Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 136: Ra khơi rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:37:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Các chị dâu khách sáo quá, cái đó cũng món ăn gì quý giá ạ." Lâm Hạ ngờ vì chuyện mà tìm đến tận cửa cảm ơn.
"Cũng chỉ mỗi cái , tụi chị thấy Hồng Mai đang xoài khô, liền học theo luôn, cái cảm ơn em chứ." Chu Hồng sảng khoái .
Trước đây từng qua , ngờ Lâm Hạ dễ chuyện như , đây vợ của Doanh trưởng Lục yểu điệu thục nữ, ham ăn biếng , mồm mép linh hoạt dễ chọc, họ cũng sống cùng nên nghĩ tới chuyện kết giao, giờ xem lời chắc chắn là kẻ tung tin đồn nhảm.
Lâm Hạ thấy đồ gửi tặng đều là chút đậu đỏ lương thực thô và một ít trái cây, thứ gì đắt tiền, liền từ chối nữa, từ chối nhiều quá miễn hiểu lầm là chê bai.
Mấy xuống cùng trò chuyện, trong nhà cũng thứ gì khác để đãi khách, Lâm Hạ lấy xoài khô , Chu Hồng và Lý Xuân Yến vẫn , lúc thấy xoài khô trong miệng con trẻ trông như thế nào, bỗng nhiên chút tò mò.
Ngửi thấy đúng là một mùi hương trái cây vốn của xoài, màu vàng cam vô cùng bắt mắt, họ đều ăn qua xoài tươi, nhưng từng ăn qua xoài phơi khô, thử một miếng, chua chua ngọt ngọt, lúc mới vì lũ trẻ trong nhà cứ nhớ mãi quên.
Chua chua ngọt ngọt, họ ăn đều vô cùng yêu thích.
Lâm Hạ thấy họ cũng thích ăn, mỉm : "Không chỉ xoài , dứa cũng ạ, đều là cách như , dùng muối ngâm qua là thể khử vị chua."
Hai xong, thầm nghĩ lúc về sẽ thử ngay, Dương Hồng Mai , hối hận : "Em , xoài tăng giá , tăng thêm một xu."
Trái cây mua thật sự nhiều, giá cả cũng luôn định, hôm nay chị mua, nhân viên liền tăng giá , còn vì xoài bỗng nhiên đặc biệt dễ bán, lúc dứa cũng , trong lòng liền hối hận vì mua đắt.
Ba khác xong, lập tức ha ha lớn.
"An An thật đúng là ngoan quá , con nhà chị hễ nghỉ là chơi bời mất dạng, còn nghĩ tới chuyện sách chứ." Dương Hồng Mai thấy dáng vẻ một bên cầm b.út vẽ của con bé, liền nhớ tới hai đứa con nghịch ngợm nhà .
Chương 101
"Đại Quân, Tiểu Quân nhà chị hoạt bát bao, khỏe mạnh so với cái gì cũng hơn mà." Chẳng m.a.n.g t.h.a.i , Lâm Hạ bây giờ chỉ thấy trẻ con thể khỏe mạnh, hoạt bát, vui vẻ chính là điều nhất.
Đứa trẻ hiểu chuyện thì đáng yêu, cũng giống như đứa trẻ hoạt bát nghịch ngợm, chỉ là một loại tính cách thôi, đều sẽ chịu ảnh hưởng của môi trường, khỏe mạnh mới là điều khó nhất.
Dương Hồng Mai cũng đúng, Chu Hồng cũng vô cùng tán đồng gật đầu, tuy trẻ con trong nhà nghịch ngợm, lúc chê bai thì chê bai, nhưng lúc đáng yêu thì cũng thật sự ngoan.
"Em đang vẽ cái gì đây?" Triệu Hương Lan thấy An An đang vẽ vẽ, tò mò ghé qua xem thử, liền phát hiện bản vẽ Lâm Hạ vẽ ở một bên.
Chị vốn tưởng là vẽ đế giày gì đó, ngờ trông kỳ hình dị dạng, chút quen mắt.
"Đó là tã lót ạ."
Trên bản vẽ là tã lót khi cải tiến, nhưng lúc công nghệ dán, tã lót truyền thống là một dải dài, còn dùng dây buộc , cho nên cô thêm hai dải dây cố định ở bên cạnh, buộc sẽ dễ thao tác hơn dây thừng.
"Em ?" Triệu Hương Lan xong, vẻ mặt đầy kinh ngạc Lâm Hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-136-ra-khoi-roi.html.]
Lâm Hạ mỉm nhẹ nhàng, "Vâng ạ, mới kiểm tra gần hai tháng ."
"Em còn sớm mà, khoan hãy ngoài nhé." Dương Hồng Mai trịnh trọng dặn dò, chỗ họ phong tục, đủ ba tháng nhất nên giấu kín.
