Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:32:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đạp xe đạp về phía cổng đơn vị, đường chào hỏi cô.

“Gia Gia ?”

Văn Gia Gia tươi đáp: “ . Hôm nay là ngày đầu tiên .”

“Vậy thì quá, năm nay cô là đầu tiên trong khu gia thuộc của chúng ở thành phố đấy.”

Không lâu , gặp một khác.

“Gia Gia, cô mấy giờ ?”

Văn Gia Gia giảm tốc độ: “Hôm nay báo danh, công nhân xưởng d.ư.ợ.c thường việc lúc tám giờ, nên hôm nay định đến tám giờ.”

Không thể gần trưa mới đến , ngày đầu tiên thể để ấn tượng , dù cũng chính thức nhận việc.

“Vậy cô mấy giờ tan ?”

Văn Gia Gia nghĩ một lát: “Hình như đến sáu giờ.”

“Ối chà! Vậy thì muộn quá.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Văn Gia Gia , vẫy tay : “Chị dâu, chúng đợi lúc rảnh rỗi hãy chuyện tiếp, em .”

“Ừ, , cô .”

Lần Văn Gia Gia khôn , đạp xe nhanh đến mức bốc khói, đường tuy vẫn gọi cô, nhưng thấy cô vội như , cũng chuyện nhiều.

Khi cô đến cổng là bảy giờ.

Lần đầu tiên Văn Gia Gia phát hiện, con đường buổi sáng sớm khá náo nhiệt.

Trong đơn vị ngoài cô , còn những khác cũng trong thành phố, Văn Gia Gia đếm sơ qua, sáu bảy , cũng đều xe đạp.

cũng bình thường, xe buýt 10 giờ mới .

Còn từ các làng lân cận, họ dùng xe lừa kéo rau tươi, hoặc trứng gà thành phố.

Thậm chí còn từ trong thành phố , Văn Gia Gia ngang qua lỏm , những đa là nhân viên thu mua của các nhà máy, họ đến nông thôn thu mua vật tư, cách ba năm ngày một chuyến.

Trên đường náo nhiệt, lòng Văn Gia Gia lập tức thoải mái hơn nhiều.

Mùa hè trời sáng sớm, đến mùa đông, lúc trời lẽ vẫn còn tối.

Nếu cùng, dù nguy hiểm gì, tự dọa cũng thể dọa nguy hiểm.

Văn Gia Gia đạp xe nhanh, giữa đường nghỉ, nên hơn ba mươi phút đến cổng xưởng d.ư.ợ.c.

Nhân viên bảo vệ ở cổng tận tụy, chặn Văn Gia Gia : “Đồng chí đến báo danh ?”

Văn Gia Gia : “Chào đồng chí, đến báo danh, đây là giấy giới thiệu của .”

Nhân viên bảo vệ mở giấy giới thiệu xem, đưa cho cô: “Chào đồng chí, chào mừng đồng chí gia nhập xưởng d.ư.ợ.c.” Vừa là nhà quân nhân thi đỗ, là chắc chắn .

Văn Gia Gia cảm thấy vui mừng, “Cảm ơn, cảm ơn.”

Cô hít một thật sâu, mắt đầy mong đợi bước xưởng d.ư.ợ.c.

Xưởng d.ư.ợ.c lớn, đường nội bộ cũng rộng. Vì xưởng d.ư.ợ.c tiền, những con đường đều đổ xi măng bằng phẳng.

Bên trong qua tấp nập, Văn Gia Gia đông ngó tây cũng thu hút sự chú ý của nhiều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-122.html.]

Cô đến phòng nhân sự , thủ tục nhận việc.

Người ở phòng nhân sự hòa nhã với cô, : “Hóa là đồng chí Văn, lãnh đạo của chúng tuần đặc biệt nhắc đến cô.”

Văn Gia Gia hiểu: “Nhắc đến chuyện gì?”

“Ờ, nhắc đến điểm bài thi của cô cao nhất. Các phòng ban đều cô, cảm thấy cô lách , thể tài liệu.”

“…”

Sao vẻ kỳ lạ, thời còn thiếu lách ? Lời là đang chế giễu cô đấy chứ?

“Đồng chí Văn, cô phân đến phân xưởng thứ sáu, cô đến văn phòng phân xưởng sáu tìm chủ nhiệm Chu, cô sẽ sắp xếp công việc cho cô.” Người ở phòng nhân sự , còn cố ý chỉ đường cho cô.

Văn Gia Gia càng cảm thấy kỳ lạ, nhiệt tình quá mức, chẳng lẽ công nhân thời đều nhiệt tình như .

Cô ngơ ngác hiểu, mang theo nghi hoặc rời .

cũng , nhiệt tình dù cũng hơn là lạnh nhạt.

Tuy nhiên, khi Văn Gia Gia rời , nhân viên phòng nhân sự thở phào nhẹ nhõm.

Lãnh đạo tuần đúng là nhắc đến đồng chí Văn , rằng , đơn vị quân đội nhét nữa cũng cớ.

đó trường hợp tự thi , nếu nhét xưởng d.ư.ợ.c thì những thi đó sẽ nghĩ gì.

Đơn vị quân đội gần đó chính là ông lớn của khu vực , động một tí là bắt nhường mấy vị trí cho nhà quân nhân. Cũng may là xưởng trưởng của họ tác phong cứng rắn mới chống đỡ áp lực, hai bên ông lớn đấu đá, khiến phòng nhân sự đều vô cùng đau đầu.

Văn Gia Gia đến phân xưởng thứ sáu, đập mắt là một căn phòng lớn, căn phòng lớn ngăn thành từng phòng nhỏ. Trong đó, tường của mỗi phòng ngăn cách đều cửa sổ lớn, và cửa lớn mở rộng, thông với gây bí bách, khiến cảm thấy rộng rãi.

Không là vì đến đủ , trong phòng nhiều, máy móc thì khá nhiều.

Văn Gia Gia thấy căn phòng treo biển văn phòng, bước lên gõ cửa.

“Vào

Văn Gia Gia đẩy cửa bước .

Ngồi ghế là một phụ nữ gần năm mươi tuổi, tóc hoa râm, cắt ngắn, đến tai, chỉ dài hơn tóc của đa đàn ông một chút.

Trên mặc bộ đồng phục công nhân màu xanh lam, giày vải. Túi áo còn cài một cây b.út, trông như thể việc bất cứ lúc nào.

“Cô là mới đến hôm nay ?”

Văn Gia Gia tự giới thiệu: “Chào chủ nhiệm, tên là Văn Gia, hôm nay đến báo danh.”

Chủ nhiệm đưa tay : “Giấy giới thiệu cho xem.”

Văn Gia Gia vội vàng đưa giấy giới thiệu cho bà.

Bà gật đầu: “Hóa là thi . Vậy cô tạm thời cứ theo , khi nắm rõ công việc của phân xưởng thứ sáu chúng sẽ sắp xếp việc cho cô.”

Dừng một chút, bà giải thích một câu: “Phân xưởng của xưởng d.ư.ợ.c chúng đặc biệt, giống những nơi khác, nếu nắm rõ tình hình thì cô thể triển khai công việc, cũng bắt đầu từ .”

Văn Gia Gia vội : “Vâng, cảm ơn chủ nhiệm.”

Bà xua tay: “Đi , bàn việc của các cô ở phòng bên cạnh, việc gì sẽ gọi.”

Văn Gia Gia nhẹ chân ngoài, đóng cửa đến phòng bên cạnh.

 

 

Loading...