Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:17:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mễ quả xào kha khá, nước nãy múc chậu gỗ là thể đổ về trong nồi.
Lại là một tiếng xèo, váng dầu nổi mặt canh trắng, một lát ùng ục ùng ục nổi bong bóng.
Mễ quả thái lát dễ nát, nước sôi nấu hai phút, thêm muối là thể nồi.
"Ăn cơm thôi!" Văn Gia Gia ngẩng đầu hô.
Nhà gỗ cũng cách âm, gác xép ngay ở phía xéo nhà bếp, tùy tiện một động tĩnh đều thể thấy.
Giống như hiện tại, tiếng bước chân bạch bạch bạch bạch của hai đứa nhỏ cô cũng thể thấy, nhanh lắm đấy.
Hây! Sợ cô sợ c.h.ế.t, ăn cơm tích cực.
Hai đứa nhỏ một đứa tên Văn Xuân, đứa tên Văn Huyên.
Văn Xuân là con gái nhà chị cả Văn, sinh ngày mùng một tết âm lịch, đến nay ba tuổi tám tháng, giờ phút mặc cái áo ngắn tay màu trắng, đỉnh đầu tóc tai rối bời, đang ngoan ngoãn bên cạnh bàn cơm.
Văn Huyên là con nhà chị hai, nhỏ hơn Văn Xuân ba tháng, lớn lên giống Văn Xuân, thoạt hai đứa cứ như sinh đôi.
Đặc biệt là đôi mắt , phảng phất như khắc từ một khuôn mẫu .
Cũng là Văn Xuân mặt nhọn, còn Văn Huyên mặt tròn, nếu Văn Gia Gia tốn một phen công phu nhận diện hai đứa nó.
Văn Gia Gia cảm thấy cô bé Văn Huyên tính tình hoạt bát to gan hơn chị nó một chút, lúc nhẹ nhàng di chuyển bước chân đến gần bếp lò, mắt chằm chằm trong nồi.
"Đừng mút ngón tay, mau rửa tay ăn cơm." Văn Gia Gia lúc bưng bát thuận tay gạt ngón tay trong miệng nó , đen thùi lùi thật là nỡ .
Canh mễ quả thái lát múc hết một cái bát lớn, Văn Gia Gia chia một ít bát cơm.
Hai đứa nhỏ rửa tay xong, rụt rè lên bàn, cẩn thận từng li từng tí cô một cái, đó im lặng cầm thìa lên, ngửa cằm ăn.
Ăn một miếng, còn lén liếc một cái.
"..."
Văn Gia Gia tức khắc cảm thấy cô xuyên là dì của chúng nó, mà là kế của chúng nó.
Cô lòng gì đó, nhưng giờ ăn cơm cô thích giáo d.ụ.c khác, đồ ăn dễ, đừng tự dưng hỏng khẩu vị.
Canh mễ quả thái lát thơm cực kỳ, mùi mỡ heo và mùi gạo hòa quyện , phối với rau xanh mọng nước và trứng gà xào qua, cần gia vị như hạt nêm mì chính để tăng độ tươi, bản mùi vị nguyên liệu nấu ăn đủ tươi !
Mễ quả lát nát nhưng vẫn độ dai, bở cũng dính răng, nhai nhiều mấy cái mùi thơm mễ quả độc đáo liền nở rộ trong khoang miệng.
Bánh dày tươi mới giã là mùi vị gì, mễ quả chính là mùi vị đó.
Nhai nhai, trái tim Văn Gia Gia bỗng nhiên liền an định. Hai đứa nhỏ cũng dần dần buông lỏng ăn, thể thấy tiếng thìa và bát va chạm.
Nhìn xem, một bát đồ ăn giản dị là thể khiến an tâm.
—
Đối với Văn Gia Gia là giản dị, đối với Văn Xuân và Văn Huyên là mỹ vị hiếm .
Từ tết đến giờ, đầu tiên chúng nó ăn ngon như , nhất thời thế mà quên mất còn một dì cả xa lạ ở bên cạnh.
