Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 246: Có phúc
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:50:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cơm xong , con lên lầu gọi An An.” Lâm Hạ nấu cháo, tráng bánh trứng hải sản, còn hai đĩa rau.
Nói xong Lâm Hạ lên lầu, chú ý tới khuôn mặt đầy tâm sự của cha Lâm Lâm.
Lục Duật Tu phơi xong quần áo bèn thịt con gà mang về hôm qua, lông gà chỉ kịp xử lý sơ qua một lượt.
Đợi đến khi cả nhà bàn ăn, sắc mặt cha Lâm Lâm trông hơn nhiều, thái độ đối với Lục Duật Tu cũng vồn vã hơn một chút.
Lục Duật Tu sững sờ, nhớ xảy chuyện gì, lập tức hiểu , cũng lên tiếng, như thường lệ ăn xong bèn doanh trại.
Mẹ Lâm giúp Lâm Hạ dọn dẹp việc nhà, đang định tìm Lâm Hạ chuyện gì đó.
“Cha con đưa cha chợ xem nhé? Trạm hải sản ở đây lớn hơn ở kinh thành nhiều, cha xem xong bảo đảm sẽ kinh ngạc cho mà xem!” Lâm Hạ thu dọn tiền và túi, đang định buộc dây chuẩn bế Ninh Ninh .
Chương 177
“Để bế để bế!” Mẹ Lâm thấy cô định quấn Ninh Ninh lên , lập tức lên tiếng.
Cứ thế cha Lâm bế Nhạc Nhạc, Lâm bế Ninh Ninh, Lâm Hạ dắt An An cả nhà xuất phát chợ mua rau.
Trên đường gặp các chị dâu quen thuộc, Lâm Hạ bèn giới thiệu qua.
Chợ chắc chắn là lớn bằng kinh thành, nhưng trạm hải sản vẫn khiến cha Lâm Lâm mở mang tầm mắt, ít loại hải sản họ từng thấy qua.
Chỉ cần là loại họ thấy mà thể ăn , Lâm Hạ đều mua một ít, dọa Lâm đang định ngăn cô bèn thấy Lâm Hạ đưa phiếu.
“Hải sản cần phiếu ?” Mẹ Lâm kinh ngạc hỏi.
“Vâng, nếu thì con gửi cho cha nhiều đồ khô thế chứ ạ!” Không thì chỗ phiếu phát đó còn chẳng đủ cho ăn .
Mẹ Lâm trong lòng ngược đối với nơi đổi cách một chút, đảo thì chẳng gì, ngờ còn điểm cơ đấy.
Cha Lâm cũng liên tục gật đầu, nơi đúng là thực sự khá, hải sản mặc dù ngon bằng thịt nhưng cũng kém mấy , tổng hơn là chẳng gì!
Quan trọng nhất chính là từ khi tới đây, thắt lưng và vai của ông còn đau như nữa, những căn bệnh tích tụ do việc quần quật lúc trẻ, đến lúc già bèn giấu nổi nữa, hễ mùa đông đến bèn khó khăn khôn tả.
ở đây khí hậu dễ chịu, trong vô thức hơn nhiều .
Lâm Hạ đưa họ dạo một vòng lớn, hợp tác xã đưa họ mua trái cây, xong xuôi mới về nhà.
Về đến nhà, cha Lâm Lâm vẫn còn thảo luận về những gì thấy, Lâm Hạ rửa sạch trái cây đặt bàn .
Chuyến dạo hai đứa nhỏ ngủ , An An ngang qua chỗ cây đại thụ bèn chơi với các bạn .
“Nói cũng , còn tưởng đảo khổ lắm chứ, ngờ cũng khá .” Mẹ Lâm trong lòng dễ chịu hơn một chút.
Lâm Hạ ăn một quả dâu tây lớn, với Lâm về những chuyện đảo, cuộc sống chính là như , luôn sẽ lúc thuận tiện và thuận tiện.
Trên đảo mặc dù lắp điện nước nhưng đôi khi sẽ mất nước, Lâm Hạ mua hai cái chum lớn đặt trong nhà dự trữ nước, thường xuyên đề phòng bèn hơn chút.
Tiếp đó là bão, chỉ mất nước mà còn mất điện, ngoại trừ cuộc sống thuận tiện lắm, còn thì vẫn , dù nấu cơm bằng bếp đất.
Mẹ Lâm cùng Lâm Hạ trò chuyện, nháy mắt với cha Lâm một cái bèn thấy cha Lâm dậy loanh quanh trong nhà ngoài sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-246-co-phuc.html.]
Lâm Hạ thấy tưởng Lâm chuyện gì riêng với bèn rời mà tại chỗ.
