Hạ là nơi sợ nhột nhất, dám to, cả thở hổn hển.
Lục Duật Tu cô cọ đến mức bốc hỏa, trong lòng thực sự tò mò cô rốt cuộc gì, nhẫn nhịn cô .
“Thật sự chuyện gì lớn .” Lâm Hạ hổ ‘giá trị dinh dưỡng’ của hàu, hàu chỉ công dụng ai nấy đều mà đối với gan cũng , còn thể nâng cao khả năng miễn dịch.
“Các rèn luyện quanh năm, chất dinh dưỡng cơ thể cần nhiều hơn so với bình thường, thể ăn nhiều hơn một chút.” Lâm Hạ biểu thị đang phổ biến kiến thức một cách nghiêm túc!
Lục Duật Tu cảm thấy chuyện cô giấu là chuyện dạy dỗ gì đó , ngờ cuộc khảo tra vô ý thể thấy cái .
Ngọn lửa sắp bùng cháy , bảo hôm nay xung động như .
Nghĩ như , đối với một tin tức khác thấy cũng chẳng còn hứng thú nữa, nếu giờ hành động thì chẳng chỗ hàu ăn trắng ?