Hai đứa nhỏ gầy gò nhỏ bé, là ghế đẩu cao, thể thấy nhà họ Văn đối với chúng nó cũng là yêu thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-5.html.]
Thân thể nguyên chủ thiếu nước luộc và lương thực tinh, cho nên cho dù Văn Gia Gia cảm thấy sâu sắc ăn đủ, bản năng khiến cô xới một bát đó xới một bát, mãi cho đến khi dày căng lên mới thể dừng .
"Trời ạ."
Văn Gia Gia sờ bụng thể tin tưởng nghĩ, cô thế mà ăn ba bát lớn canh mễ quả.
Phải rằng bát đất ở quê cũng nhỏ, hai tay đều hợp ! Xem sớm suy xét chuyện đồ ăn thôi, nguy cơ lương thực ngay mắt a.
Hai đứa nhỏ ngược mỗi chỉ ăn hơn nửa bát, cũng ăn đến bụng tròn vo.
Đèn dầu dần tối, nhà bếp lờ mờ. Cùng với một trận gió bên ngoài thổi tới, đèn dầu tối thêm mấy phần.
Văn Xuân thuần thục dùng que tre khêu khêu, ngoan ngoãn ghế đẩu Văn Gia Gia bận rộn.
Văn Gia Gia đang bận gì?
Bận lùa gà chuồng.
Bên cạnh nhà bếp một cánh cửa, cửa mở chính là sân của ngôi nhà.
Sân rộng chừng hơn 30 mét vuông, bằng phẳng, giống như mấy năm nay mới khai hoang xong .
Mảnh đất lớn như đều dùng hàng rào vây quanh, chỗ sát nhà một dãy chuồng gà.
Chuồng gà là dùng gỗ , đỉnh còn lợp ngói, bên còn tầng đệm cao, nửa điểm sợ dột mưa. Trong ký ức, mùa đông ở địa phương tính là lạnh, đại khái cũng sợ đông lạnh.
Chỗ cách nhà xa nhất xây chuồng lợn và nhà xí, chỉ là mắt thấy lợn trong chuồng lợn.
Văn Gia Gia nghĩ nghĩ, đầu hỏi: "Xuân Nhi, nhà nuôi lợn ?"
Văn Xuân vội vàng từ ghế đẩu xuống, chạy đến cửa sân thẹn thùng : "Nuôi ạ."
Giọng cô bé nhỏ, nhưng lanh lảnh, xong liền vội vội vàng vàng dời mắt dám cô.
Văn Gia Gia thầm nghĩ, đại khái là năm ngoái nuôi, sớm hơn nữa e là nó nhớ .
năm tháng trong nhà thể nuôi lợn ? Cô hiểu lắm, quyết định tìm cơ hội hỏi trong thôn. Trong nhà nếu thể nuôi con lợn, cái khác, thịt cuối năm luôn là lo.
Trừ chuồng gà và chuồng lợn, chỗ còn trong sân chất ít gạch mộc và củi lửa.
Mà vườn rau nhỏ cũng ở bên cạnh sân , lối cũng dùng cửa hàng rào bằng tre vây quanh, phòng ngừa gà vườn rau.
"Cục tác!"
Gà chạy khắp nơi, Văn Gia Gia cầm chổi đuổi khắp nơi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đa gà dưỡng thành thói quen chuồng, cô chỉ cần lùa hai con gà đầu gấu chuồng là coi như xong việc.
Lúc , màn đêm buông xuống.
Bên ngoài tối đen như mực, đường nhỏ đầu thôn ẩn trong bóng tối, chỉ trung tâm thôn thể thấy chút ánh đèn.
Căn cứ lời các thím đến giúp đỡ hôm qua , hồi đầu năm nay bộ phận đại đội thông điện lắp đèn, đại đội Phù Dương bọn họ cũng coi như là đại đội đèn điện .
Các thím còn , lẽ cuối năm nhà các xã viên đại đội bọn họ cũng thể thông điện lắp đèn.