Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 327: Hủy bỏ quyết định

Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:18:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“An An.” Lâm Hạ khẽ lật chăn của An An , thấy khuôn mặt nhỏ của bé đỏ bừng, lập tức cảm thấy , đưa tay sờ thử.

 

Chạm tay thấy nóng hổi, Lâm Hạ thót tim, cúi đầu dùng trán thử nhiệt độ, sốt .

 

“An An mau tỉnh .” Lâm Hạ đưa tay lay nhẹ An An, xem bé còn ý thức .

 

“Mẹ ơi ~ con khó chịu quá...” Sau vài phút An An cuối cùng cũng tỉnh táo , giọng trong trẻo trở nên khản đặc.

 

“Có thấy đau ở ?” Giọng Lâm Hạ nén nổi sự lo lắng, mấy đứa nhỏ thường ngày hiếm khi ốm đau.

 

“Mẹ lấy nhiệt kế, An An đợi một chút, đừng sợ nhé.” Lâm Hạ đưa tay vỗ vỗ nhóc tỳ, “Hai đứa chơi với chị ?”

 

Nhận câu trả lời của hai nhóc tỳ, Lâm Hạ mới yên tâm xuống lầu.

 

“An An sốt .” Lâm Hạ gọi một tiếng về phía nhà bếp, vội vàng tìm hộp t.h.u.ố.c ở trong tủ, trong đó chiếc nhiệt kế cô chuẩn sẵn.

 

“Cái gì cơ?” Lục Duật Tu thấy tiếng liền từ nhà bếp , thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Hạ vội vàng hỏi.

 

“An An sốt , vẫn bao nhiêu độ.” Lâm Hạ cố gắng giữ bình tĩnh, nén sự hoảng loạn trong lòng.

 

“Anh tìm Chu Chính.” Lục Duật Tu quyết đoán ngoài, cũng Chu Chính khỏi nhà .

 

Lâm Hạ gật đầu, cầm nhiệt kế rót một ly nước ấm lên lầu.

 

Ôm An An trong lòng, Lâm Hạ kẹp nhiệt kế nách bé: “Nào, uống chút nước con.”

 

“Đừng sợ, ở đây, bố tìm chú Chu Chính , lát nữa chú sẽ đến khám cho cục cưng là thôi.” Lâm Hạ trong lòng sốt ruột, chỉ sợ sốt đến mức nghiêm trọng, bên ngoài trời vẫn u ám, nghĩ thôi cũng đường khó .

 

Một lát tiếng bước chân vang lên ở cầu thang, Lục Duật Tu dẫn Chu Chính cùng lên.

 

Thấy đứa trẻ vẫn tỉnh táo, Chu Chính trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Đang đo nhiệt độ cho bé.” Lâm Hạ Chu Chính, thấy lòng nhẹ nhàng hơn một chút, một bác sĩ ở đây cảm giác yên tâm hẳn.

 

“38.5 độ.” Chu Chính nhận lấy nhiệt kế đủ thời gian, nhíu mày .

 

Đối với trẻ con nhiệt độ vẫn là quá cao, nếu thể hạ nhiệt thì , chỉ sợ nhiệt độ còn tăng thêm thì hỏng bét.

 

“Vậy dùng nước ấm lau hạ nhiệt ạ?” Lâm Hạ nhớ đến phương pháp hạ nhiệt, liền lên tiếng hỏi Chu Chính.

 

Chu Chính trầm ngâm vài giây, suy nghĩ : “Chị cứ thử , lát nữa đo nhiệt độ quan sát tiếp xem .”

 

Lục Duật Tu xoay xuống lầu bưng nước lên, Lâm Hạ đón lấy chậu nước chuẩn lau cho An An, Lục Duật Tu dẫn hai nhóc tỳ đều xuống lầu.

 

“Anh giúp em chuyển lời đến lãnh đạo, hôm nay em đến doanh trại .” Lục Duật Tu nhíu mày hỏi.

 

“Được, lát nữa qua xem .” Chu Chính vỗ vỗ vai Lục Duật Tu, cửa về, về phòng y tế lấy hộp t.h.u.ố.c xem, nếu nghiêm trọng thì còn tiêm mới .

 

Tiễn Chu Chính cửa, Lục Duật Tu lông mày nhíu c.h.ặ.t trở lầu .

 

“Sao em?” Lục Duật Tu thấy Lâm Hạ đắp chăn kỹ cho An An, khẽ giọng hỏi.

 

“Con ngủ .” Lâm Hạ hiệu im lặng, bưng chậu nước ngoài mới lên tiếng .

 

“Anh trông mấy đứa ăn cơm , em lên lầu trông An An.” Lâm Hạ lo lắng An An tỉnh thấy , lo âu với Lục Duật Tu, đó vỗ đầu một cái : “Suýt nữa quên mất còn đến doanh trại, mau ăn sáng .”

 

Chương 229

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-327-huy-bo-quyet-dinh.html.]

