Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:19:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia ngây .

Chẳng vì cả, những khoảnh khắc, con sẽ lay động bởi cảnh .

Cô đột nhiên chút hối hận vì đưa Văn Xuân và Văn Huyên đến, năm ngoái cô rõ ràng hứa sẽ đưa chúng xem hoa đào.

“Xong ?” Ngụy Đại hỏi, thấy Văn Gia Gia hứng thú với rừng đào dại , : “Rừng đào dại lúc nhỏ cũng từng đến, quả nhiều, nhưng nhựa đào thì khá nhiều.”

“Nhựa đào nhiều thì quả nhiều, cái mất thì cái , bình thường.”

Văn Gia Gia từng ăn nhựa đào, lúc đó nhựa đào nổi lên, là thứ đại bổ. Vì thương gia tìm cô quảng cáo, khi nhận hàng mẫu, Văn Gia Gia hầm thử, ngay hôm đó từ chối thương gia.

Chẳng vì cả, mùi vị và giá cả chênh lệch quá lớn, hầm mất quá nhiều thời gian, phù hợp với nhịp sống nhanh của giới trẻ hiện nay, thuần túy là lùa gà, còn là loại lùa một mẻ chạy.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Còn bổ thì dẹp , tiền đó cũng thể mua sản phẩm thế để bổ sung dinh dưỡng.

Rời khỏi rừng đào dại, đầu thôn.

Từ đầu thôn thể thấy ngôi nhà của nhà họ Văn, ngôi nhà vẻ tiêu điều, rõ ràng cô mới lâu.

Giống như… một con ch.ó giữ nhà bỏ .

Lòng Văn Gia Gia chua xót, trướng lên, như ngâm nước, hoặc một bàn tay to bóp c.h.ặ.t.

Đến lúc , cô thật sự chút nỡ.

cũng chỉ thôi, cô thể chấp nhận lao động nặng nhọc, nên rời khỏi mảnh đất thể cho cô cuộc sống yên tĩnh .

Đến đây, cũng coi như là tạm biệt ngôi nhà .

Ánh tà dương trải khắp trời, từng đàn chim bay qua trong hoàng hôn. Thỉnh thoảng lướt qua những chiếc lá lau mới nhú, giẫm lên những chiếc lá vốn cong oằn càng thêm trĩu xuống.

Côn trùng ngủ đông cùng cây khô sống , thỉnh thoảng thể thấy tiếng sột soạt.

Phù Dương còn đỡ, nếu là nơi hẻo lánh hơn, mùa những con đường nhỏ ở nông thôn sẽ rắn xuất hiện.

Qua Tết Nguyên tiêu mấy ngày là đến Kinh trập.

Kinh trập kinh trập, tiếng sấm mùa xuân đ.á.n.h thức côn trùng ngủ đông, cũng nhắc nhở nông dân, ai cày cấy thì nhanh lên, sấm xuân mưa xuân qua đợi ai.

“Đi thôi, đồng chí Ngụy.”

Văn Gia Gia hít một thật sâu, thu dọn tâm trạng, khóe miệng cong lên, ở yên xe đạp, vỗ vỗ vai Ngụy Đại.

“Gia Gia, vịn chắc .”

Ngụy Đại đạp mạnh một cái, Văn Gia Gia đập đầu tấm lưng rộng của .

“Anh cố ý!”

Một hồi đùa giỡn, nỗi buồn tan biến còn dấu vết.

Ngày hôm .

Trời còn sáng, thậm chí còn đầy trời, Ngụy Đại gọi Văn Gia Gia dậy từ trong giấc ngủ.

Văn Gia Gia thực khá gắt ngủ.

Kiếp gọi cô dậy luôn là cô, vì ở nhà quản cô nghiêm hơn là , Văn Gia Gia dám nũng với bà. với bố, cô dám. Bố cô gọi cô dậy, mười phút thì gọi nổi.

Văn Gia Gia dù cũng lúc nào thể ngủ nướng, lúc nào , giống như hôm nay, cô nướng ba phút là dậy .

May mà tối qua ngủ sớm, dù lúc mới bốn giờ sáng, cô cũng đến nỗi buồn ngủ mở nổi mắt.