“Quần áo sáng sớm là Tiểu Lục giặt hả?” Mẹ Lâm thấy trò chuyện về cuộc sống bèn ướm lời hỏi Lâm Hạ.
“Vâng ạ!” Lâm Hạ thản nhiên trả lời, trong miệng đang ăn dâu tây chua chua ngọt ngọt khai vị.
“Cậu tự ?” Mẹ Lâm dáng vẻ để tâm của cô, trong lòng chút lo lắng.
“Mẹ hỏi chuyện gì ạ?” Lâm Hạ lúc mới cảm thấy Lâm chuyện .
Mẹ Lâm chút đắn đo nên thế nào, qua ngày hôm qua bà cảm thấy như cũng , thấy như thực sự là kinh , truyền ngoài e là cho lắm, chẳng lẽ trong khu gia thuộc ai gì ?
Lâm Hạ sắc mặt bà, kết hợp với những câu hỏi đó, suy nghĩ một chút giải thích: “Từ ngày con đảo, ngoại trừ những lúc nhà , đều là giặt quần áo, bao gồm cả tã lót của các con.”
Lời khiến Lâm kinh ngạc vô cùng, thấy biểu cảm của bà vui như , Lâm Hạ tiếp tục quăng b.o.m: “Đôi khi con nấu cơm bèn để nấu cơm rửa bát.”
Cả giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ cơ bản bữa tối đều là Lục Duật Tu nấu, lời cô cũng sai.
Thời đàn ông bếp ngoại trừ đầu bếp bèn thể thấy đàn ông bếp, Lâm kinh ngạc đến mức nên lời, bà là nghĩ tới Lâm Hạ và Lục Duật Tu là chung sống như .
“Tã lót sáng sớm của con cũng là , đây lúc còn nhỏ ban đêm cho b.ú cũng là .” Lâm Hạ biểu cảm của Lâm, trong lòng thầm.
Cô những lời để khoe khoang tình cảm, chỉ là để cho cha Lâm Lâm , cô sống đảo, mặc dù cô con gái họ nhưng ít nhất ‘cô ’ sống !
“Anh thực sự với con! Con một chút cũng hối hận khi gả cho .” Lâm Hạ Lâm , thái độ sáng nay của Lâm một tia hối hận và lo lắng, cô thấy, nhân cơ hội đúng lúc luôn.
Im lặng nửa ngày, giọng Lâm chút nghẹn ngào, trong lòng ngược an tâm hơn nhiều, đứa con gái gả xa như , họ cũng hiếm khi gặp một mặt, trong lòng là hối hận.
Hiện tại cô như , nỗi hối hận trong lòng tuy biến mất nhưng ít nhất vơi nhiều.
“Con sống là , nếu chị gái con một nửa của con bèn .” Mẹ Lâm trong lời nỗi lo lắng khác.
Lâm Tuyết?
Lâm Hạ trong lòng tò mò, chẳng lẽ Lâm Tuyết xảy chuyện gì ? Không lẽ chồng của Lâm Tuyết gây chuyện gì nữa chứ?
“Lâm Tuyết ạ?”
Mẹ Lâm chú ý tới việc Lâm Hạ gọi thẳng tên Lâm Tuyết, nghĩ đến ngày tháng của con gái lớn, ngày tháng của Lâm Hạ, trong lòng nhịn so sánh một chút bèn chút khó chịu.
Bà vốn tưởng Lâm Tuyết khiến bà bớt lo hơn Lâm Hạ nhiều, gả xa, dù thế nào họ cũng còn thể trông nom chút.
Ngược Lâm Hạ đây hiểu chuyện, tính cách nuông chiều thái quá, tránh khỏi lo lắng nhiều hơn một chút, khi lấy chồng theo tới nơi xa thế , thường xuyên hễ nghĩ tới bèn lo lắng thôi.
hiện tại thấy ngày tháng của Lâm Hạ, so sánh với Lâm Tuyết, ngờ Lâm Hạ sống như .
“Không , con chỉ cần sống bèn là yên tâm .” Mẹ Lâm vỗ vỗ tay Lâm Hạ: “Con đấy con đấy, ngờ là đứa phúc nhất! Mẹ với cha c.o.n c.uối cùng cũng thể yên tâm .”
“Con mà, cha đừng lo lắng cho con!” Mặc dù họ quan tâm là nguyên chủ nhưng là cô, Lâm Hạ trong lòng vẫn nhịn thấy ấm áp lạ kỳ.
“Lúc con sinh con, tới, trong lòng con từng giận ?” Mẹ Lâm ướm lời hỏi Lâm Hạ, lúc cô sinh con họ tới, Lâm Hạ chắc là từng giận chứ?