Lục Duật Tu thấy cô bận rộn xoay như chong ch.óng mà vẫn quên đến doanh trại, trong lòng khỏi nghĩ đến lúc nhiệm vụ, khi đó con ốm một gồng gánh thế nào.

 

“Anh xin nghỉ , hôm nay đến doanh trại.” Lục Duật Tu xong liền dẫn hai đứa nhỏ nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.

 

Lâm Hạ thấy đến doanh trại, lập tức thở phào nhẹ nhõm, chăm sóc An An quản hai nhóc tỳ, đúng là bận xuể, nhưng ở nhà thì hơn nhiều.

 

Lâm Hạ thấy hai nhóc tỳ quản, liền xoay lên lầu canh chừng An An.

 

Sau mười mấy phút, lấy nhiệt kế đo cho An An nữa.

 

“Sao em?” Lục Duật Tu đột nhiên lên tiếng, Lâm Hạ đang thẫn thờ giật .

 

“Đang đo nhiệt, mấy đứa nhỏ ?” Lâm Hạ thấy lên một , thấy hai đứa nhỏ phía .

 

“Đang ăn cơm đấy, để trông cho, em ăn cơm .”

 

Lâm Hạ lắc đầu, An An : “Không , bây giờ em ăn trôi, lát nữa .”

 

Đợi đến khi đo xong nhiệt độ, Lâm Hạ thấy nhiệt độ giảm xuống còn 38 độ mới thở phào nhẹ nhõm, trẻ con sốt là chuyện đáng sợ nhất, kiếp thấy ít đứa trẻ vì sự lơ là của lớn, dẫn đến sốt ai chú ý, cuối cùng đứa trẻ sốt đến ngốc luôn.

 

Lâm Hạ sợ hãi tình huống đó sẽ xảy , lúc đành rời mắt khỏi đứa trẻ.

 

“Lau một nữa .” Lục Duật Tu thấy cô ăn cơm, dậy xuống lầu bưng một chậu nước lên.

 

Lâm Hạ lau xong cho An An, thấy khuôn mặt nhăn nhó của An An giãn một chút, nỗi lo âu trong lòng mới vơi bớt.

 

“An An thế chắc chắn xe .” Lâm Hạ bỗng nhiên nhớ tới chuyện về quê đón Tết, con ốm thành thế , tàu hỏa chắc chắn , chỉ là đường xá xa xôi, tàu hỏa nghỉ ngơi , ăn uống cũng xong.

 

“Vậy năm nay về nữa.” Lục Duật Tu trầm tư vài giây đó dứt khoát quyết định.

 

Còn hai ngày nữa là đến ngày , An An chắc chắn vẫn hồi phục hẳn, Lục Duật Tu cũng nỡ để con hành xác như .

 

Hai bàn bạc xong, Lâm Hạ hiện tại trong lòng chỉ là chuyện con ốm, màng đến chuyện đón Tết.

 

Hai phiên trông, còn xuống lầu xem con, Lâm Hạ hồn cũng dám để hai đứa nhỏ gần An An nữa, nếu cảm thêm hai đứa nữa, cô thực sự chăm sóc xuể.

 

“Chị dâu, cháu ?” Chu Chính đeo hộp t.h.u.ố.c , thấy Lâm Hạ liền hỏi.

 

“Nhiệt độ lúc hạ xuống một chút, đó sốt sốt , bây giờ là 38 độ.” Lâm Hạ giải thích với Chu Chính, cảm cúm phát sốt chính là như , sẽ hạ sốt và phát sốt lặp lặp .

 

Nếu vẫn lên đến 39 độ, Lâm Hạ chắc chắn sẽ bảo Lục Duật Tu mượn xe đưa bệnh viện .

 

Lên lầu, Lục Duật Tu đang cho An An uống nước, bên trong là nước chanh Lâm Hạ pha, thêm một chút xíu muối, thể bổ sung vitamin, thể bổ sung lượng nước mất do phát sốt.

 

“Chú Chu.” An An thấy Chu Chính, giọng nhỏ xíu chào, khi ốm cả mệt lả còn sức lực.

 

Chu Chính đưa tay sờ sờ cái đầu của nhóc tỳ: “Ngoan nhé, ngày mai là khỏi thôi.”

 

An An gật đầu, cả khó chịu, chỉ là nhóc tỳ tính tình ngoan, hề phát cáu.

 

Đo nhiệt độ một nữa, Chu Chính tiêm phòng cho Lâm Hạ: “Hiện tại nhiệt độ hạ xuống , nhưng lát nữa tăng lên, đến lúc đó tiêm thôi.”

 

Lâm Hạ gật đầu, lúc bệnh viện những mũi tiêm đó cứ là tiêm , cũng may Chu Chính là quân y, thể kê t.h.u.ố.c kháng viêm.

 

“Em ngủ , để trông.”

 

Lâm Hạ lắc đầu, đêm nay là quan trọng nhất, chắc chắn sẽ còn sốt , cô nghĩ thôi ngủ , “Nhạc Nhạc Ninh Ninh ? Ngủ ?”

 

 

Loading...