Văn Gia Gia dụi mắt, ngáp một cái: “Anh nấu cơm xong ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-81.html.]

Ngụy Đại giúp cô lấy bộ quần áo treo ở cuối giường: “Bố dậy sớm .”

Quả nhiên, tốc độ mặc quần áo của Văn Gia Gia nhanh hơn ít.

Hai chị em Văn Xuân và Văn Huyên tỉnh, chúng tỉnh nổi, dù lay tỉnh cũng thể ngủ ngay.

Văn Gia Gia nhanh ch.óng đ.á.n.h răng rửa mặt, vẩy vẩy bàn chải mấy cái, nhét túi hành lý vội vàng ăn cơm.

Rất bất ngờ, cũng vui, sáng nay ăn bánh xuân.

Bánh xuân cũng là một món ăn đặc sắc của địa phương, Văn Gia Gia chợ phiên từng thấy.

Cắn xuân c.ắ.n xuân, trong mắt địa phương, c.ắ.n chính là bánh xuân.

vì lúc đó quầy bánh xuân quá nhiều xếp hàng, Văn Gia Gia chen nên cũng mua.

Ánh nến trong bếp mờ ảo, chỉ chỗ bếp lò là sáng. Ngụy Đại bưng hai cây nến , căn phòng lập tức sáng lên.

Ngụy Thành Tài: “Không cần thiết, lãng phí nến.”

Ngụy Đại đặt một cây nến lên bàn, một cây lên bếp lò: “Cứ thắp , đáng bao nhiêu tiền ?”

Dưới ánh sáng, Văn Gia Gia phát hiện một cái mâm sắt bên bếp lò, khỏi kinh ngạc : “Bố, vỏ bánh xuân là bố tự tráng , con còn tưởng bố mua ở chợ phiên hôm qua chứ.”

“Hầy, vỏ bánh cuốn để qua đêm là cứng , trong ngày mới ngon. Ngon nhất là quá bốn tiếng.”

Văn Gia Gia gật gật đầu, vẻ mặt thụ giáo.

Nhân bánh xuân đa phần là giá đỗ, bố Ngụy sẽ dùng hẹ và đậu phụ khô nguyên liệu phụ.

Hẹ lúc cũng tươi ngon, còn đậu phụ khô thể tăng thêm khẩu vị của nhân, khi nhai trúng đậu phụ khô, còn thể cảm nhận mùi thơm của đậu phụ kho.

Vì khi xào nhân cho thêm chút mỡ lợn, nên dù là nhân chay cũng mùi thơm của thịt.

Một chậu nhân lớn đặt bàn, ai ăn thì tự gói.

Văn Gia Gia nay đều thích dùng hai lớp vỏ bánh, như sẽ chảy nước, lúc ăn mới luống cuống tay chân.

“Ừm~ ngon quá!”

V vỏ bánh dai, mùi thơm của lúa mạch.

Còn giá đỗ thì giòn, xào quá chín, khi nhai trong miệng còn thể thấy tiếng.

Nhìn chung, thơm mà thanh mát, thích hợp nhất để ăn mùa xuân.

Ngụy Thành Tài còn nấu canh trứng, Văn Gia Gia ăn năm cuốn bánh xuân và một bát canh trứng lớn mới thấy thỏa mãn.

“Cuốn một ít mang lên xe ăn .” Ngụy Thành Tài .

Văn Gia Gia gật đầu: “Vừa thể bữa trưa.”

Cô lấy hai hộp cơm, cuốn hai mươi lăm cuốn bánh xuân, đậy nắp xách lên nặng trĩu. Ở đây chỉ phần cho bữa trưa, mà còn lấy mấy cuốn cho Văn Xuân và Văn Huyên đang ngủ ăn.

Ngoài trời vẫn là đêm đen, nhưng họ .

Ngụy Đại xe của lão Bạch, cả Ngụy thì đ.á.n.h xe lừa mượn trong thôn.

Phần lớn hành lý và hai cô bé đều đặt xe lừa, còn Văn Gia Gia mang theo hai bọc đồ xe đạp.

Văn Xuân và Văn Huyên ngủ say như c.h.ế.t, từ trong phòng bế lên xe lừa, suốt quá trình hề tỉnh.

 

 

Loading...