Triệu Hương Lan , theo bản năng bịt miệng , đó nhớ trong căn phòng sớm thấy hết , ngại ngùng mỉm .
"Các chị cũng ạ." Cái chuyện đủ tháng , ở hiện đại chẳng căn cứ gì cả, Lâm Hạ cũng để ý lắm, quan trọng hơn vẫn là tình trạng sức khỏe của bà bầu.
Cô để ý, nhưng ba khác vô cùng nghiêm túc đối đãi, ánh mắt cô giống như một con b.úp bê dễ vỡ .
Dương Hồng Mai mấy xem bản vẽ Lâm Hạ vẽ, đều cảm thấy như vẻ đúng là thuận tiện hơn nhiều, Dương Hồng Mai trong lòng khỏi cảm thán, đôi tay Tiểu Hạ thật sự là khéo léo quá .
Biết cô m.a.n.g t.h.a.i , mấy vây quanh chuyện lúc m.a.n.g t.h.a.i mà trò chuyện, ở đây ngoại trừ Lâm Hạ, đều là sinh ít nhất từ hai đứa con trở lên, đây đúng là kinh nghiệm của những mà, Lâm Hạ ngoan ngoãn lắng , gạn đục khơi trong.
Ngồi chơi tầm một tiếng đồng hồ, các chị dâu bận rộn về nhà tìm bóng dáng con cái, Lâm Hạ bận rộn một lát liền bắt đầu cơm tối, buổi tối một con cá kho tộ, một món tôm rang muối, thêm một món rau xanh và một bát canh rong biển tôm nõn trứng.
Ăn cơm xong, mặt trời còn gắt nữa, Lâm Hạ liền tưới nước cho mấy mầm rau nhỏ, buổi trưa mặt trời nắng gắt hun qua sẽ chút héo rũ, vốn dĩ cô còn lo lắng sẽ nắng c.h.ế.t, đó phát hiện buổi chiều tối khi tưới nước, sáng sớm hôm sẽ khôi phục trạng thái tinh thần hăng hái, lúc mới yên tâm hơn nhiều.
là chẳng công ăn lương nào ở đời mà hướng tới cuộc sống điền viên thong dong cả, cô yêu thích cái cảm giác trồng rau , mầm hoa bên tường tuy rằng thời gian trồng xuống đúng lúc, may mà điều kiện khí hậu đảo , lớn còn nhanh hơn cả mầm rau, mầm vải chắc là ở bên tường, thứ che chắn mặt trời nên cũng đang phát triển mạnh mẽ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cuộc sống tuy bình bình đạm đạm nhưng vô cùng thú vị, hai chuyện xảy khiến Lâm Hạ mừng chút buồn.
Chuyện buồn chính là Lục Duật Tu khơi , thời gian định , đến đảo nửa tháng nay, cô quen với những ngày đều trở về mỗi tối, suýt chút nữa quên mất quân nhân chính là gánh vác những trách nhiệm như , vài ngày cũng dần dần quen, dù lúc đầu gả cho sẽ như .
Chuyện đáng mừng chính là cô vẫn luôn xuất hiện phản ứng nghén, cũng là tới lúc .
Bụng bắt đầu nhô lên, mặc quần áo rộng rãi tuy vẫn rõ lắm, nhưng lúc chính cô thì liền , nhóc con thường xuyên cẩn thận chạy tới sờ sờ, còn nhỏ giọng lầm bầm, cho dù cô em bé thấy , nhóc con cũng để ý.
Hôm nay cách ngày Lục Duật Tu hơn một tháng, sáng sớm thức dậy thời tiết lắm, bầu trời âm u, từ đêm qua thổi gió lớn, đài phát thanh sáng hôm qua thông báo , bão sắp tới.
Lâm Hạ dám mạo hiểm, hôm qua cùng Dương Hồng Mai chợ mua thức ăn mang về để sẵn, cá thịt các loại để lâu, nhưng rau củ vẫn thể để hai ba ngày, cũng may bình thường cô tích trữ ít đồ khô, nấm hương khô, miến, mì sợi, trứng gà đều là thứ luôn sẵn trong nhà.
Lâm Hạ thu dọn đồ đạc trong sân, tháo dây phơi quần áo, bên cạnh mầm hoa cắm cành cây buộc , mầm rau dùng bạt che , nhờ Ngô hàng xóm bê đá đè lên, những thứ thể thu dọn trong sân đều thu dọn xong.
Cô dắt con ở trong nhà, đóng c.h.ặ.t cửa sổ, chờ đợi cơn bão tố ập xuống.
Nhóc con từng trải qua bão, chút sợ hãi, nhưng vẫn lấy hết can đảm cẩn thận ghé sát bụng cô, giọng non nớt an ủi em bé: "Em gái em đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em."
Dáng vẻ đáng yêu vô cùng khiến lòng Lâm Hạ mềm nhũn .